MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cảnh Sát May MắnChương 10

Anh Cảnh Sát May Mắn

Chương 10

922 từ · ~5 phút đọc

Nụ hôn kết thúc đột ngột như khi nó bắt đầu.

Thẩm Lãnh Khải buông Hạ Lam An ra, lùi lại nhanh chóng. Anh đưa tay lên che mặt, không phải vì xấu hổ, mà vì sự thất vọng tột độ đối với chính mình. Anh đã phá vỡ mọi quy tắc, mọi giới hạn, và sử dụng sự ghen tuông bẩn thỉu để áp đặt lên một nhân chứng đang ở trong tình trạng dễ bị tổn thương nhất.

"Tôi xin lỗi," Lãnh Khải nói, giọng anh đầy sự hối hận. Lời xin lỗi này chân thật hơn bất kỳ lời bào chữa nào anh từng đưa ra. "Nó sẽ không lặp lại."

An dựa vào tường, cố gắng ổn định lại hơi thở. Môi cô bỏng rát. Cô không nói lời nào. Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt cô không có sự lên án, mà có sự hiểu thấu sâu sắc. Cô hiểu áp lực anh đang chịu, và cô hiểu sự khao khát được kiểm soát và sở hữu cô, một cô gái đang nắm giữ sinh mạng và sự nghiệp của anh.

"Anh không xin lỗi vì đã hôn tôi," An khẽ nói, giọng cô khàn đặc. "Anh xin lỗi vì đã mất kiểm soát, Thẩm Lãnh Khải. Nhưng anh không thể mất kiểm soát được nữa. Kẻ thù của chúng ta đang lắng nghe."

Lời nhắc nhở lạnh lùng của cô kéo Lãnh Khải trở lại thực tại. Anh nhận ra cô mạnh mẽ hơn anh nghĩ. Cô không phải là người sẽ sụp đổ sau một hành động bộc phát cảm xúc.

Anh gật đầu, sự chuyên nghiệp quay trở lại, nhưng giờ đây nó đã bị pha trộn với sự cẩn trọng và tôn trọng mới.

"Đúng vậy," anh thừa nhận. "Chúng ta có quá nhiều thứ để mất. Mọi hành động từ giờ phải có mục đích."

Anh chuyển sang chế độ làm việc. Anh đưa cô đến chiếc bàn nhỏ, trải bản đồ bố trí Nhà An Toàn lên đó. Họ phải thảo luận bằng cách thì thầm, gần nhau đến mức sự gần gũi vừa rồi trở thành một hình phạt ngọt ngào liên tục.

"Ông ta đã ra lệnh giữ em ở đây, dưới tầm mắt anh," Lãnh Khải thì thầm, chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Điều đó có nghĩa là ông ta không muốn em chết ngay lập tức, mà muốn em trở thành mồi nhử."

An lắng nghe, hơi thở nóng ấm của cô phả vào tai anh, khiến Lãnh Khải phải tập trung cao độ để không bị phân tâm.

"Ông ta muốn em bị mắc kẹt, không thể nói ra bất cứ điều gì. Và có lẽ, ông ta muốn dùng em để kiểm soát anh, Thẩm Khải," An đáp lại bằng một hơi thở nhẹ. "Ông ta đang muốn hủy hoại những thứ có giá trị. Anh là công lý, em là bí mật. Hủy hoại sự kết hợp này sẽ là niềm vui của ông ta."

Lãnh Khải gật đầu. Anh nhớ lại những dòng nhật ký của cô về Hiệp. "Ám ảnh tan vỡ."

"Chúng ta phải làm ông ta mất kiên nhẫn," anh nói. "Anh sẽ tiếp tục báo cáo sai lệch. Còn em... em phải tạo ra một tình huống khiến ông ta nghĩ rằng em chuẩn bị đào thoát."

"Chạy trốn?" An ngước lên nhìn anh, ánh mắt cô đầy tò mò.

"Không phải trốn thật. Chỉ là một hành động cố gắng," Lãnh Khải giải thích. "Một cuộc điện thoại lén lút, một vết trầy xước trên cửa sổ. Một manh mối ngầm cho thấy em không thể chịu đựng được sự bảo vệ này và đang tìm cách liên lạc với bên ngoài. Điều đó sẽ buộc ông ta phải hành động và lộ diện."

Anh chỉ vào chiếc điện thoại cũ kỹ mà cô đã bị thu giữ. "Em có biết mật khẩu của Hiệp không?"

An lắc đầu. "Hiệp luôn giữ nó rất kỹ. Nhưng tôi biết cách hắn thường để ghi chú mật mã. Trong cuốn sổ của hắn, ở trang..."

"Anh đã tìm thấy cuốn sổ của em," Lãnh Khải ngắt lời, giọng anh thấp. "Và anh đã đọc nó."

An không hề tức giận. Cô nhìn anh với vẻ đồng cảm. "Anh tìm thấy gì?"

"Sự ghê tởm của em đối với Hiệp. Và... khao khát được tự do," anh đáp, một sự thừa nhận gián tiếp về sự ghen tuông của mình. Anh lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ từ túi. "Đây là chìa khóa của căn phòng giám sát. Anh sẽ để nó trên bàn làm việc, nơi em có thể dễ dàng lấy nó. Đó là manh mối đầu tiên của em."

An nhìn chiếc chìa khóa. Nó không chỉ là một vật thể, nó là sự tin tưởng tuyệt đối.

"Cảm ơn anh," cô thì thầm, giọng cô chân thật và đầy ý nghĩa.

"Đừng cảm ơn. Hãy sống sót," Lãnh Khải trả lời. Anh lùi lại, nhìn cô một lần cuối. Cô đang đứng giữa bóng tối và ánh sáng, sẵn sàng trở thành mồi nhử.

Anh quay về phòng giám sát. Anh ngồi xuống, cắm tai nghe vào máy tính, giả vờ theo dõi mọi âm thanh. Nhưng anh biết, không phải anh đang theo dõi cô. Anh đang bảo vệ bí mật chung của họ, một bí mật được niêm phong bằng một nụ hôn cấm kỵ và sự phản bội hệ thống.

Cảm xúc: Giằng xé giữa tình cảm và nhiệm vụ, sự củng cố liên minh, cảm giác nguy hiểm rình rập, sự kiểm soát cảm xúc.