Buổi sáng trên thành phố biển Chu Sơn bắt đầu bằng một lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy các cầu cảng. Đoàn phim “Thành Phố Vô Thanh” phải thức dậy từ lúc bốn giờ sáng để kịp chuẩn bị cho cảnh quay quan trọng nhất trong tuần: Cuộc đối đầu trên chiếc tàu đánh cá cũ giữa biển khơi.
Lâm Hạ Châu bước ra khỏi phòng với đôi mắt hơi sưng. Nụ hôn đêm qua vẫn còn để lại cảm giác tê dại trên môi, và cả sự bồn chồn trong lồng ngực mà cậu không sao dập tắt được. Khi đi ngang qua sảnh khách sạn, cậu thấy Thẩm Ngôn Lễ đang đứng trao đổi với đạo diễn Quách. Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, dáng người cao sừng sững giữa đám đông, trên tay là hai ly cà phê nóng.
Thấy Hạ Châu tiến lại gần, Thẩm Ngôn Lễ tự nhiên bước tới, đưa một ly cho cậu: "Cà phê ít đường, nóng vừa đủ để làm ấm cổ họng."
Lâm Hạ Châu hơi khựng lại, cậu nhìn ly cà phê rồi lại nhìn anh. Trước mặt bao nhiêu nhân viên đoàn phim, sự quan tâm của Thẩm Ngôn Lễ khiến cậu cảm thấy như mình đang đứng trên một tảng băng mỏng. Cậu nhận lấy ly nước, chỉ nói khẽ: "Cảm ơn."
"Tối qua ngủ ngon chứ?" Thẩm Ngôn Lễ hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe. Ánh mắt anh lướt qua đôi môi cậu, mang theo một sự chiếm hữu dịu dàng.
Lâm Hạ Châu né tránh ánh nhìn đó, cậu nhấp một ngụm cà phê, vị đắng thanh lan tỏa giúp cậu tỉnh táo hơn đôi chút. "Cũng ổn. Chúng ta đi thôi, không nên để đạo diễn chờ."
Chiếc tàu đánh cá chở đoàn phim rời bến khi mặt trời vừa nhô lên khỏi mặt biển, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những con sóng nhấp nhô. Ra đến giữa khơi, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, chiếc tàu chao đảo khiến nhiều nhân viên bắt đầu có dấu hiệu say sóng. Lâm Hạ Châu vốn có tiền sử say tàu xe, gương mặt cậu dần trở nên nhợt nhạt, bàn tay siết chặt lấy mạn tàu để giữ thăng bằng.
Thẩm Ngôn Lễ luôn duy trì một khoảng cách gần với cậu. Anh không nói gì nhiều, nhưng mỗi khi tàu lắc mạnh, anh lại vô tình hay cố ý đứng ở phía sau, tạo thành một điểm tựa vững chắc để cậu không bị ngã.
"Hạ Châu, nếu không chịu nổi thì vào cabin nghỉ một chút, cảnh của em còn ba mươi phút nữa mới bắt đầu." Đạo diễn Quách quan tâm nhắc nhở.
Lâm Hạ Châu lắc đầu, cậu muốn làm quen với cái chao đảo này để khi vào cảnh quay có thể tự nhiên nhất. "Em không sao, em muốn cảm nhận nhịp của sóng."
Trái ngược với vẻ ngoài có chút mỏng manh, sự kiên cường của Lâm Hạ Châu luôn là thứ khiến Thẩm Ngôn Lễ vừa xót xa vừa ngưỡng mộ. Anh tiến lại gần, đưa cho cậu một miếng gừng tươi: "Ngậm cái này đi, sẽ đỡ hơn đấy."
Lần này Hạ Châu không từ chối. Cậu đón lấy miếng gừng, ngón tay vô tình chạm vào lòng bàn tay ấm nóng của anh. Một tia điện xẹt qua, cậu vội vàng thu tay lại, quay mặt ra phía biển để che giấu sự bối rối.
"Chuẩn bị vào vị trí! Cảnh 42, lần một!" Tiếng loa của đạo diễn vang lên phá tan bầu không khí ngột ngạt.
Cảnh quay bắt đầu. Trên boong tàu đầy mùi cá và dầu máy, viên cảnh sát Lâm đối mặt với kẻ tội phạm đang cầm trên tay một chiếc hộp đen bí ẩn – bằng chứng duy nhất của vụ án. Gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc của cả hai.
"Anh không còn đường lui đâu." Hạ Châu hét lên, tiếng của cậu bị gió át đi một nửa nhưng sự kiên định thì không hề giảm sút. "Phía sau anh là vực thẳm, phía trước là pháp luật. Thẩm, giao chiếc hộp ra đây!"
Thẩm Ngôn Lễ đứng sát mép tàu, nụ cười của anh lúc này mang vẻ tàn nhẫn và phóng đãng của một kẻ không còn gì để mất. "Pháp luật sao? Cảnh sát Lâm, cậu vẫn ngây thơ như thế. Trên đời này, thứ gì không mua được bằng tiền thì sẽ được mua bằng rất nhiều tiền."
Ngay khi Thẩm Ngôn Lễ định thực hiện động tác giả vờ ném chiếc hộp xuống biển, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Một con sóng lớn bất ngờ ập tới, đánh mạnh vào mạn thuyền làm chiếc tàu nghiêng hẳn về một bên. Sàn tàu vốn đã trơn trượt vì nước biển, Lâm Hạ Châu lại đang đứng ở vị trí không có chỗ bám, cậu mất đà và trượt ngã về phía lan can thấp.
"Hạ Châu!"
Tiếng hét của Thẩm Ngôn Lễ vang lên đầy kinh hoàng, không còn là lời thoại của nhân vật. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi cơ thể Hạ Châu suýt nữa lọt qua kẽ hở của lan can, một cánh tay mạnh mẽ đã kịp thời tóm lấy eo cậu, kéo mạnh trở lại.
Thẩm Ngôn Lễ dùng chính cơ thể mình làm đệm thịt, anh ngã xuống sàn tàu, để Hạ Châu nằm gọn trong lòng mình. Đầu anh va mạnh vào cột gỗ, một tiếng "cốp" khô khốc vang lên giữa tiếng sóng gào thét.
"Cắt! Cắt ngay! Nhân viên y tế đâu?" Đạo diễn Quách hốt hoảng lao tới.
Lâm Hạ Châu hoàn hồn, cậu run rẩy nhìn người đàn ông đang ôm chặt lấy mình. Thẩm Ngôn Lễ nhíu mày vì đau, nhưng câu đầu tiên anh hỏi lại là: "Em có sao không? Có bị va đập vào đâu không?"
"Tôi... tôi không sao. Anh... đầu anh chảy máu rồi!" Hạ Châu hoảng hốt khi thấy một dòng máu đỏ tươi chảy xuống từ thái dương của Thẩm Ngôn Lễ.
Thẩm Ngôn Lễ hít một hơi sâu, cố gắng nén cơn choáng váng: "Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Em không ngã xuống biển là tốt rồi."
Mọi người xung quanh bắt đầu vây lấy hai người. Nhân viên y tế nhanh chóng băng bó cho Thẩm Ngôn Lễ. Lâm Hạ Châu đứng sang một bên, tay chân vẫn còn run lẩy bẩy. Cậu nhìn Thẩm Ngôn Lễ đang ngồi yên cho người ta xử lý vết thương, đôi mắt anh vẫn không rời khỏi cậu, tràn đầy vẻ lo lắng và nhẹ nhõm.
Cảm giác an toàn mà cậu hằng tìm kiếm bấy lâu nay, hóa ra lại được tìm thấy trong chính cái ôm đầy đau đớn đó. Một người đàn ông cao ngạo như anh, sẵn sàng bỏ mặc sự an toàn của bản thân để bảo vệ cậu, điều này còn có thể là giả sao?
Buổi quay phim buộc phải tạm dừng để Thẩm Ngôn Lễ về đất liền kiểm tra. Trên đường trở về, Lâm Hạ Châu xin phép đạo diễn được đi cùng xe y tế để chăm sóc anh.
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe cứu thương, Thẩm Ngôn Lễ nằm trên giường bệnh, đầu quấn băng trắng. Anh nhìn Hạ Châu đang ngồi im lặng bên cạnh, bàn tay cậu vẫn còn run nhẹ.
"Đừng sợ, tôi thực sự không sao." Thẩm Ngôn Lễ khàn giọng nói, anh đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối của cậu.
Lần này, Lâm Hạ Châu không đẩy anh ra nữa. Cậu để yên cho anh nắm lấy, những ngón tay đan chặt vào nhau. "Anh là đồ ngốc sao? Nếu lúc nãy anh không kịp, cả hai chúng ta đều đã rơi xuống đó rồi."
"Nếu phải rơi xuống, tôi cũng sẽ rơi xuống cùng em." Thẩm Ngôn Lễ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành. "Hạ Châu, hai năm qua tôi sống như một cái máy, chỉ có lúc này, khi thấy em bình an trong vòng tay tôi, tôi mới cảm nhận được tim mình còn đập."
Lâm Hạ Châu cúi đầu, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay của Thẩm Ngôn Lễ. Cậu đã cố gắng xây dựng một bức tường thành thật cao xung quanh mình, nhưng chỉ cần một hành động liều mạng này của anh, bức tường đó đã bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn.
"Thẩm Ngôn Lễ, anh rốt cuộc muốn tôi phải làm thế nào mới vừa lòng?" Hạ Châu nghẹn ngào hỏi.
"Tôi không muốn em phải làm gì cả." Anh siết nhẹ tay cậu. "Tôi chỉ muốn em cho tôi cơ hội được ở bên cạnh em một lần nữa. Không phải với tư cách là 'cái bóng', mà là người đồng hành. Tôi sẽ dùng hành động để chứng minh, Thẩm Ngôn Lễ của hiện tại, xứng đáng với Lâm Hạ Châu của hiện tại."
Chiếc xe cứu thương chạy nhanh qua những con đường ven biển, hướng về phía bệnh viện thành phố. Tiếng còi hú vang lên giữa không gian tĩnh mịch, nhưng trong lòng Lâm Hạ Châu, sóng bắt đầu lặng dần.
Câu truyện của họ, sau bao nhiêu sóng gió và hiểu lầm, dường như đã tìm thấy một bến đỗ mới. Không còn là sự phụ thuộc, không còn là sự hy sinh thầm lặng, mà là sự trưởng thành để cùng nhau đối mặt với thế giới đầy rẫy những cạm bẫy ngoài kia.
Vết thương trên đầu Thẩm Ngôn Lễ có thể sẽ để lại sẹo, nhưng đối với anh, đó là vết sẹo đẹp đẽ nhất – minh chứng cho sự bắt đầu lại từ đầu của một tình yêu sâu nặng.