Sau sự cố với Tô Lam, ông Lãnh Vĩnh, bác cả của Lãnh Phong, nhận ra rằng những đòn đánh nhỏ không có tác dụng. Sự bảo vệ của Lãnh Phong dành cho An Nhiên đã vượt quá mọi rào cản lý trí.
Sáng hôm đó, Lãnh Phong nhận được thư mời họp khẩn cấp của Hội đồng Quản trị Gia tộc.
“Anh phải đi một mình,” Lãnh Phong nói với An Nhiên, giọng anh trầm và căng thẳng. “Họ đã tìm ra lối thoát cuối cùng để chia rẽ chúng ta. Em ở nhà, tuyệt đối không đi đâu hết.”
An Nhiên cảm thấy bất an. Cô ôm chặt anh: “Hứa với em, anh sẽ không từ bỏ em.”
Lãnh Phong nhìn sâu vào mắt cô, đặt một nụ hôn lên trán cô. “Không bao giờ. Anh sẽ mang em theo, theo cách của anh.”
Cuộc Đối Đầu Tại Hội Đồng Gia Tộc
Phòng họp lạnh lẽo, đầy những khuôn mặt nghiêm nghị. Ông Lãnh Vĩnh ngồi ở vị trí chủ tọa, với một hồ sơ dày cộp trên tay.
“Phong, cháu đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho Tập đoàn khi hủy bỏ hợp đồng với Tô Thị. Sự ngang bướng của cháu đã đi quá giới hạn,” ông Vĩnh mở lời, giọng đầy áp đặt.
“Cháu chấp nhận mọi hình phạt tài chính, thưa bác,” Lãnh Phong đáp, phong thái bình tĩnh nhưng đầy quyền lực.
Ông Vĩnh cười lạnh. “Hình phạt không đủ. Cháu biết rõ, cháu phải kết hôn với một người phụ nữ có giá trị giúp củng cố vị thế gia tộc. Cô An Nhiên, một họa sĩ nghèo không có gia thế, không thể làm được điều đó.”
Ông Vĩnh đẩy hồ sơ về phía Lãnh Phong. “Hôm nay, ta chính thức yêu cầu cháu đưa ra lựa chọn. Hoặc là từ bỏ cô An Nhiên và cưới Tô Lam để cứu vãn hợp tác. Hoặc là cháu sẽ bị tước mọi quyền thừa kế, bị gạt ra khỏi hệ thống quản lý của tập đoàn, và trở thành người ngoài.”
Cả phòng họp chìm vào im lặng. Đây là một đòn đánh sinh tử.
Lãnh Phong mở hồ sơ, xem xét một cách kỹ lưỡng. Hồ sơ không chỉ chứa các điều khoản về thừa kế, mà còn có những tài liệu bôi nhọ và gây áp lực lên cuộc sống riêng tư của An Nhiên.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh tối sầm.
“Bác cả,” Lãnh Phong nói, giọng anh trầm và vang vọng khắp phòng. “Cháu đã nói rồi. An Nhiên không phải là mục tiêu. Cô ấy là ranh giới cấm kỵ của cháu.”
Anh mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và quyết đoán khiến mọi người bất ngờ.
“Cháu đã chuẩn bị sẵn cho lựa chọn này. Cháu chọn từ bỏ quyền thừa kế.”
Hành Động Táo Bạo
Cả phòng họp xôn xao. Ông Vĩnh tức giận đập tay xuống bàn: “Cháu điên rồi, Phong! Cháu nghĩ mình sẽ làm gì khi không có Tập đoàn Lãnh chống lưng? Cháu sẽ kéo cô ta xuống bùn lầy với cháu đấy!”
Lãnh Phong đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bác cả. “Bác đã nhầm. Cháu không cần Tập đoàn Lãnh để tồn tại. Cháu tự tay xây dựng Tập đoàn Công nghệ V.P. từ năm cháu mười tám tuổi. Trong hai năm qua, Tập đoàn V.P. đã âm thầm mua lại và nắm giữ 40% cổ phần của các công ty vệ tinh của chúng ta.”
Cả phòng họp như bùng nổ.
“Cháu sẽ không bị tước bỏ gì cả, thưa bác,” Lãnh Phong tuyên bố. “Cháu đang tự mình lấy mọi thứ mà cháu cần. Cháu không cần sự thừa kế ràng buộc này nữa. Cháu đã mua quyền tự do của mình.”
Anh đưa ra một tài liệu khác, đặt lên bàn.
“Đây là đơn xin từ chức và giấy tờ chuyển nhượng quyền sở hữu. Cháu không cần tài sản của gia tộc. Cháu chỉ cần tự do để cưới người phụ nữ cháu yêu.”
Lời Hứa Vĩnh Cửu
Ngay sau khi rời khỏi Hội đồng, Lãnh Phong lập tức lái xe về nhà. Anh không cần sự giàu có của gia tộc, vì anh đã tự tạo ra sự giàu có của riêng mình. Điều anh cần là An Nhiên.
Về đến căn hộ, An Nhiên đang đợi anh. Cô chạy đến ôm chầm lấy anh.
“Anh có sao không? Anh đã chọn gì?” cô hỏi, giọng cô nghẹn lại.
Lãnh Phong ôm chặt cô. "Anh đã chọn em, Nhiên. Anh đã từ bỏ mọi thứ mà họ muốn anh dùng để ràng buộc em."
Anh buông cô ra, nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương sâu sắc. Anh quỳ một chân xuống, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương đơn giản nhưng rực rỡ từ túi áo vest.
“Anh không cần danh xưng anh trai, không cần quyền lực gia tộc, anh chỉ cần danh xưng chồng của em,” anh nói. “An Nhiên, em có đồng ý kết hôn với người đàn ông đã từ bỏ mọi thứ để chọn em không?”
Nước mắt An Nhiên trào ra. Cô không cần một vị thế. Cô chỉ cần tình yêu và sự bảo vệ này.
“Em đồng ý,” cô nức nở.
Lãnh Phong đeo nhẫn vào tay cô, rồi đứng dậy, ôm cô vào lòng một cách tuyệt đối.
“Anh sẽ không bao giờ để em phải lo sợ nữa,” anh thì thầm. “Từ giờ, chúng ta sẽ xây dựng cuộc sống của chúng ta, không có bất kỳ ranh giới hay sự can thiệp nào.”