Sau buổi đọc kịch bản, không khí giữa Lâm Hạ Châu và Thẩm Ngôn Lễ giống như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức cực hạn, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể đứt đoạn. Thế nhưng, guồng quay của công việc không cho phép cậu có thời gian để suy ngẫm quá nhiều. Đoàn phim “Thành Phố Vô Thanh” chính thức khởi công tại một khu chung cư cũ nằm sâu trong hẻm nhỏ của Thành phố S – nơi mà sự hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời bị che lấp bởi những mảng tường rêu phong và tiếng còi xe inh ỏi.
Thời tiết Thượng Hải bắt đầu chuyển sang những ngày mưa dầm dề. Không khí ẩm ướt khiến vết thương cũ ở cổ chân của Lâm Hạ Châu – kết quả của một lần đóng cảnh hành động trước đây – bắt đầu âm ỉ đau. Cậu lặng lẽ dán một miếng cao giảm đau, mặc thêm lớp áo giữ nhiệt bên trong bộ cảnh phục rồi mới bước ra khỏi xe bảo mẫu.
Cảnh quay hôm nay là phân đoạn cao trào đầu tiên của phim: Viên cảnh sát Lâm (do Hạ Châu thủ vai) bám theo kẻ tình nghi Thẩm (do Ngôn Lễ thủ vai) vào một con hẻm cụt. Giữa cơn mưa xối xả, hai người sẽ có một cuộc đối đầu trực diện về cả thể chất lẫn tinh thần.
Đạo diễn Quách cầm loa, gương mặt nghiêm nghị: "Cảnh này không chỉ là hành động, nó là sự thăm dò. Hạ Châu, cậu phải cho tôi thấy sự quyết tâm nhưng cũng có chút dao động khi đối diện với kẻ quá thông minh. Ngôn Lễ, cậu vẫn vậy, thong dong nhưng nguy hiểm. Rõ chưa?"
Lâm Hạ Châu hít một hơi sâu, gật đầu. Cậu đứng vào vị trí, nước mưa nhân tạo từ vòi rồng bắt đầu xối xuống đầu, lạnh buốt.
"Action!"
Lâm Hạ Châu lao đi trong màn mưa, đôi giày chiến thuật đạp mạnh lên những vũng nước đọng, bắn tung tóe. Cậu đuổi theo cái bóng cao gầy phía trước, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng mưa gào thét. Khi cái bóng ấy dừng lại ở góc tường đổ nát, Hạ Châu rút súng (đạo cụ), chĩa thẳng về phía trước, giọng nói khàn đặc vì lạnh và phấn khích:
"Đứng yên! Anh không còn đường chạy nữa đâu."
Thẩm Ngôn Lễ từ từ quay người lại. Dưới ánh đèn phim trường hắt ra những tia sáng xanh xao, gương mặt anh đẹp đến mức nghẹt thở nhưng cũng xa lạ đến lạ lùng. Anh không hề sợ hãi, ngược lại còn tiến lên một bước, để họng súng chạm sát vào lồng ngực mình.
"Cảnh sát Lâm, cậu có dám bắn không?" Thẩm Ngôn Lễ khẽ cười, một nụ cười vừa ngạo mạn vừa có chút gì đó bi thương. "Hay là cậu sợ... nếu tôi chết, cậu sẽ không còn mục đích sống?"
Lâm Hạ Châu sững người. Trong một khoảnh khắc, cậu không phân biệt được đâu là lời thoại, đâu là lời chất vấn của chính Thẩm Ngôn Lễ ngoài đời thực. Tay cậu run nhẹ, đôi mắt vốn dĩ kiên định bỗng chốc phủ một lớp sương mù.
"Cắt!" Đạo diễn Quách hét lên. "Tốt lắm! Hạ Châu, cái sự run rẩy đó rất chân thực. Nghỉ mười phút chuẩn bị quay góc máy cận."
Ngay khi tiếng "Cắt" vang lên, sự lạnh lẽo của nước mưa bắt đầu thấm thấu vào tận xương tủy Lâm Hạ Châu. Cậu khẽ rùng mình, định đi về phía nhân viên hậu cần để lấy khăn bông thì một hơi ấm quen thuộc đã bao phủ lấy vai cậu.
Thẩm Ngôn Lễ đã cầm lấy chiếc áo khoác dày của trợ lý, không màng đến việc bản thân cũng đang ướt sũng, anh choàng nó lên người Hạ Châu, siết chặt hai bên vai.
"Uống chút trà nóng đi, em đang run đấy." Thẩm Ngôn Lễ nói, giọng anh trầm xuống, không còn là kẻ lừa đảo máu lạnh trong phim mà trở lại là người đàn ông luôn quan sát cậu từng chút một.
Lâm Hạ Châu theo bản năng muốn đẩy ra: "Tôi tự làm được, Thẩm tiền bối cũng nên lo cho mình đi."
"Đừng bướng." Thẩm Ngôn Lễ thấp giọng, bàn tay anh áp lên mu bàn tay đang lạnh ngắt của cậu, truyền qua một chút nhiệt lượng ít ỏi. "Chân em lại đau đúng không? Lúc nãy tôi thấy bước chân em không vững."
Lâm Hạ Châu sững sờ. Cậu đã cố gắng che giấu rất kỹ, thậm chí ngay cả anh Trần cũng không nhận ra, vậy mà Thẩm Ngôn Lễ chỉ qua một cảnh quay đã nhìn thấu. Cậu cúi đầu, nhìn những giọt nước mưa lăn dài trên mu bàn tay anh, lòng ngực dâng lên một cảm giác chua chát khó tả.
"Tại sao anh phải làm thế này?" Hạ Châu hỏi khẽ, giọng cậu lọt thỏm trong tiếng máy móc của đoàn phim. "Hai năm trước anh đẩy tôi đi, bây giờ lại đóng vai người thâm tình cho ai xem?"
Bàn tay Thẩm Ngôn Lễ khựng lại. Anh nhìn cậu, trong đôi mắt thường ngày vẫn luôn bình thản ấy giờ đây hiện lên một nỗi đau rõ rệt.
"Hạ Châu, hai năm trước tôi cho rằng mình đủ mạnh mẽ để bảo vệ em mà không cần ở bên cạnh em. Tôi nghĩ rằng việc cắt đứt sẽ giúp em không bị báo chí vùi dập, không bị gia đình tôi gây khó dễ. Nhưng tôi sai rồi." Anh hít một hơi thật sâu, hơi lạnh tràn vào phổi. "Nhìn thấy em mệt mỏi, nhìn thấy em chịu đựng một mình, tôi nhận ra sự bảo vệ của mình là một sự sỉ nhục đối với tình yêu của em."
Lâm Hạ Châu cười nhạt, nước mưa tràn vào khóe miệng đắng chát: "Anh nhận ra quá muộn rồi."
Cậu gạt tay anh ra, khoác chiếc áo rộng thùng thình bước về phía khu vực nghỉ ngơi. Thẩm Ngôn Lễ đứng lặng dưới mưa, bóng lưng anh đổ dài trên mặt đất sũng nước, trông cô độc và nặng nề như một pho tượng cổ.
Buổi quay phim kéo dài đến tận hai giờ sáng. Khi kết thúc, Lâm Hạ Châu gần như kiệt sức. Cậu đi về phía xe bảo mẫu, nhưng giữa đường bỗng thấy một dáng người quen thuộc đang đứng đợi bên cạnh một chiếc xe SUV màu đen tối giản.
"Lên xe đi, tôi đưa em về." Thẩm Ngôn Lễ nói, tay anh gõ nhịp trên vô lăng.
"Anh Trần sẽ đưa tôi về."
"Tôi đã bảo Trần đưa trợ lý của em về trước để xử lý đống kịch bản mới rồi. Bây giờ chỉ còn tôi và em."
Lâm Hạ Châu nhìn xung quanh, phim trường đã vắng người, chỉ còn vài nhân viên hậu cần đang dọn dẹp ở đằng xa. Cậu không muốn tranh cãi thêm vì thực sự cổ chân đang đau đến mức không muốn bước đi nữa. Cậu im lặng mở cửa xe bước lên.
Trong xe, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi da thuộc mới tinh tạo nên một không gian riêng tư đến nghẹt thở. Thẩm Ngôn Lễ bật chế độ sưởi ở mức cao nhất, rồi lặng lẽ lấy từ ghế sau ra một túi chườm nóng và một lọ thuốc mỡ.
"Kéo ống quần lên." Anh ra lệnh, tông giọng không cho phép từ chối.
"Thẩm Ngôn Lễ, anh..."
"Tôi chỉ bôi thuốc thôi. Em định để cái chân này đến sáng mai sưng to như củ cải rồi để đạo diễn Quách mắng à?"
Lâm Hạ Châu im lặng, cậu biết tính anh, một khi đã quyết định thì rất khó thay đổi. Cậu từ từ kéo ống quần cảnh phục lên, để lộ cổ chân trắng xanh đang có dấu hiệu tấy đỏ.
Thẩm Ngôn Lễ quỳ một chân xuống sàn xe – hành động này đối với một Ảnh đế cao ngạo như anh là một điều không tưởng. Anh đổ thuốc ra lòng bàn tay, xoa nóng rồi nhẹ nhàng áp lên vùng da đau nhức của cậu. Cảm giác ấm nóng lan tỏa kèm theo sự xoa bóp chuyên nghiệp khiến Lâm Hạ Châu khẽ thở hắt ra một hơi, những dây thần kinh đang căng như dây đàn dần giãn ra.
"Đau thì nói nhé." Anh dịu dàng bảo.
Lâm Hạ Châu nhìn đỉnh đầu của người đàn ông đang cúi xuống lo cho mình, sống mũi bỗng thấy cay cay. Hai năm qua, cậu đã học cách mạnh mẽ, học cách tự băng bó vết thương, tự mình đi qua những đêm đông lạnh giá ở những phim trường hẻo lánh. Cậu đã tưởng mình đã quên cảm giác được nâng niu là thế nào.
"Thẩm Ngôn Lễ... đừng đối tốt với tôi nữa." Cậu thầm thì, giọng nói chứa đựng sự cầu xin. "Tôi sợ mình sẽ lại tin anh."
Động tác của Thẩm Ngôn Lễ dừng lại. Anh ngước lên nhìn cậu, khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, hơi thở giao thoa.
"Vậy thì hãy tin thêm một lần nữa đi." Anh nói, giọng kiên định như một lời thề. "Lần này, nếu tôi buông tay, tôi sẽ để em tự tay cầm súng bắn tôi, giống như trong kịch bản vậy."
Lâm Hạ Châu nhìn vào đôi mắt ấy, nơi có sự chân thành, có sự hối lỗi và cả một tình yêu điên cuồng đang bị kìm nén. Cậu không nói gì, chỉ quay mặt đi hướng khác, nhìn những giọt mưa đang thi nhau nhảy múa trên kính chắn gió.
Xe bắt đầu chuyển bánh, chạy qua những con phố vắng lặng của Thành phố S. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hai kẻ từng yêu nhau sâu đậm, từng tổn thương nhau đến tột cùng, giờ đây lại ngồi cạnh nhau trong một khoảng lặng đầy bão tố.
Thẩm Ngôn Lễ lái xe rất chậm, như thể anh muốn kéo dài mãi khoảnh khắc này. Anh biết, con đường đưa Hạ Châu trở về với anh còn dài hơn cả con đường xuyên qua thành phố này, nhưng anh có đủ kiên nhẫn. Anh đã dành mười năm để vươn tới đỉnh cao điện ảnh, giờ đây anh sẵn sàng dành cả đời để leo lên đỉnh cao của trái tim cậu lần nữa.
Khi xe dừng lại trước cổng khu chung cư của Hạ Châu, anh không vội vàng mở khóa cửa. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, đặt vào tay cậu.
"Quà mừng em nhận vai chính đầu tiên. Đừng từ chối, nó chỉ là một chiếc bùa bình an tôi xin ở chùa Linh Sơn."
Lâm Hạ Châu cầm chiếc hộp gỗ nhỏ, cảm nhận được độ ấm từ tay anh vẫn còn vương lại. Cậu mở cửa xe, bước xuống, hơi lạnh ùa vào nhưng lần này có chút khác biệt.
"Ngủ ngon." Cậu nói khẽ rồi bước nhanh vào sảnh.
Thẩm Ngôn Lễ nhìn theo bóng lưng cậu cho đến khi ánh đèn phòng khách trên tầng 12 bật sáng. Anh tựa lưng vào ghế, châm một điếu thuốc, làn khói trắng bao phủ lấy gương mặt mệt mỏi nhưng thỏa nguyện.
Trận chiến này, anh nhất định phải thắng. Không phải thắng bằng quyền lực hay tiền bạc, mà thắng bằng sự chân thành hèn mọn nhất của một kẻ đang yêu.