Sự tĩnh lặng của Nhà An Toàn đột ngột bị phá vỡ vào buổi chiều hôm sau.
Thẩm Lãnh Khải ngồi trong phòng giám sát, tai nghe đeo chặt. Trên màn hình camera, anh thấy An tiến lại gần cửa phòng anh. Cô đứng đó, nhìn chiếc chìa khóa mà anh đã cố tình để lại trên bàn làm việc trong phòng anh, ngay dưới tầm mắt camera.
Đó là tín hiệu.
Anh lập tức bắt đầu diễn kịch. Anh gỡ tai nghe, đứng dậy, và đi vào phòng tắm, cố tình để lại tiếng nước xả mạnh mẽ. Anh biết những thiết bị nghe lén tiên tiến nhất cũng có điểm mù, và tiếng nước sẽ là màn che hoàn hảo cho hành động của cô.
An đợi cho đến khi tiếng nước xả vang lên, rồi nhanh chóng bước vào phòng Lãnh Khải. Cô nắm lấy chiếc chìa khóa, cảm thấy lạnh buốt trong lòng bàn tay. Cô không hề nhìn vào camera, cô chỉ nhìn thẳng vào cánh cửa phòng tắm đóng kín. Cô biết anh đang ở đó, đang lắng nghe mọi cử động của cô, và cô phải hoàn hảo.
Sau khi cất chìa khóa vào túi, cô tiến đến chiếc điện thoại di động của mình. Đó là mục tiêu quan trọng nhất. Cô cắm chiếc USB của Lãnh Khải vào cổng sạc của điện thoại anh, sau đó mở cuốn sổ tay nhỏ của mình. Cô cố gắng nhớ lại mật mã của Hiệp.
An nhớ lại một lần Hiệp say xỉn, hắn đã nói rằng hắn luôn sử dụng ngày kỉ niệm "khi ta tìm thấy ngươi" làm mật mã. Cô thử một dãy số liên quan đến ngày đó.
"Bíp... bip... bip..." Điện thoại báo lỗi.
Cô thử lại, lần này với một dãy số khác. "Bíp..." Lại lỗi.
Mồ hôi lấm tấm trên trán An. Cô phải làm nhanh, thời gian không còn nhiều. Cô thử dãy số cuối cùng, đó là ngày mẹ cô qua đời, ngày cô chính thức rơi vào tay Hiệp.
Kring!
Màn hình điện thoại bật sáng. An thở phào nhẹ nhõm, nhưng không để lộ cảm xúc. Cô nhanh chóng sao chép dữ liệu từ USB vào thẻ nhớ trong điện thoại. Cô biết, quá trình này đang bị theo dõi bởi thiết bị nghe lén hoặc camera ẩn, và cô phải tạo ra cảm giác hoảng loạn thực sự của một kẻ muốn chạy trốn.
Cô rút USB ra, cầm điện thoại chạy về phía cửa chính. Cô tra chìa khóa vào ổ khóa ngoài, cạch, tiếng động giòn tan vang lên, chắc chắn lọt vào thiết bị nghe lén.
An hít một hơi, hét lên một tiếng nhỏ đầy tuyệt vọng và thất vọng, rồi vội vàng gỡ chìa khóa ra, chạy về phía cửa sổ. Cô dùng một con dao ăn nhỏ lấy được trong bếp, cào một vết xước mờ trên khung cửa sổ chống đạn.
"Không... không được..." Cô lẩm bẩm, giọng cô run rẩy. "Mình phải ra khỏi đây. Mình phải liên lạc... Vẫn còn người ngoài kia..."
Cô quay lại, ném con dao xuống sàn, rồi chạy vào phòng tắm của mình, khóc thút thít.
Ngay khi cánh cửa phòng tắm của An đóng lại, tiếng nước trong phòng Lãnh Khải cũng ngừng.
Lãnh Khải bước ra, khuôn mặt anh hoàn toàn không cảm xúc. Anh đi đến cửa phòng An, mở ra, nhìn vào căn phòng trống. Anh đi đến cửa sổ, nhìn thấy vết xước mờ. Anh nhìn xuống sàn, thấy con dao.
Anh biết, Trần Thanh Đức đã nhận được thông tin.
Anh lấy điện thoại của An, tắt nguồn, cất nó vào túi áo. Anh cầm con dao, đặt nó lại chỗ cũ trong bếp.
Rồi anh quay về phòng mình, bật máy tính. Anh lập tức gửi một tin nhắn mã hóa về Sở Cảnh sát: "Nhân chứng đang có dấu hiệu hoảng loạn tâm lý. Cố gắng trốn thoát bất thành. Đề nghị tăng cường giám sát."
Đó là cách anh khẳng định rằng anh đã phát hiện ra hành vi của cô, nhưng cũng là cách anh báo động cho Đức rằng An đang có thông tin quan trọng mà cô không muốn chia sẻ với anh.
Lãnh Khải ngồi xuống. Anh nhắm mắt lại, cảm thấy tim đập thình thịch. Anh không sợ hãi. Anh chỉ cảm thấy sự kích thích tột độ khi biết rằng, chỉ trong vài giờ tới, Trần Thanh Đức sẽ buộc phải hành động.
Ván cờ đã chuyển từ phòng thủ sang tấn công. Và cô gái trong phòng tắm kia, người vừa diễn màn kịch tuyệt vọng, đã trở thành quân Hậu nguy hiểm nhất của anh.
Cảm xúc: Giả vờ lạnh lùng, căng thẳng cao độ, sự kích thích của nguy hiểm, lòng tin tuyệt đối trong kế hoạch.