Đoàn làm phim “Thành Phố Vô Thanh” tạm rời xa cái lạnh hanh khô của thành phố S để di chuyển đến thành phố duyên hải Chu Sơn. Theo kịch bản, đây là bối cảnh cho những ngày trốn chạy của nhân vật kẻ lừa đảo và sự truy đuổi gắt gao của viên cảnh sát. Thành phố biển đón họ bằng những cơn gió mang theo vị mặn mòi và tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn đá, một không khí vừa khoáng đạt nhưng cũng vừa cô độc, rất hợp với tâm trạng của Lâm Hạ Châu lúc bấy giờ.
Khách sạn nơi đoàn phim lưu trú nằm ngay sát bờ biển. Để thuận tiện cho việc trao đổi diễn xuất, đạo diễn Quách đã cố tình sắp xếp cho hai diễn viên chính ở hai phòng đối diện nhau tại tầng cao nhất. Điều này đối với Lâm Hạ Châu mà nói, chẳng khác nào việc cậu phải đối mặt với "bão tố" ngay cả khi đã kết thúc giờ làm việc.
Buổi tối đầu tiên tại thành phố biển, không gian yên tĩnh lạ kỳ. Lâm Hạ Châu đứng ngoài ban công, mắt nhìn ra phía đường chân trời xa tắp, nơi mặt biển và bầu trời đêm hòa làm một màu đen kịt. Cậu đang cố nhẩm lại lời thoại cho cảnh quay ngày mai – một phân đoạn đòi hỏi sự giằng xé nội tâm mãnh liệt khi nhân vật cảnh sát bắt đầu nảy sinh một thứ cảm xúc kỳ lạ, nửa hận nửa thương đối với kẻ tội phạm.
Cạch.
Tiếng mở cửa ban công bên cạnh vang lên. Lâm Hạ Châu không cần quay đầu cũng biết là ai. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc thoảng qua trong gió biển, len lỏi vào từng kẽ tóc của cậu.
"Gió biển về đêm rất độc, em đứng đây lâu sẽ bị viêm họng, mai không thu âm trực tiếp được đâu." Thẩm Ngôn Lễ đứng dựa vào lan can, tay cầm một ly nước ấm, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo của ban công.
Lâm Hạ Châu vẫn nhìn ra biển, giọng nói bình thản: "Cảm ơn tiền bối nhắc nhở, tôi vào ngay đây."
"Hạ Châu." Thẩm Ngôn Lễ gọi tên cậu, tông giọng trầm thấp như thể đang dỗ dành một đứa trẻ. "Đừng dùng cái danh xưng 'tiền bối' đó để tạo khoảng cách với tôi nữa được không? Nghe rất đau lòng."
Lâm Hạ Châu khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa trong bóng tối: "Vậy anh muốn tôi gọi anh là gì? Thẩm tiên sinh? Hay là... như hai năm trước?"
Thẩm Ngôn Lễ im lặng. Anh biết mình không có tư cách để đòi hỏi điều đó. Anh bước lại gần phía vách ngăn giữa hai ban công, khoảng cách chỉ còn chưa đầy một cánh tay.
"Tôi đã đọc lại nhật ký diễn xuất của em thời còn đi học." Thẩm Ngôn Lễ đột ngột chuyển chủ đề. "Em từng viết rằng, em muốn đóng một vai diễn có thể khiến khán giả nhớ mãi về sự hy sinh. Hạ Châu, em đã làm được rồi. Trong hai năm qua, mỗi vai diễn của em, tôi đều xem đi xem lại không dưới mười lần."
Lâm Hạ Châu hơi sững người. Cậu không ngờ một người bận rộn như anh, người đứng trên đỉnh cao của danh vọng, lại dành thời gian để theo dõi một diễn viên tầm trung như cậu. Cảm giác vừa hãnh diện vừa xót xa dâng lên trong lòng.
"Xem để làm gì? Để kiểm tra xem 'cái bóng' của anh có tiến bộ không sao?"
"Không." Thẩm Ngôn Lễ nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt chân thành đến mức khiến Lâm Hạ Châu muốn trốn chạy. "Xem để thấy em đã trưởng thành mà không có tôi bên cạnh, để thấy mình đã ngu ngốc đến nhường nào khi nghĩ rằng em không thể tự đứng vững."
Lâm Hạ Châu không chịu nổi sự thẳng thắn này, cậu xoay người đi vào phòng. Nhưng ngay khi cậu định kéo cửa kính lại, một bàn tay to lớn đã chặn giữa khe cửa. Thẩm Ngôn Lễ không biết từ lúc nào đã bước sang phần ban công của cậu – một hành động đường đột nhưng đầy dứt khoát.
"Thẩm Ngôn Lễ, anh định làm gì?" Lâm Hạ Châu lùi lại, tim đập loạn xạ.
"Tập kịch bản." Thẩm Ngôn Lễ bước vào trong phòng, hơi ấm từ người anh lập tức lấp đầy không gian nhỏ hẹp. "Cảnh quay ngày mai ở trên thuyền, chúng ta cần phải tập dượt trước về cảm xúc. Đạo diễn Quách rất coi trọng cảnh này."
Lâm Hạ Châu nhìn tập kịch bản trên bàn, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Cậu biết mình không thể đuổi anh ra ngoài, nhất là khi anh lấy lý do công việc. Cậu thở dài, ngồi xuống ghế sofa đơn: "Được, vậy chúng ta tập phân đoạn gặp lại trên boong tàu."
Thẩm Ngôn Lễ ngồi xuống chiếc sofa dài đối diện. Anh rũ bỏ vẻ ôn nhu thường ngày, lập tức nhập vai vào kẻ tội phạm đang bị dồn vào đường cùng. Ánh mắt anh trở nên hoang dại, cô độc nhưng vẫn mang đậm vẻ ngạo mạn.
"Cảnh sát Lâm, cậu đuổi theo tôi từ thành phố S đến tận đây, chỉ để nhìn tôi nhảy xuống biển sao?" Thẩm Ngôn Lễ đọc thoại, giọng anh khàn đi, mang theo sự tuyệt vọng của nhân vật.
Lâm Hạ Châu cũng nhanh chóng bắt lấy cảm xúc. Cậu đứng bật dậy, tiến về phía anh, đôi mắt rưng rưng nhưng giọng nói vẫn đanh thép: "Tôi đuổi theo anh vì đó là nhiệm vụ của tôi. Và vì... tôi muốn biết tại sao anh lại chọn con đường này."
Thẩm Ngôn Lễ đột ngột đứng lên, anh bước tới sát Lâm Hạ Châu, dồn cậu vào góc tường cạnh giá sách. Anh chống một tay lên tường, tay kia nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên. Đây là một hành động không có trong kịch bản gốc, nhưng lại vô cùng hợp lý với sự căng thẳng giữa hai nhân vật.
"Tại sao ư?" Thẩm Ngôn Lễ thì thầm, hơi thở của anh phả lên môi cậu, nồng nàn vị trà gừng ấm áp. "Vì thế giới này quá yên lặng, chỉ khi nhìn thấy sự căm ghét trong mắt cậu, tôi mới thấy mình còn sống."
Lâm Hạ Châu cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cậu phải đấu tranh rất lớn để không quên đi lời thoại tiếp theo. "Sự căm ghét của tôi... không đáng để anh trả giá bằng cả cuộc đời."
"Cái gì là đáng, cái gì là không đáng?"
Thẩm Ngôn Lễ bỗng nhiên thoát vai. Anh không còn là kẻ lừa đảo trong phim nữa. Anh là Thẩm Ngôn Lễ, người đang dùng tất cả sự dịu dàng và khao khát để nhìn người mình yêu. Bàn tay đang nâng cằm cậu chuyển sang vuốt ve gò má, ngón cái mơn trớn cánh môi hơi run của Lâm Hạ Châu.
"Hạ Châu, em nói xem, tôi phải làm gì để em tin rằng tôi thực sự hối hận?"
Khoảng cách quá gần khiến Lâm Hạ Châu có thể nhìn thấy từng tia máu li ti trong mắt anh – minh chứng cho những đêm dài mất ngủ. Cậu muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại như phản bội lý trí, tham lam tận hưởng hơi ấm đã xa cách từ lâu.
Thẩm Ngôn Lễ cúi xuống, chậm rãi và kiên nhẫn như thể đang chờ đợi một sự cho phép. Khi môi anh chạm nhẹ vào môi cậu, Lâm Hạ Châu khẽ rùng mình, đôi mắt nhắm chặt. Đó không phải là một nụ hôn cuồng nhiệt chiếm hữu, mà là một nụ hôn mang tính thử thăm dò, nhẹ nhàng như cánh bướm lướt qua mặt nước nhưng lại để lại những gợn sóng mãnh liệt.
Mùi biển từ cửa sổ ban công chưa đóng kỹ tràn vào, hòa cùng mùi hương của hai cơ thể. Thẩm Ngôn Lễ tăng thêm lực đạo, anh mút nhẹ bờ môi dưới của cậu, lưỡi khẽ lướt qua hàm răng, khơi gợi những ký ức nóng bỏng của hai năm về trước. Lâm Hạ Châu phát ra một tiếng rên nhẹ trong cổ họng, tay cậu vô thức túm lấy vạt áo len của anh.
Nụ hôn dần trở nên sâu hơn, mang theo sự khát khao tích tụ suốt 730 ngày xa cách. Nó có vị mặn của gió biển, vị đắng của những hiểu lầm và vị ngọt lịm của tình yêu chưa bao giờ lụi tàn. Thẩm Ngôn Lễ xoay người, ép Lâm Hạ Châu sát vào mặt tường lạnh lẽo, trong khi lồng ngực anh lại nóng như lửa đốt. Một tay anh luồn vào mái tóc mềm mại của cậu, tay kia siết chặt eo, như muốn khảm cậu vào xương máu của mình.
Lâm Hạ Châu cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cậu ghét sự yếu lòng của bản thân, nhưng lại không thể phủ nhận rằng cậu nhớ anh đến phát điên. Cậu bắt đầu đáp trả nụ hôn, sự chủ động vụng về của cậu càng khiến Thẩm Ngôn Lễ trở nên điên cuồng hơn.
Một lúc lâu sau, khi cả hai đều đã cạn kiệt dưỡng khí, Thẩm Ngôn Lễ mới từ từ rời môi cậu. Anh trán chạm trán với cậu, hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau.
"Hạ Châu... tôi yêu em. Hai năm trước tôi là kẻ hèn nhát, nhưng bây giờ tôi sẽ không để em đi nữa."
Lâm Hạ Châu mở mắt, đôi mắt cậu phủ một lớp nước mờ sương, nhìn anh vừa uất ức vừa quyến luyến. Cậu đẩy nhẹ anh ra, dùng mu bàn tay lau đi dấu vết ẩm ướt trên môi.
"Đừng nói lời yêu dễ dàng thế." Giọng cậu vẫn còn run. "Một nụ hôn không giải quyết được vấn đề gì cả. Anh nên về phòng đi, ngày mai chúng ta còn phải ra biển sớm."
Thẩm Ngôn Lễ không giận, anh biết mình không thể nóng vội. Anh nhìn cậu bằng ánh mắt dung túng, rồi cúi xuống nhặt tập kịch bản bị rơi dưới sàn đặt lại lên bàn.
"Được, tôi về. Nhưng Hạ Châu, em không thể phủ nhận cảm xúc của cơ thể mình. Em vẫn còn yêu tôi, và đó là hy vọng duy nhất của tôi."
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Lâm Hạ Châu đổ ập xuống giường. Cậu úp mặt vào gối, cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra. Thành phố biển này đẹp quá, nhưng cũng đau đớn quá.
Ngoài kia, tiếng sóng biển vẫn vỗ vào bờ cát như một bản nhạc không hồi kết. Dưới ánh trăng bạc, hai căn phòng đối diện nhau đều sáng đèn đến tận tờ mờ sáng. Một người đang nỗ lực tìm cách quay về, một người lại loay hoay tìm cách bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương đã cũ.
Cuộc rượt đuổi này, rốt cuộc ai mới là kẻ đi săn, và ai mới là con mồi? Câu trả lời có lẽ nằm ở những thước phim mà họ sắp sửa cùng nhau thực hiện dưới ánh nắng rực rỡ của biển cả vào ngày mai.