MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cảnh Sát May MắnChương 2

Anh Cảnh Sát May Mắn

Chương 2

823 từ · ~5 phút đọc

Nhà An Toàn là một căn hộ nhỏ, nằm khuất trong một khu chung cư cũ kỹ, được thiết kế để hoàn toàn vô danh. Tường sơn màu be, đồ đạc tối giản, và cửa sổ lắp kính chống đạn. Đối với Hạ Lam An, nó không khác gì một nhà tù cải trang, chỉ khác là người canh giữ lại mang mùi hương bạc hà lạnh và sự uy quyền của đồng phục cảnh sát.

Thẩm Lãnh Khải đặt chiếc túi xách duy nhất của cô xuống sàn nhà. Anh không mang vali. Sự hiện diện của anh chỉ cần chiếc áo khoác da màu đen, khẩu súng đeo bên hông và ánh mắt giám sát liên tục.

"Tầng này chỉ có căn hộ này hoạt động. Mọi cửa sổ đều bị khóa. Mật mã cửa là..." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào cô, "Mật mã sẽ chỉ mình tôi giữ. Nếu cô cần bất cứ thứ gì, gọi cho tôi."

An không hỏi, cô chỉ nhìn căn phòng. Không gian này quá nhỏ cho hai người với sự căng thẳng lớn đến vậy.

"Đây là bếp, cô có thể tự phục vụ. Không có điện thoại cố định. Điện thoại di động của cô sẽ bị giữ." Lãnh Khải lạnh lùng rút chiếc điện thoại từ tay cô. Ngón tay anh lướt qua lòng bàn tay cô, một cái chạm vô tình nhưng rõ ràng khiến cả hai khựng lại.

An cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô rụt tay lại nhanh chóng, nhưng cảm giác đó đã kịp in hằn. Lãnh Khải cũng lập tức thu tay về, như thể vừa chạm phải một vật nóng. Sự chuyên nghiệp lập tức bao phủ lấy anh, nhưng sự căng thẳng trong không khí đã không thể che giấu.

"Cô không được phép ra khỏi đây. Tôi sẽ có mặt ở phòng bên cạnh, bất cứ lúc nào cô cần... hoặc bất cứ lúc nào tôi cần cô," anh nhấn mạnh vế sau, ngụ ý về các cuộc thẩm vấn bất chợt.

"Anh sẽ ở đây bao lâu?" An hỏi, giọng cô hơi khàn, có lẽ vì phải giữ im lặng quá lâu.

"Cho đến khi vụ án kết thúc, hoặc cô quyết định nói ra tất cả." Anh nhướng mày, một sự thách thức công khai. "Tôi sẽ giám sát mọi cử động của cô. Ngủ, ăn, hít thở. Tất cả."

Cô tiến lại gần cửa sổ, đặt tay lên lớp kính dày. "Tôi hiểu."

"Không, cô chưa hiểu đâu, cô An," Lãnh Khải bước đến, đứng ngay sau cô. Khoảng cách giữa lưng cô và ngực anh chỉ còn vài inch. Sự gần gũi đột ngột này khiến hơi thở cô chậm lại. Anh không chạm vào cô, nhưng sự hiện diện của anh là một áp lực vật lý mạnh mẽ.

"Cô không chỉ là một nhân chứng được bảo vệ," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp gần tai cô, "cô còn là một đối tượng bị giám sát hàng đầu. Cô đã nói dối. Và tôi đang tìm kiếm sự thật, từng chút một."

"Và anh nghĩ anh sẽ tìm thấy sự thật bằng cách..." cô cố gắng xoay người lại, nhưng không gian quá hẹp, cô buộc phải đối mặt với anh trong tư thế gần gũi khó xử, "...bằng cách giam giữ tôi?"

Lãnh Khải khóa ánh mắt cô lại. Anh nhận ra cô đang cố tình dùng vẻ yếu đuối của mình để phá vỡ sự kiểm soát của anh.

"Không phải giam giữ. Là bảo vệ," anh sửa lại, nhưng chính anh cũng biết ranh giới đã mờ nhạt. "Nếu cô cứ giữ bí mật, thì cô đang tự giam cầm mình. Và tôi, Thẩm Lãnh Khải, không bao giờ thích chơi trò trốn tìm."

An lùi một bước. Cô đi đến chiếc ghế sofa bọc da cũ kỹ, ngồi xuống. "Nếu anh muốn sự thật, anh phải cho tôi lý do để tin tưởng. Không phải sự kiểm soát."

"Niềm tin phải được trao đổi công bằng, cô An," anh đáp lại, giọng anh cứng rắn. "Cô trao sự thật, tôi trao sự an toàn. Hiện tại, cô đang thiếu nợ tôi."

Anh quay lưng, đi đến cánh cửa thông với phòng bên cạnh, căn phòng giám sát kiêm chỗ ngủ tạm thời của anh. Trước khi đóng cửa, anh nhìn cô lần cuối.

Cô ngồi đó, ánh đèn huỳnh quang chiếu rõ sự mệt mỏi và cô đơn trên khuôn mặt. Cô trông yếu đuối, nhưng sâu thẳm, cô là một người phụ nữ nguy hiểm bị dồn vào chân tường. Và Lãnh Khải nhận ra, dù có muốn hay không, anh đã bị mắc kẹt trong căn nhà tù này cùng với cô.

Cánh cửa đóng lại với một tiếng "cạch" khô khốc.

Cảm xúc: Bắt đầu sự gần gũi, căng thẳng giám sát, sự va chạm vật lý đầu tiên, và sự xác định ranh giới (mặc dù ranh giới đã bắt đầu lung lay).