MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cảnh Sát May MắnChương 7

Anh Cảnh Sát May Mắn

Chương 7

1,074 từ · ~6 phút đọc

Cái tên Trần Thanh Đức rơi xuống như một tảng băng trong căn phòng chật hẹp.

Thẩm Lãnh Khải không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Hạ Lam An, đôi mắt anh không phản chiếu sự kinh ngạc, mà là sự xác nhận lạnh lẽo của một người đã luôn nghi ngờ có điều gì đó không ổn. Trần Thanh Đức. Phó Giám đốc Sở Cảnh sát. Người đã ký quyết định điều chuyển Lãnh Khải đến đội điều tra đặc biệt này.

Anh là cấp trên của anh, người anh tôn trọng và luôn coi là biểu tượng của công lý trong ngành.

Lãnh Khải gục đầu xuống, hai tay ôm lấy trán. Anh không hề bối rối, anh đang tái cấu trúc lại toàn bộ thế giới quan của mình. Mọi thông tin, mọi manh mối anh từng tin tưởng trong vụ án đều phải được sàng lọc lại dưới ánh sáng mới này.

"Anh không tin tôi," An khẽ nói, giọng cô đầy đau khổ nhưng không hề ngạc nhiên. Cô đã quá quen với việc bị người khác phủ nhận.

Lãnh Khải ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo hơn bất cứ khi nào. "Tôi tin cô. Nhưng tôi phải biết tại sao."

Anh đẩy máy tính bảng về phía cô. "Hãy nói cho tôi biết, làm thế nào ông ta, một người đàn ông có quyền lực như thế, lại liên quan đến một mạng lưới bẩn thỉu như mạng lưới của Hiệp. Chi tiết."

An bắt đầu kể, giọng cô đều đều nhưng đầy chi tiết rùng rợn. Cô giải thích rằng Hiệp chỉ là người đứng giữa, một kẻ thu thập và sắp xếp. Trần Thanh Đức cần một mạng lưới phục vụ riêng, cung cấp thông tin, thao túng thị trường, và đôi khi... cung cấp những thứ vượt ngoài pháp luật và đạo đức.

"Hiệp đã từng khoe khoang rằng, mọi bằng chứng đều được 'làm sạch' trước khi đến tay cảnh sát. Hắn ta tin rằng hắn không thể bị chạm tới vì Trần Thanh Đức đang che chắn," An kể, đôi tay cô siết chặt đến mức trắng bệch.

Lãnh Khải lắng nghe. Anh bắt đầu kết nối những mảnh ghép: sự bế tắc của vụ án, việc Hiệp có vẻ như đã bị giết một cách quá vội vàng và nghiệp dư—có lẽ là một vụ thanh trừng nội bộ.

"Nếu ông ta là người đứng sau," Lãnh Khải phân tích, giọng anh mang tính toán của một chiến lược gia, "thì việc tôi được giao vụ án này... không phải là sự tin tưởng."

An nhìn anh, ánh mắt cô đầy lo lắng. "Anh hiểu rồi chứ? Ông ta không muốn người ngoài. Anh được đưa vào để... dọn dẹp."

Tim Lãnh Khải thắt lại. Anh nhận ra mình là quân cờ trong tay Trần Thanh Đức. Anh được giao nhiệm vụ điều tra, nhưng thực chất là để tìm kiếm và tiêu hủy bất kỳ manh mối nào có thể dẫn đến cấp trên của mình. Việc An trở thành nhân chứng duy nhất—và bị đưa vào sự bảo vệ của anh—cũng không phải ngẫu nhiên.

Nhà An Toàn này không phải là nơi bảo vệ. Nó là một chiếc lồng được giám sát.

"Chúng ta phải hành động ngay lập tức," Lãnh Khải tuyên bố, sự quyết đoán trở lại. "Ông ta không thể biết cô đã nói ra. Bất cứ hành động nào của tôi đều phải được ngụy trang cẩn thận."

Anh đứng dậy, đi đến tường và bắt đầu tháo dỡ một ổ cắm điện cũ. Dưới ánh sáng mờ, anh chỉ vào những sợi dây mỏng được gắn vào tường.

"Đây là lỗi của tôi khi tin vào quy trình," anh tự trách mình, giọng anh đầy cay đắng. "Dù được cài đặt theo quy chuẩn an toàn, tôi tin rằng có thêm thiết bị nghe lén mà tôi không biết. Chúng ta không thể nói chuyện ở đây nữa."

An nhìn anh, cô thấy sự chuyên nghiệp bẩm sinh của anh đang chuyển hướng từ việc săn tội phạm sang việc săn chính cấp trên của mình. Sự chuyển đổi này khiến anh trở nên nguy hiểm và cuốn hút hơn bao giờ hết.

Anh bước nhanh đến cửa sổ, kéo rèm xuống.

"Từ giờ, mọi giao tiếp quan trọng giữa chúng ta chỉ được thực hiện bằng viết tay hoặc thì thầm." Anh quay lại, ánh mắt anh khóa chặt cô, đầy vẻ cảnh báo. "Và cô phải tiếp tục đóng vai nhân chứng hoảng loạn, hoang mang. Đừng để bất kỳ sự thay đổi nào trong ánh mắt của cô bị lộ ra ngoài."

An cảm thấy một luồng adrenaline mạnh mẽ chạy qua cơ thể. Cô không còn sợ hãi nữa; cô cảm thấy sự hưng phấn khi trở thành đồng minh trong một trò chơi sinh tử.

"Tôi sẽ làm bất cứ điều gì," cô hứa.

Lãnh Khải gật đầu. Anh đến gần cô, lần này, anh không còn sự dịu dàng của đêm qua. Đó là sự kiểm soát cần thiết. Anh nắm lấy cánh tay cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, kéo cô vào một góc khuất trong căn phòng.

"Tốt," anh thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô. Mùi hương bạc hà của anh khiến cô cảm thấy sự an toàn đầy cấm kỵ. "Bây giờ, hãy cho tôi biết điều mà ông ta sợ nhất. Không phải tội ác. Mà là điều khiến ông ta mất kiểm soát."

An nhắm mắt lại, dựa vào tường. Khoảnh khắc gần gũi này, trong góc tối, ngay dưới sự giám sát tiềm ẩn, càng làm tăng sự kịch tính và nguy hiểm.

"Ông ta là người của công chúng," An thì thầm vào tai anh, "nhưng ông ta có một căn bệnh... ám ảnh. Ông ta thích nhìn thấy sự tan vỡ. Càng đẹp đẽ, càng danh giá, ông ta càng muốn hủy hoại nó. Đó là lý do ông ta thích mạng lưới của Hiệp. Đó là lý do ông ta muốn... tôi."

An thoáng rùng mình. Lãnh Khải siết chặt tay cô. Anh hiểu rằng, anh không chỉ đang chiến đấu với một quan chức tham nhũng, mà là một kẻ tâm thần đội lốt công lý.

"Chúng ta sẽ cho ông ta thấy sự tan vỡ," Lãnh Khải thì thầm, đôi mắt anh lóe lên tia lạnh lùng nguy hiểm. "Nhưng đó sẽ là sự tan vỡ của ông ta."