MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 1: GIÓ LẠNH THÀNH PHỐ S

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 1: GIÓ LẠNH THÀNH PHỐ S

1,651 từ · ~9 phút đọc

Thành phố S vào tháng Mười Hai luôn mang một vẻ đẹp hào nhoáng nhưng lạnh lùng. Ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời soi bóng xuống dòng sông Hoàng Phố, tạo nên một bức tranh xa hoa mà kẻ ở trong cuộc đôi khi cảm thấy nghẹt thở.

Tại sảnh lớn của khách sạn Park Hyatt, bữa tiệc tối của Hiệp hội Điện ảnh đang diễn ra sôi động. Mùi rượu vang đắt tiền, tiếng lụa là va chạm và những lời xã giao sáo rỗng lấp đầy không gian. Lâm Hạ Châu đứng ở một góc khuất gần ban công, tay cầm ly champagne nhưng chưa hề nhấp một ngụm.

Cậu vừa trở về từ đoàn phim ở miền Tây Bắc, làn da vốn trắng sứ nay có chút nhợt nhạt vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt thì vẫn trong trẻo như nước hồ mùa thu. Hai năm lăn lộn với những vai phụ khó nhằn, Lâm Hạ Châu của hiện tại đã không còn là chàng sinh viên trường sân khấu điện ảnh chỉ biết đỏ mặt khi đứng trước ống kính. Cậu đã biết cách mặc một bộ vest thủ công vừa vặn, biết cách mỉm cười đúng mực với truyền thông, và quan trọng nhất – biết cách giấu đi tâm tư của mình.

“Hạ Châu, sao lại trốn ra đây? Đạo diễn Vương đang nhắc đến cậu kìa.”

Người đại diện của cậu – anh Trần – bước tới, thấp giọng nhắc nhở. Lâm Hạ Châu khẽ thở dài, nụ cười trên môi mang chút mệt mỏi:

“Em hơi ngộp. Anh cho em năm phút thôi.”

“Năm phút cũng không được. Thẩm Ngôn Lễ vừa mới vào sảnh.”

Cái tên đó vừa thốt ra, hơi lạnh từ ban công dường như tràn vào lồng ngực Lâm Hạ Châu, khiến cậu khựng lại mất một nhịp. Ly rượu trong tay khẽ chao nghiêng, tạo nên những gợn sóng nhỏ li ti.

Thẩm Ngôn Lễ.

Cái tên đại diện cho đỉnh cao của giới giải trí Trung Quốc. Tam kim Ảnh đế trẻ tuổi nhất, người đàn ông có đôi mắt thâm trầm như vực thẳm và một sự nghiệp sạch bóng scandal. Và cũng là người, hai năm trước, đã nhìn cậu và nói một cách bình thản: “Hạ Châu, chúng ta dừng lại đi. Em xứng đáng có một sự nghiệp riêng, không phải làm cái bóng của tôi.”

Lâm Hạ Châu siết chặt cuống ly. Cậu tự nhủ mình đã chuẩn bị tâm lý cho ngày này, nhưng khi đối diện với thực tế, trái tim vẫn không nghe lời mà đập loạn xạ.

Cậu xoay người, theo bản năng nhìn ra phía cửa sảnh. Đám đông vốn dĩ đang ồn ào bỗng nhiên tự động dạt sang hai bên như một làn sóng bị rẽ đôi. Thẩm Ngôn Lễ bước vào, trên người là bộ âu phục đen tuyền, không cài cúc giữa, để lộ chiếc sơ mi trắng bên trong mở rộng hai nút trên cùng. Dáng vẻ của anh vẫn vậy, cao ngạo, xa cách, mang theo khí chất của một kẻ thống trị bẩm sinh.

Ánh mắt của Thẩm Ngôn Lễ lướt qua đám đông, không dừng lại ở bất kỳ ai, cho đến khi... chạm vào Lâm Hạ Châu.

Chỉ một giây thôi.

Lâm Hạ Châu cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cậu không né tránh, cũng không tiến tới. Cậu đứng đó, bình thản nhìn người đàn ông mình từng yêu đến quên cả bản thân, bây giờ giống như một người lạ thân thuộc nhất thế gian.

Thẩm Ngôn Lễ không tiến lại phía cậu ngay. Anh bị vây quanh bởi những nhà sản xuất tầm cỡ và các nữ minh tinh hạng A. Lâm Hạ Châu thu hồi tầm mắt, nói khẽ với anh Trần:

“Đi thôi, chúng ta sang chào đạo diễn Vương.”

Suốt cả buổi tiệc, Lâm Hạ Châu luôn cảm thấy có một ánh mắt nóng bỏng găm chặt sau lưng mình. Nó không sỗ sàng, nhưng bền bỉ và đầy áp lực. Cậu cố gắng tập trung vào cuộc trò chuyện, thỉnh thoảng gật đầu lễ phép, nụ cười luôn duy trì ở mức hoàn hảo nhất.

Cho đến khi cậu vào phòng vệ sinh để chỉnh lại cà vạt.

Không gian yên tĩnh của khu vực VIP khiến tai cậu bớt ù đi. Lâm Hạ Châu nhìn mình trong gương, tự vỗ nhẹ vào mặt: “Bình tĩnh, mày làm được mà.”

Vừa định quay người đi ra, cánh cửa phòng vệ sinh bị đẩy vào. Một bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng đặt lên tay nắm cửa, khóa trái lại.

Cạch.

Tiếng khóa vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến tim Lâm Hạ Châu nảy lên một cái. Cậu ngước mắt lên, và hơi thở lập tức nghẹn lại.

Thẩm Ngôn Lễ đang đứng đó, chắn ngang lối thoát duy nhất của cậu. Khoảng cách gần đến mức Lâm Hạ Châu có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc trộn lẫn với mùi thuốc lá nhạt trên người anh.

“Lâu rồi không gặp.” Giọng Thẩm Ngôn Lễ trầm thấp, hơi khàn, như tiếng đàn cello cũ kỹ được kéo lên trong đêm tối.

Lâm Hạ Châu lùi lại nửa bước, lưng chạm vào thành bồn rửa mặt lạnh ngắt. Cậu ép mình phải bình tĩnh, ngước nhìn anh: “Chào Thẩm tiền bối. Thật vinh dự khi được gặp anh ở đây.”

Hai chữ “tiền bối” khiến lông mày Thẩm Ngôn Lễ khẽ nhếch lên. Anh tiến thêm một bước, lấn át không gian của cậu bằng vóc dáng cao lớn. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, ánh mắt khóa chặt lấy đôi môi hơi run của Lâm Hạ Châu.

“Gầy đi rồi.” Thẩm Ngôn Lễ giơ tay định chạm vào má cậu, nhưng Lâm Hạ Châu khẽ nghiêng đầu né tránh.

Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, sau đó từ từ hạ xuống, đặt lên thành bồn rửa bên cạnh tay cậu. Anh không giận, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt thâm sâu không đáy: “Nghe nói cậu vừa đóng xong phim của đạo diễn Trần ở Tây Bắc? Điều kiện ở đó rất khắc nghiệt.”

“Cảm ơn tiền bối đã quan tâm. Nghề diễn viên mà, cực khổ một chút cũng không sao.” Lâm Hạ Châu cố giữ giọng điệu khách sáo nhất có thể.

Thẩm Ngôn Lễ đột ngột cúi thấp người hơn, hơi thở nóng hổi phả bên tai cậu: “Em vẫn còn giận tôi?”

“Không dám.” Lâm Hạ Châu siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo. “Chuyện cũ đã qua lâu rồi. Tôi thậm chí còn chẳng nhớ mình từng giận cái gì.”

Một tiếng cười nhẹ thoát ra từ cổ họng Thẩm Ngôn Lễ. Nó không phải là cười mỉa mai, mà là một tiếng thở dài đầy bất lực. Anh bất ngờ áp sát, dồn Lâm Hạ Châu vào giữa lồng ngực mình và tấm gương lớn.

“Em nói dối tệ lắm, Hạ Châu.”

Thẩm Ngôn Lễ đưa tay lên, lần này cậu không né kịp. Ngón cái của anh vuốt nhẹ qua môi dưới của cậu, lực đạo hơi nặng, mang theo một sự chiếm hữu không hề che giấu. Cảm giác ấm nóng lan tỏa, khiến ký ức về những nụ hôn cuồng nhiệt trong quá khứ ùa về như thác lũ.

Lâm Hạ Châu cảm thấy đầu gối mình hơi run. Cậu ghét cái cách bản thân vẫn còn phản ứng với anh mạnh mẽ đến thế. Cậu lấy tay đẩy vai anh ra, nhưng Thẩm Ngôn Lễ như một bức tường đá, vững chãi và không thể lay chuyển.

“Thẩm tiên sinh, xin tự trọng. Đây là nơi công cộng.”

“Tự trọng?” Thẩm Ngôn Lễ lặp lại từ đó, ánh mắt bỗng trở nên rực cháy. “Hai năm qua, tôi đã học được cách ‘tự trọng’ rồi. Kết quả là tôi mất em. Bây giờ, tôi không muốn học cái đó nữa.”

Bàn tay anh trượt xuống cổ cậu, ngón tay mơn trớn vùng da nhạy cảm sau gáy, khiến Lâm Hạ Châu rùng mình. Anh ghé sát vào môi cậu, khoảng cách chỉ còn vài milimet, đủ để cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối phương.

“Thẩm Ngôn Lễ... anh điên rồi.” Lâm Hạ Châu thầm thì, hơi thở đứt quãng.

“Ừ, điên rồi.”

Ngay khi anh định cúi xuống thực hiện một nụ hôn chiếm hữu, tiếng gõ cửa vang lên cùng giọng nói của nhân viên phục vụ bên ngoài:

“Xin lỗi, có ai ở bên trong không ạ?”

Lâm Hạ Châu giật mình, dùng hết sức bình sinh đẩy Thẩm Ngôn Lễ ra. Anh lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu, đầy vẻ tiếc nuối và thèm khát.

Lâm Hạ Châu thở dốc, vội vàng chỉnh lại cổ áo vest đã hơi xộc xệch. Cậu không dám nhìn thẳng vào anh thêm giây nào nữa, bước nhanh về phía cửa. Trước khi mở khóa, cậu dừng lại, nói nhỏ nhưng kiên quyết:

“Thẩm ảnh đế, chúng ta đã kết thúc ở hai năm trước. Đừng làm khổ nhau nữa.”

Nói rồi, cậu mở cửa bước ra ngoài, để lại Thẩm Ngôn Lễ đứng một mình trong không gian tràn ngập hơi ấm của cậu.

Thẩm Ngôn Lễ đứng lặng im, đưa ngón tay vừa chạm vào môi cậu lên môi mình, khẽ nhấp nháp vị ngọt còn sót lại. Một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của anh.

“Kết thúc sao? Hạ Châu, em sai rồi. Bây giờ... mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Ngoài kia, tuyết đầu mùa của Thành phố S bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng xóa xoay vần trong không trung, nhẹ nhàng nhưng kiên trì bám lấy mặt đất. Cũng giống như tình cảm của anh, dù đã bị chôn vùi dưới lớp băng lạnh lẽo của thời gian, chỉ cần một mồi lửa nhỏ từ cậu, nó sẽ bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.