MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 6: DƯỚI ÁNH ĐÈN VÀNG TRONG BỆNH VIỆN

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 6: DƯỚI ÁNH ĐÈN VÀNG TRONG BỆNH VIỆN

1,679 từ · ~9 phút đọc

Bệnh viện tại thành phố biển Chu Sơn không quá ồn ào như ở trung tâm thành phố S. Sau khi kiểm tra sơ bộ, bác sĩ xác nhận Thẩm Ngôn Lễ bị chấn động não nhẹ và phải khâu năm mũi ở thái dương. Anh nằm trong phòng bệnh VIP, nơi có cửa sổ nhìn thẳng ra bến cảng, tiếng còi tàu thỉnh thoảng vọng lại như một nốt trầm giữa không gian nặc mùi thuốc sát trùng.

Lâm Hạ Châu ngồi bên cạnh giường bệnh, tay vẫn còn cầm chiếc khăn ấm vừa lau đi vết máu khô trên cổ cho anh. Hai người im lặng hồi lâu, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn. Sự im lặng này không còn mang theo vẻ sượng sùng hay đối đầu như những ngày đầu gặp lại, mà nó trĩu nặng sự suy tư của hai tâm hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự tha thứ.

“Em nhìn tôi lâu như vậy, là đang cảm động, hay đang trách tôi lại làm khổ bản thân mình?” Thẩm Ngôn Lễ khàn giọng lên tiếng, đôi mắt anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo nhưng sự quan tâm dành cho người đối diện thì chưa bao giờ vơi bớt.

Lâm Hạ Châu đặt chiếc khăn xuống chậu nước, cậu thở dài, giọng nói mang theo chút hờn dỗi lẫn xót xa: “Anh còn nói được sao? Đạo diễn Quách sợ đến mức suýt ngất xỉu đấy. Anh là Ảnh đế, là đại thiếu gia nhà họ Thẩm, nếu anh có mệnh hệ gì, cái đoàn phim này gánh nổi không?”

Thẩm Ngôn Lễ khẽ cử động, anh định ngồi dậy nhưng cơn choáng váng khiến anh nhíu mày. Lâm Hạ Châu vội vàng đứng lên, vòng tay qua sau lưng đỡ anh tựa vào gối. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh.

“Tôi không quan tâm mình là ai.” Thẩm Ngôn Lễ nắm lấy cổ tay cậu, lực đạo không mạnh nhưng đủ để giữ cậu lại bên cạnh. “Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ biết nếu em rơi xuống, thế giới của tôi cũng sẽ chìm xuống biển sâu.”

Lâm Hạ Châu khựng lại. Cậu không dám nhìn vào đôi mắt ấy, bởi vì cậu sợ mình sẽ tan chảy trong sự chân thành đến cực đoan của anh. Cậu nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, rót một ly nước ấm rồi đưa đến tận môi anh: “Uống chút nước đi. Anh đừng nói mấy lời như trong kịch bản nữa, tôi không phải là viên cảnh sát Lâm, tôi là Lâm Hạ Châu.”

Thẩm Ngôn Lễ nhấp một ngụm nước, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi: “Tôi biết. Chính vì em là Lâm Hạ Châu, nên tôi mới sợ mất em đến thế.”

Đêm đó, Lâm Hạ Châu không về khách sạn. Cậu xin phép anh Trần cho mình ở lại trông nom Thẩm Ngôn Lễ một đêm. Dù sao tai nạn này cũng là vì cứu cậu mà ra, nếu cậu bỏ đi, lương tâm cậu sẽ không yên ổn. Cậu cuộn mình trên chiếc ghế sofa kê sát giường bệnh, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên gương mặt thanh tú, lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài biến động.

Thẩm Ngôn Lễ nằm đó, dù đầu rất đau nhưng anh không nỡ nhắm mắt. Anh tham lam nhìn ngắm bóng dáng người thương dưới ánh đèn đêm. Hai năm qua, anh đã mơ thấy cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần — một căn phòng chỉ có hai người, bình yên và giản dị. Không có ánh đèn flash của báo chí, không có sự soi mói của gia tộc, chỉ có anh và cậu.

“Hạ Châu, em ngủ rồi sao?” Anh gọi khẽ.

Lâm Hạ Châu không trả lời, nhưng nhịp thở của cậu có chút thay đổi. Thẩm Ngôn Lễ biết cậu chưa ngủ.

“Hai năm trước, khi mẹ tôi đến tìm em, tôi đã chọn cách đứng ngoài cuộc.” Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ hối lỗi. “Tôi cứ ngỡ việc mình kiếm được thật nhiều tiền, tạo cho em một con đường sự nghiệp thênh thang là đủ. Tôi nghĩ rằng chỉ cần tôi không can thiệp, em sẽ không bị tổn thương bởi những quy tắc ngầm của nhà họ Thẩm. Nhưng tôi đã sai lầm khi không hỏi em rằng, em cần sự nghiệp rực rỡ đó, hay cần một người đàn ông dám nắm tay em đứng dưới ánh mặt trời.”

Lâm Hạ Châu vẫn nhắm mắt, nhưng một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống gối. Đó là vết thương lớn nhất trong lòng cậu. Ngày đó, mẹ của Thẩm Ngôn Lễ đã dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để nói về sự hiện diện của cậu trong đời anh. Cậu đã chờ đợi một sự bảo vệ, một lời nói của anh, nhưng Thẩm Ngôn Lễ khi đó lại chọn cách im lặng và gửi cho cậu một thỏa thuận chia tay cùng với những tài nguyên phim ảnh đắt giá.

“Tôi không cần tiền, cũng không cần Ảnh đế.” Hạ Châu cuối cùng cũng mở lời, giọng cậu nghẹn đặc. “Tôi chỉ cần một người khi tôi sợ hãi sẽ không buông tay tôi ra. Thẩm Ngôn Lễ, anh đã buông tay một lần, làm sao tôi biết được anh sẽ không buông tay lần thứ hai?”

Thẩm Ngôn Lễ khó khăn bước xuống giường. Dù đầu óc vẫn còn quay cuồng, anh vẫn cố gắng đi đến trước mặt cậu. Anh quỳ một gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Lâm Hạ Châu.

“Tôi sẽ không buông nữa. Cho dù ngày mai gia đình tôi có tước bỏ tất cả những gì tôi đang có, cho dù tôi không còn là Ảnh đế, tôi cũng sẽ không buông tay em.” Anh đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cậu, thành kính và nâng niu. “Hạ Châu, câu truyện của chúng ta đã đi qua quá nhiều đoạn buồn rồi. Hãy cho tôi cơ hội được viết tiếp những trang vui vẻ, được không?”

Lâm Hạ Châu nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Sự cao ngạo của một ngôi sao hạng A, sự lạnh lùng của một thiếu gia nhà giàu đều biến mất, chỉ còn lại một kẻ si tình đang khẩn cầu tình yêu. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm để đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lớp băng gạc trên đầu anh.

“Nếu đầu anh không đau nữa, thì đứng lên đi. Anh mà ngất ở đây là tôi không vác nổi anh lên giường đâu.”

Câu nói nửa đùa nửa thật của cậu như một sự ngầm đồng ý cho anh một lối thoát. Thẩm Ngôn Lễ vui mừng khôn xiết, anh ôm chầm lấy eo cậu, vùi đầu vào lòng cậu như một đứa trẻ tìm thấy bến đỗ an toàn. Lâm Hạ Châu không đẩy anh ra, cậu nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, để cho những ấm ức của hai năm qua theo gió biển mà bay đi mất.

Sáng hôm sau, tin tức về việc Thẩm Ngôn Lễ bị thương trên phim trường tràn ngập các mặt báo tại thành phố S. Các fan hâm mộ lo lắng đến phát điên, giới truyền thông bắt đầu săn lùng thông tin. Anh Trần xông vào phòng bệnh với vẻ mặt lo lắng:

“Ngôn Lễ, Hạ Châu, hai đứa xem này! Có người đã chụp được cảnh Hạ Châu đi cùng xe cứu thương và ở lại bệnh viện cả đêm. Tin đồn bắt đầu lan rộng rồi, phía tập đoàn Thẩm thị đang yêu cầu chúng ta đưa ra thông cáo báo chí để đính chính quan hệ.”

Lâm Hạ Châu nghe đến hai chữ “Thẩm thị” thì sắc mặt lập tức thay đổi. Cậu theo bản năng muốn lùi lại, muốn giữ khoảng cách. Nhưng Thẩm Ngôn Lễ đã nhanh hơn, anh nắm chặt lấy tay cậu, nhìn anh Trần bằng ánh mắt kiên định:

“Không cần đính chính gì cả. Cứ nói là tôi bị thương và đồng nghiệp Lâm Hạ Châu đã giúp đỡ rất tận tình. Còn những chuyện khác, cứ để họ đoán. Tôi không muốn giấu giếm nữa.”

“Nhưng gia đình anh...” Anh Trần lo lắng.

“Gia đình tôi, tôi sẽ tự mình giải quyết.” Thẩm Ngôn Lễ quay sang nhìn Hạ Châu, giọng nói tràn đầy sự trấn an. “Hạ Châu, lần này em không cần phải trốn tránh sau lưng ai cả. Cứ đứng cạnh tôi, được không?”

Nhìn vào đôi mắt kiên định của Thẩm Ngôn Lễ, Lâm Hạ Châu cảm thấy một luồng sức mạnh chưa từng có. Cậu gật đầu, siết chặt tay anh: “Được, tôi đứng cạnh anh.”

Những ngày tiếp theo tại bệnh viện, câu truyện của họ không còn là những màn kịch đối đầu trên phim trường, mà là những bữa cháo nóng, là những giờ phút cùng nhau đọc kịch bản dưới ánh nắng ban mai bên cửa sổ. Thẩm Ngôn Lễ thay đổi hoàn toàn, anh không còn ra lệnh hay áp đặt, mà luôn hỏi ý kiến cậu, quan tâm đến từng cảm xúc nhỏ nhất của cậu.

Sự thay đổi này không phải là diễn xuất, mà là một sự lột xác trong tâm hồn. Anh học được cách tôn trọng sự độc lập của người mình yêu, đồng thời cũng học được cách bộc lộ sự yếu đuối của bản thân để nhận lấy sự che chở từ cậu.

Tình yêu của họ, giống như những con sóng ở Chu Sơn, sau khi va vào ghềnh đá dữ dội, cuối cùng cũng tìm về được với bãi cát êm đềm. Nhưng cả hai đều biết, đây chỉ mới là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn với định kiến và áp lực từ bên ngoài. Tuy nhiên, khi hai trái tim đã cùng nhịp đập, thì không có cơn bão nào là không thể vượt qua.