Sáng hôm sau, Nhà An Toàn chìm trong sự im lặng căng thẳng. Lãnh Khải rời khỏi phòng giám sát, mang theo vẻ mặt tỉnh táo nhưng mệt mỏi sau một đêm gần như thức trắng. Anh không gõ cửa phòng An. Anh chỉ để lại một phần bữa sáng đơn giản—một chiếc bánh mì kẹp và cà phê—trước cửa phòng cô, rồi quay lại bàn làm việc.
Anh không dám nhìn vào màn hình camera trong vài phút đầu. Anh biết nếu nhìn, anh sẽ bị phân tâm bởi chiếc khăn mùi soa trắng tinh đang nằm đâu đó trong tầm tay cô.
Thay vào đó, anh tập trung vào hồ sơ của nạn nhân – một doanh nhân tên là Trịnh Văn Hiệp. Vụ án vẫn bế tắc. Kẻ thủ ác không để lại dấu vết.
Anh lật đến một tập tài liệu cũ, đó là tài liệu cá nhân của Hiệp, bao gồm cả một album ảnh kỹ thuật số đã được in ra. Hầu hết là ảnh về công việc, du lịch, nhưng có một bức ảnh chụp cách đây ba năm khiến Lãnh Khải khựng lại.
Đó là bức ảnh chụp tại một bữa tiệc đêm. Hiệp đứng ở trung tâm, nhưng Lãnh Khải không chú ý đến anh ta. Ánh mắt anh dán vào một cô gái đứng cạnh Hiệp, cười rạng rỡ.
Chính là Hạ Lam An.
Cô ấy trẻ hơn, ánh mắt không mang vẻ cảnh giác và mệt mỏi như hiện tại. Cô mặc một chiếc váy cúp ngực đơn giản nhưng thanh lịch. Anh phóng to bức ảnh. Sự gần gũi giữa cô và Hiệp trong ảnh không chỉ là xã giao.
Sự nghiệp của Lãnh Khải đã dạy anh rằng, hiếm có sự trùng hợp ngẫu nhiên nào trong các vụ án giết người. An nói cô chỉ "tình cờ đi ngang qua". Bức ảnh này là bằng chứng rõ ràng của một lời nói dối.
Anh tiếp tục xem xét bức ảnh, cố tìm kiếm một manh mối khác. Và rồi anh nhìn thấy nó.
Do góc chụp và chiếc váy cúp ngực, Lãnh Khải có thể thấy rõ một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt nằm ngay phía dưới xương quai xanh bên phải của cô, một vị trí rất kín đáo.
Một ký ức chợt ùa về. Trong lần thẩm vấn đầu tiên, khi cô hơi nghiêng người về phía trước, anh đã thoáng thấy vết mờ đó. Lúc đó anh chỉ nghĩ đó là một vết bẩn nhỏ. Bây giờ, mọi thứ trở nên rõ ràng.
An có một mối quan hệ gần gũi với nạn nhân, vượt ra ngoài sự "tình cờ đi ngang qua". Có thể là người yêu cũ, đối tác kinh doanh, hoặc một người tình bí mật. Điều này đặt cô vào vòng nghi vấn nặng nề hơn.
Lãnh Khải gục xuống bàn, đưa tay bóp chặt sống mũi. Sự tức giận dâng lên. Cô đã lợi dụng sự chuyên nghiệp của anh, lợi dụng sự yếu đuối giả tạo để che giấu sự thật.
Nhưng đi kèm với sự tức giận là một cảm giác bị phản bội cá nhân khó hiểu. Anh đã chấp nhận phá vỡ rào cản vì cô, chỉ để phát hiện ra cô là một kẻ nói dối tinh vi.
Anh quyết định đối chất. Không phải trong phòng thẩm vấn chính thức, mà ngay tại đây, trong không gian riêng tư của họ. Anh muốn xem cô sẽ phản ứng thế nào khi bí mật của cô bị anh phơi bày.
Lãnh Khải in bức ảnh ra, cầm nó trên tay. Anh mở cửa, bước vào căn phòng của An.
Cô đang ngồi bên bàn nhỏ, uống cà phê. Chiếc khăn mùi soa của anh đặt gọn gàng bên cạnh tách cà phê. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhưng có chút gì đó mong manh hơn sau đêm qua.
"Chào buổi sáng, Thẩm Khải," cô nói, lần đầu tiên cô gọi tên đầy đủ của anh.
"Chào buổi sáng, cô An," anh đáp, giọng anh cứng nhắc và lạnh hơn bao giờ hết. Anh đi thẳng đến chỗ cô, đặt bức ảnh xuống ngay trước mặt cô.
"Cô có biết người này không?"
An nhìn bức ảnh. Khuôn mặt cô tái mét, mọi màu sắc đều biến mất. Đôi tay cô đang cầm tách cà phê run lên, suýt làm đổ chất lỏng nóng. Sự bình tĩnh tuyệt đối của cô đã bị phá vỡ hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn thuần túy.
"Cô... cô... là ai?" cô lắp bắp.
"Cô An," Lãnh Khải cúi người xuống, hai tay chống lên bàn, ánh mắt sắc như lưỡi dao găm vào mắt cô. "Đừng giả vờ nữa. Cô không chỉ biết nạn nhân Trịnh Văn Hiệp. Cô đã từng thân thiết với hắn."
Anh đưa ngón trỏ về phía vết tích nhỏ dưới xương quai xanh của cô trong bức ảnh.
"Và tôi chắc chắn rằng, người trong ảnh có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt ngay dưới xương quai xanh bên phải, giống hệt cô. Bây giờ, cô có muốn nói với tôi, 'tình cờ đi ngang qua' là gì không?"
Ánh mắt anh không còn là sự nghi ngờ nghiệp vụ, mà là sự giận dữ của một người bị lừa dối. Mọi kìm nén trong anh đang chuẩn bị bùng nổ, không chỉ vì vụ án, mà vì chính cô.
An nhắm chặt mắt lại, đôi môi mím chặt. Cô biết mọi phòng tuyến đã sụp đổ. Cô đang đứng trên bờ vực. Và Lãnh Khải là người quyết định cô sẽ rơi xuống vực thẳm hay được kéo trở lại ánh sáng.
"Anh muốn gì, Thẩm Lãnh Khải?" Cô thì thầm, không nhìn anh.
"Tôi muốn sự thật," anh gằn giọng, "và tôi muốn biết cô đang che giấu mối quan hệ gì với người đã chết. Cô đã từng là người yêu, nhân tình hay đồng phạm của hắn?"