MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 14

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 14

960 từ · ~5 phút đọc

Sau khi trở về từ trường, sự căng thẳng từ cuộc đối đầu với Tô Lam vẫn còn vương vấn trong không khí. Lãnh Phong không đưa An Nhiên đi ngay, mà cùng cô mang bức tranh bị hỏng về nhà.

Bức tranh được đặt giữa phòng khách. Dưới ánh đèn, vết mực đen loang lổ trên nền màu xanh nhạt của An Nhiên trông thật thảm hại.

“Em có thể sửa được không?” Lãnh Phong hỏi, giọng anh dịu dàng.

An Nhiên chạm nhẹ vào vết hư hỏng. “Em có thể. Nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian và sự kiên nhẫn. Phần màu này rất khó để pha lại y hệt.”

Lãnh Phong kéo cô vào lòng, ôm cô từ phía sau. Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô. “Vậy thì, anh sẽ giúp em.”

An Nhiên quay lại, ngạc nhiên nhìn anh. “Anh á? Anh biết vẽ sao?”

“Anh không biết vẽ,” Lãnh Phong cười khẽ. “Nhưng anh biết kiên nhẫn. Và anh biết chăm sóc những thứ thuộc về anh.”

Sự Gắn Kết Yên Tĩnh

Buổi tối hôm đó, phòng khách trở thành một studio nhỏ. Lãnh Phong thay đồ vest bằng một chiếc áo phông đen đơn giản. Anh dọn dẹp không gian, đặt cọ và màu vẽ ra cho An Nhiên.

Họ ngồi cạnh nhau trên sàn, trước tác phẩm bị thương. An Nhiên bắt đầu pha màu. Lãnh Phong chỉ ngồi nhìn cô, nhưng ánh mắt anh không chỉ là sự quan sát.

“Màu này cần thêm một chút xanh lục,” Lãnh Phong đột nhiên lên tiếng.

An Nhiên ngạc nhiên nhìn anh. “Sao anh biết?”

“Em đã nói với anh, khi em vẽ bầu trời đêm, em luôn thêm một chút hy vọng. Hy vọng của em luôn có màu xanh lục bảo,” anh đáp một cách điềm nhiên.

An Nhiên rung động sâu sắc. Anh không chỉ là CEO lạnh lùng; anh là người đã lắng nghe từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống và đam mê của cô.

Cô làm theo lời anh. Màu xanh lục bảo hòa quyện với màu xanh đêm, tạo ra sắc độ hoàn hảo.

“Đúng rồi,” Lãnh Phong thì thầm, nụ cười ẩn hiện.

An Nhiên bắt đầu sửa chữa. Cô tập trung cao độ, dùng cọ vẽ nhỏ xíu để lấp đầy những khoảng trống. Lãnh Phong cũng đưa tay, nắm lấy một chiếc cọ, và bắt đầu lấp màu vào những vùng đã bị hư hỏng ít hơn.

Họ ngồi gần nhau, vai chạm vai. Mùi sơn dầu, mùi tóc An Nhiên, và mùi hương bạc hà quen thuộc từ Lãnh Phong quyện vào nhau, tạo nên một không gian yên tĩnh và thân mật tuyệt đối.

Nét Vẽ Của Sự Chiếm Hữu

Sự tập trung của Lãnh Phong vào từng nét cọ nhỏ khiến An Nhiên cảm thấy hồi hộp hơn cả những nụ hôn cuồng nhiệt. Đây là một sự yêu chiều đi sâu vào tâm hồn cô.

Khi An Nhiên cúi xuống pha thêm màu, Lãnh Phong đột nhiên dừng lại. Anh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán cô.

“Đừng để tóc che khuất đôi mắt tuyệt đẹp của em,” anh nói, giọng anh trầm ấm.

Cô ngước lên. Khuôn mặt anh gần đến mức cô có thể thấy rõ sự yêu thương và khát khao đang cháy âm ỉ trong đôi mắt anh.

Anh không nói thêm lời nào, mà cúi xuống. Nụ hôn của anh trên môi cô mang vị sơn dầu nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sự sâu sắc và chủ đích.

Bàn tay đang cầm cọ của Lãnh Phong không buông ra. Anh dùng ngón tay còn lại, dính một chút màu xanh đen, vẽ một nét lên cằm An Nhiên.

“Xong rồi,” anh mỉm cười, một nụ cười đầy tinh quái.

“Anh làm gì vậy?” An Nhiên hỏi, nụ cười cô rạng rỡ.

“Anh đang đánh dấu tác phẩm của anh. Kể cả khi chúng ta sửa xong, em vẫn phải giữ nét vẽ này cho đến khi đi ngủ. Đây là chữ ký của anh, người đồng sáng tạo.”

Anh hôn nhẹ lên nét màu trên cằm cô, rồi nhanh chóng quay lại với bức tranh, như thể chưa từng có gì xảy ra.

An Nhiên cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy. Sự ngọt ngào và chiếm hữu của anh không bao giờ nhàm chán.

Tác Phẩm Hoàn Hảo Của Tình Yêu

Sau nhiều giờ, bức tranh cuối cùng cũng được hàn gắn. Những vết hỏng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ ngoài mới, sắc nét hơn.

An Nhiên ngắm nhìn tác phẩm, không chỉ là bức tranh, mà là sự hợp tác của họ.

“Nó tốt hơn cả lúc ban đầu,” cô thở dài, giọng cô đầy sự thỏa mãn.

Lãnh Phong dựa vào vai cô, cánh tay anh siết chặt eo cô. “Đúng vậy. Mọi thứ qua tay anh đều sẽ trở nên hoàn hảo hơn, đặc biệt là em.”

Anh bế cô lên, mang cô ra khỏi studio tạm thời, để lại cọ vẽ và màu trên sàn.

Anh nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường đã điểm nửa đêm.

“Giờ là lúc nghỉ ngơi,” anh tuyên bố, ánh mắt anh nóng bỏng và dụ dỗ. “Bây giờ, đến lúc em cho anh thấy sự gắn kết của chúng ta đã được hàn gắn hoàn hảo đến mức nào rồi.”

Anh mang cô vào phòng ngủ. Khác với sự dữ dội của những đêm trước, lần này, mọi thứ đều chậm rãi, dịu dàng và chân thành. Đây không chỉ là sự đòi hỏi về thể xác, mà là sự xác nhận tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối sau những thử thách.

Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, An Nhiên cảm nhận được Lãnh Phong không chỉ là người yêu, mà là người bảo hộ và người đồng hành vĩnh cửu của cô.