Thẩm Lãnh Khải trở về Nhà An Toàn lúc nửa đêm, mang theo sự mệt mỏi thể xác và gánh nặng tinh thần sau cuộc đối mặt với Trần Thanh Đức.
Anh bước vào phòng An. Cô đang ngủ, cuộn tròn dưới chiếc chăn mỏng. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt từ khe cửa sổ hắt vào. Lãnh Khải tiến đến bên cô, quỳ xuống.
Anh không nói. Thay vào đó, anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một mẩu giấy gấp nhỏ đã được chuẩn bị sẵn, viết vội. Anh đưa nó đến gần tai cô, đảm bảo hơi thở anh sẽ không đánh thức cô, và thì thầm: "Anh đã gặp ông ta. Ông ta đang giám sát em. Mọi thứ đều được nghe lén. Ngủ ngon."
An khẽ cựa quậy. Cô mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi nhưng sắc lạnh của anh trong bóng tối. Cô hiểu thông điệp bí mật đó mà không cần đọc. Cô nhắm mắt lại, một sự thừa nhận ngầm.
Lãnh Khải đứng dậy, cảm thấy sự căng thẳng trong cơ thể mình chưa hề giảm bớt. Anh cần tìm thêm bằng chứng, những thứ Hiệp có thể đã để lại trong đồ đạc của An. Dù cô là đồng minh, anh vẫn phải kiểm tra.
Anh đến chiếc túi xách duy nhất của cô, dưới danh nghĩa "kiểm tra an ninh". Túi chứa vài bộ quần áo, đồ vệ sinh cá nhân, và một vài vật dụng cá nhân nhỏ nhặt. Anh lục lọi cẩn thận, cho đến khi chạm vào đáy túi.
Dưới lớp vải lót, anh tìm thấy một vật cứng. Đó là một cuốn sổ nhỏ, cũ kỹ, có vẻ là một cuốn sổ tay hoặc nhật ký bị giấu kỹ.
Lãnh Khải mang cuốn sổ vào phòng mình, khóa cửa, và bật đèn bàn. Anh mở cuốn sổ ra. Nó không phải là nhật ký hàng ngày, mà là những đoạn ghi chép ngẫu hứng, những suy nghĩ về Hiệp trong suốt thời gian họ ở bên nhau.
“Ngày 12/7. Hắn lại gọi. Giọng nói ấy khiến mình thấy lạnh lẽo nhưng lại không thể từ chối. Hắn nói mình là ‘tài sản quý giá nhất’ của hắn. Mình ghê tởm cách hắn nhìn mình, nhưng mình cần sự bảo vệ đó…”
“Ngày 28/9. Mình đã mặc chiếc váy đỏ hắn chọn. Hắn không chạm vào mình, nhưng ánh mắt hắn điên cuồng và chiếm hữu. Mình thấy mình như một con búp bê bị buộc phải múa may trên sàn diễn của hắn. Nhưng khi hắn cười, mình lại thấy sợ hãi một cách kỳ lạ…”
“Ngày 10/12. Hắn nói sẽ giữ mình mãi mãi, rằng mình không thể sống thiếu hắn. Mình muốn giết hắn. Nhưng mình quá sợ. Mình sợ khuôn mặt hắn khi giận dữ, và mình sợ cả cái cách mình đã quen với sự kiểm soát ấy.”
Mỗi câu chữ đều là một mũi kim đâm vào Lãnh Khải. Anh không ghen với tình yêu, anh ghen với sự chiếm hữu của Hiệp. Anh tức giận vì Hiệp đã có được sự gần gũi và kiểm soát tuyệt đối đối với An, biến cô thành một món đồ chơi.
Sự ghen tuông của anh không phải là tình yêu lãng mạn, mà là dục vọng sở hữu và bảo vệ bị kìm nén. Anh đã đưa cô vào sự bảo vệ của mình, anh đã chạm vào cô, anh đã ôm cô. Cô là bí mật của anh. Và quá khứ của cô, bị nhuốm màu Hiệp, khiến anh điên tiết.
Anh lật đến trang cuối, một dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc: “Nếu một ngày mình được tự do, mình muốn ném mình vào một vòng tay không sợ hãi. Một người không cần mình phục tùng, chỉ cần mình được là chính mình.”
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa khẽ khàng từ phòng An.
Lãnh Khải giấu cuốn sổ vào ngăn kéo, đứng dậy mở cửa. An đứng đó, khuôn mặt cô đầy cảnh giác và lo lắng.
"Có chuyện gì vậy?" Lãnh Khải hỏi, giọng anh vẫn còn mang chút lạnh lùng sau khi đọc những dòng nhật ký đó.
"Tôi không ngủ được. Tôi sợ. Tôi cảm thấy... có ai đó đang theo dõi," An nói, cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự bảo đảm.
"Không có gì đâu, An," anh trấn an, nhưng hành động của anh thì ngược lại. Anh đóng cửa phòng mình lại, bước vào phòng cô, kéo cô vào giữa phòng, xa khỏi các bức tường có thể có thiết bị nghe lén.
"Nói khẽ thôi," anh thì thầm vào tai cô.
An cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể anh. Cô biết anh đã tìm thấy điều gì đó, hoặc đã bị kích thích bởi cuộc gặp với Đức. Cô muốn biết.
"Anh đã tìm thấy gì?" cô hỏi khẽ.
Lãnh Khải không trả lời câu hỏi đó. Thay vào đó, anh lại đẩy cô vào tường, không phải bằng sự cưỡng ép vật lý, mà bằng ánh mắt. Anh cúi đầu xuống, đến gần và chỉ còn cách môi cô một hơi thở.
"Em đã từng... yêu hắn?" anh hỏi, giọng anh khàn đặc, đầy sự ghen tuông không thể kiểm soát.
An hoàn toàn bất ngờ trước câu hỏi này. Nó không mang tính nghiệp vụ, nó mang tính cá nhân, chiếm hữu. Cô có thể cảm nhận được cơn giận dữ đang cháy âm ỉ trong anh.
"Không," cô thì thầm, hơi thở cô gấp gáp. "Tôi ghê tởm hắn. Tôi chỉ sợ hãi hắn. Mối quan hệ đó là..."
"Là sự phục tùng," Lãnh Khải tiếp lời, "và sự kiểm soát. Nhưng bây giờ thì khác, An."
Anh đưa tay chạm vào gáy cô, ngón tay anh lướt nhẹ lên làn da lạnh. Anh cúi xuống, không phải để thẩm vấn, mà là để đánh dấu lãnh thổ. Anh hôn cô, một nụ hôn mãnh liệt, thô bạo, đầy sự giải tỏa ghen tuông và khao khát khẳng định quyền sở hữu. Anh muốn xóa sạch dấu vết của Hiệp khỏi cô.
Trong khoảnh khắc cấm kỵ và nguy hiểm đó, An đáp lại, không phải bằng tình yêu, mà bằng sự cần thiết. Cô cần sự kiểm soát mạnh mẽ của anh để chống lại nỗi sợ hãi về sự kiểm soát cũ. Cô cần sự bảo vệ này.
Hơi thở họ hòa quyện vào nhau, tiếng tim đập nhanh vang lên trong căn phòng im lặng, nơi có thể có tai mắt của Trần Thanh Đức. Họ đang đặt mình vào nguy hiểm kép: nguy hiểm từ kẻ thù và nguy hiểm từ chính dục vọng cấm kỵ của mình.
Cảm xúc: Ghen tuông, sở hữu, bùng nổ tình dục trong sự nguy hiểm, sự khao khát được bảo vệ và khẳng định.