MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 2: MƯA LẠNH TRÊN KÍNH CHẮN GIÓ

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 2: MƯA LẠNH TRÊN KÍNH CHẮN GIÓ

2,081 từ · ~11 phút đọc

Tiếng cửa phòng vệ sinh đóng sầm lại sau lưng Lâm Hạ Châu như một nhát dao dứt khoát, cắt đứt bầu không khí đặc quánh sự chiếm hữu mà Thẩm Ngôn Lễ vừa tạo ra. Cậu bước đi rất nhanh, đôi giày da nện trên thảm hành lang không phát ra tiếng động, nhưng nhịp tim trong lồng ngực thì vang lên thình thịch như trống dồn.

Cậu không quay lại sảnh tiệc. Lâm Hạ Châu biết rõ, nếu bây giờ cậu quay lại đó với gương mặt đỏ bừng và ánh mắt bối rối này, những tay săn ảnh hay những đồng nghiệp tinh tường sẽ lập tức đánh hơi được mùi vị của một vụ bê bối. Cậu đi thẳng ra lối thoát hiểm, nhắn một tin vỏn vẹn cho anh Trần: "Em hơi chóng mặt, về trước. Anh cáo lỗi với đạo diễn Vương giúp em."

Gió đêm ở thành phố S luồn qua lớp áo vest mỏng, thấm vào da thịt. Lâm Hạ Châu đứng chờ xe ở sảnh dưới, hơi thở phả ra làn khói trắng đục. Tuyết đã bắt đầu rơi nặng hạt hơn, đậu trên vai áo cậu những tinh thể li ti rồi tan chảy thành những vệt nước sẫm màu.

Chiếc xe van màu đen của công ty trờ tới. Lâm Hạ Châu nhanh chóng bước lên, tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt. Cậu nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh đôi mắt thâm trầm của Thẩm Ngôn Lễ và cảm giác thô ráp từ ngón tay anh vuốt trên môi cậu cứ hiện lên như một thước phim chậm.

Hai năm trước, khi rời khỏi căn hộ cao cấp của anh, Lâm Hạ Châu đã thề rằng sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào tình cảnh này một lần nữa. Khi đó, cậu chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp, tràn đầy nhiệt huyết và tình yêu dành cho "vị thần" của mình. Cậu cam tâm tình nguyện làm một người tình trong bóng tối, nấu cho anh bát mì nóng khi anh đi quay đêm về, ủi từng chiếc sơ mi cho anh đi dự thảm đỏ, rồi lẳng lặng ngồi trước tivi nhìn anh nhận giải thưởng trong tiếng hò reo của hàng triệu người.

Thế nhưng, tình yêu đơn phương từ một phía giống như việc xây lâu đài trên cát. Thẩm Ngôn Lễ quá cao xa, quá lý trí. Anh cho cậu tiền bạc, cho cậu tài nguyên, nhưng chưa bao giờ cho cậu một danh phận hay một sự hứa hẹn về tương lai. Khi anh nói lời chia tay để "tốt cho sự nghiệp của cậu", Lâm Hạ Châu đã hiểu rằng, trong bàn cân của Thẩm Ngôn Lễ, tình yêu chưa bao giờ là đối thủ của sự nghiệp.

"Hạ Châu, em sao thế? Sắc mặt tệ quá." Tài xế tiểu Lưu khẽ hỏi qua gương chiếu hậu.

Lâm Hạ Châu mở mắt, gượng cười: "Không sao, chắc do máy lạnh trong sảnh hơi thấp thôi."

Về đến căn hộ nhỏ của mình, Lâm Hạ Châu không bật đèn. Cậu thả mình xuống chiếc sofa da, nhìn bóng tối bao trùm lấy không gian. Điện thoại trong túi áo bỗng rung lên. Một thông báo tin nhắn từ số lạ, nhưng dãy số đó... cậu đã thuộc lòng đến mức dù có xóa đi bao nhiêu lần vẫn có thể viết lại trong bóng tối.

“Về nhà chưa? Nhớ uống chút nước gừng, lúc nãy em đứng ngoài ban công quá lâu.”

Lâm Hạ Châu nhìn chằm chằm vào màn hình cho đến khi nó tự tắt ngóm. Một sự nực cười dâng lên trong lòng. Quan tâm sao? Sự quan tâm này nếu xuất hiện vào hai năm trước, có lẽ cậu đã cảm động đến phát khóc. Nhưng bây giờ, nó chỉ giống như một sự quấy rầy đối với mặt hồ vốn đã cố gắng tĩnh lặng của cậu.

Sáng hôm sau, Lâm Hạ Châu bị đánh thức bởi tiếng đập cửa dồn dập của anh Trần.

“Hạ Châu! Tin lớn, tin cực lớn!” Anh Trần lao vào nhà, tay cầm một xấp kịch bản dày cộp, gương mặt lộ rõ sự phấn khích không kiềm chế được.

Lâm Hạ Châu nheo mắt vì ánh sáng đột ngột, giọng vẫn còn ngái ngủ: “Chuyện gì mà anh cuống cuồng lên thế?”

“Kịch bản của đạo diễn Quách! ‘Thành Phố Vô Thanh’! Họ vừa gửi lời mời thử vai chính cho cậu. Không phải vai phụ đâu, là nam chính thứ nhất!”

Lâm Hạ Châu khựng lại. Đạo diễn Quách là một cái tên bảo chứng cho các giải thưởng điện ảnh. Được đóng chính trong phim của ông là cơ hội nghìn năm có một. Cậu cầm lấy kịch bản, lật xem sơ qua. Đây là một bộ phim tâm lý xã hội nặng nề, lấy bối cảnh thành phố S những năm đầu thập niên 2000, kể về cuộc rượt đuổi tâm lý giữa một viên cảnh sát trẻ và một kẻ lừa đảo trí tuệ cao.

“Vai viên cảnh sát là của em?” Lâm Hạ Châu hỏi, tim bắt đầu đập nhanh.

“Đúng! Và cậu biết ai đóng vai kẻ lừa đảo không?” Anh Trần ngập ngừng một chút, ánh mắt trở nên phức tạp. “Là Thẩm Ngôn Lễ. Phía bên kia đã ký hợp đồng xong xuôi rồi. Đạo diễn Quách nói, ông ấy cần một sự đối đầu có ‘phản ứng hóa học’ mạnh mẽ, và ông ấy nhìn thấy điều đó ở hai người trong buổi tiệc tối qua.”

Cầm tập kịch bản trên tay, Lâm Hạ Châu cảm thấy nó nặng trĩu như một khối chì.

“Anh Trần, em có thể từ chối không?”

Anh Trần há hốc mồm, suýt nữa thì nhảy dựng lên: “Cậu điên à? Đây là phim của đạo diễn Quách! Đóng xong phim này, vị thế của cậu trong giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Cậu định vì một chút chuyện riêng mà vứt bỏ cả tương lai sao?”

Lâm Hạ Châu im lặng. Cậu biết anh Trần nói đúng. Trong giới giải trí này, cơ hội không bao giờ chờ đợi ai. Nếu cậu từ chối chỉ vì sợ đối mặt với Thẩm Ngôn Lễ, điều đó chẳng khác nào thừa nhận rằng cậu vẫn còn bị anh ảnh hưởng, vẫn còn là kẻ thua cuộc dưới tay anh.

“Được, em nhận.” Cậu nghe thấy giọng mình đanh lại.

Một tuần sau, buổi đọc kịch bản đầu tiên diễn ra tại văn phòng của đoàn làm phim. Lâm Hạ Châu đến sớm mười phút, cậu chọn một góc khuất, cúi đầu ghi chú vào cuốn sổ tay.

Cạch.

Cánh cửa mở ra, và không gian bỗng chốc trở nên chật chội. Thẩm Ngôn Lễ bước vào, hôm nay anh ăn mặc giản dị hơn với chiếc áo len cao cổ màu xám và quần tây tối màu, trông trẻ trung nhưng vẫn không mất đi sự trầm ổn. Anh không nhìn quanh mà đi thẳng tới chiếc ghế trống ngay cạnh Lâm Hạ Châu.

“Chào buổi sáng.” Anh nói, tông giọng trầm thấp quen thuộc.

Lâm Hạ Châu không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật đầu một cái: “Chào Thẩm tiền bối.”

Buổi đọc kịch bản bắt đầu. Đạo diễn Quách là người cực kỳ nghiêm khắc, ông yêu cầu các diễn viên phải nhập tâm ngay từ những câu thoại đầu tiên.

Phân đoạn hôm nay là cảnh viên cảnh sát (Lâm Hạ Châu) lần đầu bắt giữ được kẻ lừa đảo (Thẩm Ngôn Lễ) nhưng không có đủ bằng chứng. Trong phòng thẩm vấn chật hẹp, hai người phải đấu trí bằng ánh mắt và những câu thoại ẩn ý.

“Cậu nghĩ cậu bắt được tôi sao?” Thẩm Ngôn Lễ đọc thoại, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào Lâm Hạ Châu, không còn là sự trêu đùa của đêm tiệc mà là một sự áp chế mang tính chuyên môn cao.

Lâm Hạ Châu ngước lên, đôi mắt cậu bỗng chốc trở nên sắc lạnh, đầy chính nghĩa nhưng cũng đầy ưu tư của nhân vật: “Kẻ như anh, sớm muộn gì cũng sẽ để lộ sơ hở. Vì anh không có trái tim.”

Thẩm Ngôn Lễ khẽ nghiêng đầu, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng, anh ứng biến thêm một câu không có trong kịch bản nhưng hoàn toàn phù hợp với tâm trạng nhân vật lúc đó: “Trái tim tôi đã để lại nơi khác rồi, cảnh sát Lâm không thấy sao?”

Cả phòng họp bỗng im phăng phắc. Đạo diễn Quách đập tay xuống bàn, hào hứng: “Hay! Rất hay! Sự căng thẳng này chính là thứ tôi muốn. Hai cậu phối hợp tốt hơn tôi tưởng đấy.”

Lâm Hạ Châu cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi. Cậu biết Thẩm Ngôn Lễ đang mượn phim để nói chuyện thật. Anh đang dùng kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của mình để vây hãm cậu, ép cậu phải bước vào trò chơi của anh một lần nữa.

Buổi tập kết thúc vào lúc quá trưa. Khi mọi người đã lục tục ra về, Lâm Hạ Châu nán lại để thu dọn đồ đạc. Thẩm Ngôn Lễ cũng không đi ngay, anh đứng dựa lưng vào cạnh bàn, nhìn cậu bằng ánh mắt thâm trầm.

“Hạ Châu, tối nay có rảnh không? Chúng ta thảo luận thêm về kịch bản.”

“Xin lỗi, tôi có hẹn với giáo viên dạy diễn xuất rồi.” Lâm Hạ Châu từ chối khéo, tay vẫn không ngừng thu dọn sổ sách.

Thẩm Ngôn Lễ không bỏ cuộc, anh bước tới gần hơn, bóng của anh bao phủ lấy cậu: “Em sợ tôi đến thế sao? Ngay cả một bữa cơm cũng không dám ăn cùng?”

Lâm Hạ Châu dừng động tác, cậu ngẩng lên, đối diện với anh bằng một sự điềm tĩnh lạ lùng: “Tôi không sợ anh. Tôi chỉ là đang cố gắng giữ khoảng cách cần thiết giữa các đồng nghiệp. Thẩm tiền bối, chúng ta sắp vào đoàn phim, tôi không muốn có bất kỳ tin đồn không hay nào ảnh hưởng đến tâm huyết của đạo diễn Quách.”

Thẩm Ngôn Lễ nhìn cậu thật lâu, rồi bất ngờ anh đưa tay lên, nhẹ nhàng sửa lại một sợi tóc hơi rối trên trán cậu. Lâm Hạ Châu muốn né tránh, nhưng ánh mắt của anh lúc này quá đỗi dịu dàng, một sự dịu dàng mà hai năm trước cậu hằng khao khát nhưng chưa bao giờ có được trọn vẹn.

“Em trưởng thành thật rồi.” Thẩm Ngôn Lễ thu tay về, giọng nói mang theo chút hoài niệm. “Nhưng Hạ Châu, em càng đẩy tôi ra xa, tôi lại càng muốn kéo em lại gần. Đó là bản năng.”

Nói xong, anh quay lưng bước đi, bóng lưng cô độc nhưng đầy kiên định.

Lâm Hạ Châu đứng lặng trong phòng họp vắng người. Cậu đưa tay chạm vào vị trí anh vừa chạm tới trên trán, nơi đó vẫn còn lưu lại hơi ấm nhạt nhòa. Cậu biết, những ngày sắp tới trên phim trường sẽ là một thử thách tâm lý kinh khủng nhất mà cậu từng đối mặt.

Thành phố S lại đổ một cơn mưa rào bất chợt. Những hạt mưa đập vào cửa kính phòng họp, nhòe nhoẹt và hỗn loạn như chính tâm trí cậu lúc này. Lâm Hạ Châu hít một hơi thật sâu, cậu tự nhủ: Đây chỉ là công việc. Thẩm Ngôn Lễ chỉ là bạn diễn. Cậu sẽ không để trái tim mình tan chảy thêm một lần nào nữa dưới cái vẻ thâm tình giả tạo đó.

Nhưng cậu không biết rằng, đối với Thẩm Ngôn Lễ, cuộc hành trình này không phải là một bộ phim. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để vứt bỏ hết sự kiêu ngạo của một Ảnh đế, để bò về phía cậu, dù cho con đường đó có đầy gai nhọn hay bão tuyết.

Chiếc xe của Thẩm Ngôn lướt đi trong màn mưa, anh nhìn qua kính chiếu hậu, thấy dáng nhỏ nhắn của Lâm Hạ Châu bước ra khỏi tòa nhà, lẻ loi dưới tán ô màu xanh nhạt. Anh siết chặt vô lăng, thầm thì trong lòng:

“Hạ Châu, lần này, dù em có chạy trốn đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ tìm thấy em. Bởi vì em chính là kịch bản duy nhất mà tôi muốn dành cả đời để diễn vai người tình.”

Trận chiến giữa lý trí và con tim mới chỉ thực sự bắt đầu dưới những cơn mưa lạnh của thành phố S sầm uất.