Phòng bên cạnh nhỏ hẹp hơn căn hộ của An, chỉ đủ chỗ cho một chiếc bàn làm việc di động, một màn hình máy tính bảng để xem tài liệu hồ sơ vụ án, và một chiếc ghế bố gấp. Thẩm Lãnh Khải ngồi xuống, lưng tựa vào tường.
Đã ba giờ đồng hồ trôi qua kể từ khi họ chuyển đến đây. Anh cố gắng chìm vào núi hồ sơ về nạn nhân và các nghi phạm, nhưng tâm trí anh cứ bị kéo về bức tường mỏng ngăn cách anh và An. Anh biết cô đang làm gì. Có lẽ là ngồi yên lặng, hoặc đang xem xét kỹ lưỡng từng vết nứt trên tường, tìm kiếm một lối thoát.
Anh mở máy tính bảng, hình ảnh An trên camera giám sát hiện lên rõ nét. Cô đang nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sofa, quay lưng lại với máy quay, chỉ để lộ mái tóc đen dài rũ xuống. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, cố gắng phân tích ngôn ngữ cơ thể của cô, nhưng càng nhìn, sự phân tích nghiệp vụ càng giảm bớt, nhường chỗ cho sự quan sát cá nhân.
Cô có đang ngủ không? Cô có đang giả vờ không? Anh tự hỏi.
Lãnh Khải đưa tay lên day thái dương. Sự căng thẳng trong cuộc thẩm vấn ban chiều vẫn còn vương vấn, đặc biệt là câu nói lấp lửng của cô về "hồn ma". Anh không tin vào những điều huyền bí, nhưng anh tin rằng cô đang sử dụng những lời nói đó để che đậy một sự thật kinh khủng nào đó, một nỗi sợ hãi không thể gọi tên.
Anh đứng dậy, đi lại quanh căn phòng chật chội. Bàn tay anh vô tình chạm vào chiếc áo khoác da treo trên móc. Trong túi áo, anh tìm thấy một vật nhỏ: chiếc khăn mùi soa màu trắng.
Anh đã mua nó từ một tiệm tạp hóa cũ, dự định dùng nó để lau sạch vết mực trên hồ sơ, nhưng rồi anh lại quên bẵng.
Đột nhiên, từ phòng bên cạnh vọng sang một tiếng động nhỏ, giống như tiếng khóc nấc bị nghẹn lại. Âm thanh rất khẽ, bị tường cách âm làm dịu đi, nhưng với thính giác cảnh giác của anh, nó rõ ràng như một tiếng sấm.
Trực giác của anh mách bảo đó không phải là một chiêu trò. Đó là tiếng khóc của một người đang kìm nén sự đau đớn đến tận cùng.
Sự lạnh lùng và nguyên tắc của Thẩm Lãnh Khải bắt đầu chiến đấu dữ dội với bản năng con người. Nhiệm vụ của anh là thu thập bằng chứng, là giữ khoảng cách. Nhưng cô đang ở trong sự bảo vệ của anh. Cô đang yếu đuối, ngay phía sau bức tường này.
Anh rút chiếc khăn mùi soa trắng tinh ra khỏi túi. Nó đại diện cho điều gì? Sự xoa dịu, hay chỉ là một công cụ để lấy lòng? Anh lắc đầu, cố gắng đẩy lùi mọi suy nghĩ phức tạp. Cô là nhân chứng, anh là cảnh sát. Chỉ thế thôi.
Nhưng rồi, anh nhớ lại ánh mắt cô, sự kiên quyết che giấu, và cảm giác nóng ran khi tay anh vô tình chạm vào tay cô. Anh hiểu rằng, để cô nói ra sự thật, anh phải phá vỡ bức tường phòng vệ của cô. Và để làm điều đó, anh phải chấp nhận phá vỡ cả bức tường nguyên tắc của chính mình.
Anh tiến đến cửa. Thay vì mở bằng mật mã, anh gõ nhẹ ba tiếng, theo một nhịp điệu chậm rãi, đủ để cô nghe thấy.
Sau một lúc im lặng chết chóc, anh nghe thấy tiếng cô thì thầm: "Vào đi."
Anh mở cửa, ánh đèn trắng từ phòng anh chiếu thẳng vào căn hộ tối om của cô. An vẫn nằm trên ghế sofa, nhưng cô đã xoay người lại. Đôi mắt cô sưng húp, và dù cô cố gắng lau đi, vẫn còn những vệt nước mắt mờ nhạt trên gò má.
Lãnh Khải bước vào, không nói một lời. Anh quỳ một chân xuống bên cạnh ghế sofa, đưa chiếc khăn mùi soa trắng tinh cho cô.
"Cô cần thứ này," giọng anh khẽ hơn bình thường, mất đi sự sắc lạnh thường thấy.
An nhìn chiếc khăn, rồi nhìn anh. Ánh mắt cô dò xét, như thể đang phân tích một chiếc bẫy.
"Anh muốn gì?" Cô hỏi, giọng cô yếu ớt.
"Tôi không muốn gì cả. Tôi chỉ muốn cô nghỉ ngơi," Lãnh Khải đáp, ánh mắt anh chạm vào khuôn mặt mệt mỏi của cô. Anh cảm thấy như đang nhìn vào một bức tượng điêu khắc tinh xảo đang tan chảy vì nhiệt độ. "Cô cần ngủ. Cô không thể giúp tôi nếu cô sụp đổ."
Đó là một lời nói mang tính nghiệp vụ, nhưng lại chất chứa sự quan tâm không thể chối cãi.
An chậm rãi nhận lấy chiếc khăn. Cô chạm vào ngón tay anh. Lần này, cái chạm không phải là vô tình, mà là một sự kết nối. Cô siết chặt chiếc khăn trong tay, như thể đó là sợi dây duy nhất neo giữ cô với thực tại.
"Cảm ơn anh," cô thì thầm.
Lãnh Khải đứng dậy, không nán lại. Anh quay trở lại phòng mình, đóng cửa. Anh không nhìn vào màn hình camera nữa. Anh chỉ cảm nhận được sự ám ảnh đang lớn dần. Anh đã phá vỡ một quy tắc. Anh đã cho cô một sự quan tâm vượt quá giới hạn của một cảnh sát với một nhân chứng bị nghi ngờ.
Anh biết, chiếc khăn mùi soa đó không chỉ lau nước mắt, mà nó còn mở ra một vết nứt trong rào cản giữa họ. Và điều đó nguy hiểm hơn bất kỳ manh mối nào anh từng tìm thấy.