Sáng hôm sau, Lãnh Khải rời Nhà An Toàn với cảm giác như anh vừa khoác lên mình một chiếc áo giáp vô hình. Anh đã dành phần lớn thời gian đêm qua để viết tay các ghi chú quan trọng và mã hóa chúng, trong khi An ngủ trên ghế sofa. Họ đã thống nhất về một mật hiệu bằng mắt và một kịch bản rõ ràng cho bất kỳ cuộc gọi nào từ bên ngoài.
Khi anh rời đi, An đã nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo lắng và tin tưởng tuyệt đối—một sự kết hợp nguy hiểm khiến Lãnh Khải cảm thấy gánh nặng trên vai mình nặng hơn bao giờ hết.
Anh lái xe đến Sở Cảnh sát, không phải với tư cách một điều tra viên trung thực, mà là một kẻ phản bội đang tìm cách xâm nhập.
Trần Thanh Đức đang chờ anh trong văn phòng riêng, một căn phòng rộng lớn với tầm nhìn bao quát thành phố, mang lại cảm giác quyền lực tuyệt đối. Đức ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn, vẻ ngoài điềm tĩnh, nụ cười hiền lành thường thấy của một nhà lãnh đạo mẫu mực.
"À, Lãnh Khải. Tôi đã chờ báo cáo của cậu," Đức nói, giọng nói ấm áp nhưng có một sự sắc bén tiềm ẩn. "Vụ án của Hiệp. Có vẻ cậu đang gặp khó khăn với cô nhân chứng đó."
Lãnh Khải đứng nghiêm, trình bày báo cáo bằng lời nói, giữ cho giọng điệu hoàn toàn chuyên nghiệp và hơi thất vọng—theo đúng kịch bản An đã đoán.
"Thưa Phó Giám đốc, đúng vậy. Cô Hạ Lam An này là một nhân chứng rất rắc rối," Lãnh Khải nói. "Cô ta không chịu hợp tác. Lời khai của cô ta mâu thuẫn và cô ta có vẻ đang cố gắng che giấu điều gì đó về mối quan hệ cũ với Hiệp."
Đức khẽ gật đầu, đặt hai tay lên bàn, đan các ngón tay vào nhau. "Tôi biết cô gái này không đơn giản. Cô ta có vẻ ngoài yếu đuối, nhưng bên trong thì rất cứng rắn. Cô ta có vẻ sợ hãi điều gì đó... mà không phải là kẻ sát nhân."
Lãnh Khải nhíu mày, thể hiện sự bối rối giả tạo. "Cậu đang nói đến điều gì, thưa Phó Giám đốc?"
"À, không có gì," Đức cười nhẹ. "Chỉ là trực giác thôi. Dù sao, cậu phải đảm bảo rằng cô ta sẽ không gây ra bất kỳ phiền phức nào. Chúng ta không muốn có bất kỳ sự rò rỉ thông tin nào từ Nhà An Toàn, đặc biệt là những thông tin cá nhân... hay bất kỳ chi tiết nào có thể làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Sở."
Ánh mắt Đức dừng lại trên mặt Lãnh Khải lâu hơn bình thường, một cái nhìn thăm dò, sắc lạnh. Lãnh Khải đáp lại bằng một ánh nhìn kiên quyết, nhưng hơi mệt mỏi—hoàn hảo cho một điều tra viên đang đối phó với nhân chứng ương ngạnh.
"Vâng, tôi hiểu. Tôi sẽ giám sát cô ta 24/7. Nhưng tôi nghĩ rằng, cô ta sẽ không khai thêm gì. Có lẽ chúng ta nên cân nhắc việc chuyển cô ta đến một nơi an toàn hơn, hoặc đưa cô ta ra khỏi sự bảo vệ..."
"Không, không," Đức ngắt lời Lãnh Khải một cách dứt khoát. "Cứ giữ cô ta ở chỗ cậu. Cậu là người giỏi nhất trong việc ép người khác nói sự thật, Lãnh Khải. Giữ cô ta dưới tầm mắt của cậu. Đây là lệnh."
Ánh mắt của Đức dường như đang nói: Ta biết cô ta đang ở đâu. Và ta muốn cô ta ở đó, dưới sự kiểm soát của ngươi.
Lãnh Khải đứng nghiêm. "Rõ, thưa Phó Giám đốc."
"Tốt." Đức mỉm cười, nụ cười trở nên thoải mái hơn. "Cậu biết không, Lãnh Khải. Tôi đã luôn tin tưởng vào khả năng phán đoán của cậu. Đừng để một cô gái nhỏ bé làm xao nhãng nhiệm vụ. Hoàn thành công việc, và chúng ta sẽ nói về một sự thăng tiến xứng đáng."
Lãnh Khải gật đầu, nhưng trong đầu anh, anh đang nói: Ông ta đang cho tôi một sợi dây thòng lọng được làm bằng sự nghiệp.
Khi Lãnh Khải quay người bước ra khỏi phòng, anh cảm thấy một cái lạnh buốt xuyên qua lưng. Anh biết, Trần Thanh Đức đã cử anh đi giám sát An, không phải để điều tra, và đã cài đặt anh vào một cái bẫy hoàn hảo.
Anh trở về văn phòng của mình, ngay lập tức kiểm tra điện thoại. Không có tin nhắn. Đó là tín hiệu An vẫn an toàn, và cô hiểu rằng anh đã thiết lập vỏ bọc thành công.
Anh ngồi xuống, mở máy tính, và bắt đầu gõ một báo cáo giả mạo, tỉ mỉ ghi rõ sự "bất hợp tác" của An. Nhưng bên dưới chiếc bàn làm việc, anh cắm chiếc USB chứa lời thú tội của An vào một chiếc laptop cũ, không có kết nối mạng.
Kẻ săn mồi nghĩ rằng ta đang bảo vệ con mồi cho hắn, Lãnh Khải nghĩ, nhìn vào chiếc USB. Nhưng con mồi này đang giúp ta giăng bẫy ngược lại.
Cuộc chiến bí mật đã chính thức bắt đầu.
Cảm xúc: Giả tạo, căng thẳng nội bộ, sự khinh miệt đối với cấp trên, ý chí trả đũa.