MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cảnh Sát May MắnChương 5

Anh Cảnh Sát May Mắn

Chương 5

952 từ · ~5 phút đọc

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Câu hỏi cuối cùng của Thẩm Lãnh Khải như một lưỡi dao sắc bén, buộc Hạ Lam An phải lựa chọn: nói ra sự thật hay tiếp tục chôn vùi.

An mở mắt. Trong ánh mắt cô không còn sự giả tạo, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và mệt mỏi cùng cực. Cô đưa tay run rẩy, đẩy nhẹ bức ảnh ra xa.

"Tôi... tôi đã quen Hiệp," cô nói, giọng cô khàn đặc, từng chữ như bị nghiền nát. "Đó là chuyện của ba năm trước. Chúng tôi đã có một mối quan hệ. Một mối quan hệ... không nên có."

"Không nên có?" Lãnh Khải nghiến răng. Sự tức giận của anh không đến từ lời thú nhận, mà đến từ sự che giấu liên tục của cô. "Nó cấm kỵ đến mức cô phải nói dối một cảnh sát đang điều tra vụ án mạng ư?"

"Đúng vậy," An nhìn anh, ánh mắt cô đầy thách thức. "Anh không hiểu đâu, Thẩm Lãnh Khải. Mối quan hệ đó không phải là tình yêu lãng mạn mà anh nghĩ. Nó là một sự ràng buộc. Một món nợ."

Lãnh Khải cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Sự thật phức tạp hơn anh tưởng. Anh chậm rãi đứng thẳng lên, nhưng vẫn giữ khoảng cách gần. Anh cần cô phải nói tiếp.

"Hãy nói rõ hơn, Hạ Lam An," anh yêu cầu, giọng anh trầm xuống, trở nên nguy hiểm một cách tĩnh lặng. "Món nợ gì? Cô là con nợ của hắn? Hay là công cụ?"

An lấy chiếc khăn mùi soa trắng của anh, siết chặt trong tay. Cô hít một hơi thật sâu. Hành động này vô tình làm cổ áo cô hơi trễ xuống, và Lãnh Khải nhìn thấy rõ nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt ngay dưới xương quai xanh – biểu tượng của bí mật và quá khứ bị chối bỏ.

"Tôi không muốn nói dối anh," cô thì thầm, "nhưng tôi buộc phải làm thế. Hiệp không chỉ là người yêu cũ. Hắn... hắn là người bảo trợ cho tôi sau khi gia đình tôi gặp chuyện. Nhưng sự bảo trợ đó có cái giá của nó. Hắn kiểm soát mọi thứ, từ công việc đến các mối quan hệ xã hội của tôi."

"Vậy cái giá là gì?" Lãnh Khải ép sát hơn. Anh tiến một bước, làm đổ bóng lên cô. Sự gần gũi thể xác này khiến không khí trở nên đặc quánh. Anh không còn quan tâm đến quy tắc nữa; anh chỉ muốn bóc trần cô.

An ngước nhìn anh. Giờ đây, cô không còn sợ hãi anh như một cảnh sát. Cô sợ hãi anh như một người đàn ông đang nhìn thấu sự yếu đuối và bí mật của cô.

"Cái giá là... sự phục tùng. Và sự im lặng," cô nói. "Tôi là một phần trong mạng lưới của hắn. Tôi không thể dứt ra được. Nếu tôi khai ra bất cứ điều gì, không chỉ tôi mà người thân của tôi... sẽ gặp nguy hiểm."

Nước mắt cô bắt đầu trào ra, không phải là nước mắt của một kẻ nói dối, mà là của một người phụ nữ bị gánh nặng đè nén quá lâu. Cô dùng tay che mặt, tiếng nấc bị nghẹn lại, giống như tiếng động anh nghe thấy đêm qua.

Lãnh Khải hoàn toàn bất động. Mọi lý trí mách bảo anh rằng đây có thể là một màn kịch hoàn hảo. Nhưng cảm xúc chân thật đang lan tỏa trong căn phòng quá mạnh mẽ. Anh nhìn thấy sự giằng xé trong cô, sự đối đầu giữa khao khát được tự do và nỗi sợ hãi cái giá phải trả.

Anh buông lỏng tay, chậm rãi đưa tay ra. Anh không chạm vào cô, mà đặt nhẹ lên vai cô, một hành động an ủi không chuyên nghiệp nhưng đầy bản năng.

"Nhìn tôi, An," anh nói, giọng anh trở nên khẽ và sâu.

Cô chậm rãi gỡ tay khỏi mặt. Ánh mắt cô chạm vào anh. Lãnh Khải nhìn thấy sự tin tưởng tuyệt vọng đang được đặt vào anh.

"Cô không phải là đồng phạm," anh kết luận, không phải là một câu hỏi. "Cô là nạn nhân thứ hai, bị mắc kẹt bởi hắn."

An chỉ khóc nấc, không phủ nhận.

Sự gần gũi đột ngột, sự tuyệt vọng của cô, và sự thừa nhận ngầm này đã đốt cháy mọi phòng tuyến cuối cùng của Lãnh Khải. Anh cúi người xuống, không phải để thẩm vấn, mà là để che chở.

Anh ôm lấy cô, mạnh mẽ và thô bạo, như thể anh đang cố gắng hút hết mọi nỗi sợ hãi ra khỏi cơ thể cô. Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mái tóc cô, mùi hương bạc hà và da thuộc của anh bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy sự an toàn đầy tội lỗi.

"Nếu cô nói sự thật, tôi sẽ bảo vệ cô," anh hứa, lời hứa này không còn mang tính nghiệp vụ nữa, mà là một lời thề cá nhân.

An siết chặt cánh tay anh, lần đầu tiên cô đáp lại sự gần gũi của anh bằng sự cần thiết.

Trong khoảnh khắc đó, sự cấm kỵ đạt đến đỉnh điểm. Cô là đối tượng điều tra. Anh là điều tra viên. Anh đang ôm một người có liên quan mật thiết đến vụ án mạng, một kẻ nói dối có thể hủy hoại sự nghiệp của anh. Nhưng trong hơi thở nóng bỏng và sự gần gũi ấy, cả hai đều biết họ đã vượt qua ranh giới, biến mối quan hệ chủ-tớ thành một liên minh bí mật đầy cám dỗ và nguy hiểm.