MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cảnh Sát May MắnChương 6

Anh Cảnh Sát May Mắn

Chương 6

869 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Lãnh Khải là người đầu tiên kéo mình ra khỏi vòng tay Hạ Lam An.

Khoảnh khắc đó chỉ kéo dài vài giây, nhưng nó nặng nề như một lời tuyên án. Anh lùi lại, nhanh đến mức tàn nhẫn. Sự lạnh lùng chuyên nghiệp quay trở lại khuôn mặt anh nhanh chóng hơn cả một cái chớp mắt, nhưng đôi mắt anh không thể che giấu sự hỗn loạn bên trong.

An cũng nhận ra. Cô thấy sự hoảng loạn thoáng qua trong đáy mắt anh, không phải hoảng loạn vì vụ án, mà là vì sự mất kiểm soát cá nhân vừa xảy ra. Cô hít sâu, cố gắng khôi phục lại vẻ tĩnh lặng của mình. Cô biết cô đã đẩy anh đến giới hạn, và anh đã phản ứng bằng bản năng của một người đàn ông, không phải một điều tra viên.

Lãnh Khải chỉnh lại cổ áo, động tác cứng nhắc và vụng về.

"Đây là lỗi của tôi," anh nói, giọng anh trầm và khô khốc. "Cô là nhân chứng quan trọng. Tôi đã để cảm xúc... chi phối."

An im lặng. Cô biết anh đang nói dối. Đó không phải là lỗi. Đó là sự thật được tiết lộ dưới áp lực.

"Tôi xin lỗi," cô khẽ nói, ánh mắt dán vào chiếc khăn mùi soa nhàu nát trong tay.

"Không cần xin lỗi," Lãnh Khải ngắt lời, anh không muốn nghe thêm bất kỳ lời nói mềm yếu nào có thể phá vỡ sự kiểm soát mong manh của mình. Anh bước đến bệ cửa sổ, quay lưng lại với cô. "Bây giờ chúng ta trở lại công việc. Cô đã nói về một 'mạng lưới' và 'sự ràng buộc'. Tôi cần biết chính xác Hiệp đã kiểm soát cô như thế nào. Và ai đứng sau mạng lưới đó."

Mặc dù giọng điệu đã trở lại nghiệp vụ, nhưng trong câu chữ của anh có sự mềm mỏng khác biệt. Anh không còn buộc tội cô nữa; anh đang cố gắng giải thoát cô.

An đứng dậy, tiến lại gần bàn. Cô đặt tay lên bức ảnh của Hiệp, ánh mắt đầy căm ghét.

"Hắn là người đứng giữa. Người kết nối những kẻ quyền lực và những cô gái như tôi. Hắn dùng các khoản đầu tư, các hợp đồng bí mật... để trói buộc. Tôi không phải là người duy nhất." Cô ngập ngừng. "Tôi có thể nói cho anh biết những gì tôi biết, Thẩm Lãnh Khải. Nhưng điều này không thể xuất hiện trong bất kỳ báo cáo chính thức nào."

Lãnh Khải quay lại. Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt anh đen và sâu.

"Cô đang yêu cầu tôi phản bội hệ thống của mình," anh nói. "Cô đang yêu cầu một cảnh sát cấp cao che giấu bằng chứng chính thức về một tổ chức tội phạm."

"Không," An lắc đầu. "Tôi đang yêu cầu anh chọn lựa giữa luật pháp khô khan và công lý đích thực. Nếu anh ghi lại lời tôi, tôi sẽ chết, và những bí mật này sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn. Nếu anh giúp tôi, chúng ta có thể lật đổ cả mạng lưới."

Đó là một lời đề nghị không thể từ chối, nhưng cũng là một cái bẫy trí mạng. Nếu bị phát hiện, anh sẽ mất tất cả: danh dự, sự nghiệp, và tự do.

An bước lại gần anh hơn, cô đặt tay lên cánh tay anh, một cái chạm mang tính khẳng định liên minh. Lãnh Khải không gạt tay cô ra. Hơi ấm từ bàn tay cô lan qua lớp áo khoác, đốt cháy da thịt anh.

"Anh không còn là điều tra viên của tôi nữa, Thẩm Lãnh Khải," cô thì thầm. "Anh là người bảo hộ của tôi. Và tôi, là bí mật của anh."

Lãnh Khải nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt đã không còn sự sợ hãi ban đầu, mà thay bằng sự dũng cảm tuyệt vọng. Anh nhận ra cô đã nói đúng. Anh đã vượt qua lằn ranh. Khoảnh khắc ôm vừa rồi không chỉ là an ủi; đó là sự nhượng bộ của anh.

Anh rút một chiếc USB từ túi quần, cắm vào máy tính bảng. "Tôi sẽ không ghi âm lại lời cô. Tôi sẽ lưu trữ tất cả ở đây, và chỉ mình tôi biết. Nhưng nếu tôi bắt đầu con đường này, tôi sẽ đi đến cùng. Sẽ không có chuyện quay đầu."

Anh nhìn sâu vào cô. "Cô phải nói hết. Không một lời nói dối nào nữa."

An gật đầu mạnh mẽ. "Tôi đã sẵn sàng."

Lãnh Khải đặt máy tính bảng lên bàn. Anh ngồi xuống ghế, không phải với tư cách điều tra viên, mà là một đồng phạm bất đắc dĩ. Anh cầm bút, chuẩn bị ghi lại những thông tin mà anh biết sẽ làm rung chuyển cả hệ thống.

"Bắt đầu từ đâu?" anh hỏi.

"Bắt đầu từ cái tên," An đáp. "Người đứng sau Hiệp. Hắn không xuất hiện trực tiếp, nhưng hắn là Người Sáng Lập."

Cô dừng lại, hít một hơi, rồi nhìn thẳng vào mắt anh, thốt ra một cái tên khiến khuôn mặt Lãnh Khải cứng đờ lại.

"Hắn là Trần Thanh Đức. Phó Giám đốc Sở Cảnh sát."