Sau một tuần dưỡng thương tại thành phố biển, đoàn phim tạm thời được nghỉ phép ba ngày trước khi quay trở lại Thành phố S để thực hiện những cảnh quay nội. Thẩm Ngôn Lễ dùng quyền hạn của mình để sắp xếp một chuyến xe riêng đưa Lâm Hạ Châu trở về. Thay vì đưa cậu về căn hộ nhỏ ở khu chung cư cũ, anh lại lái xe thẳng về hướng khu biệt thự cao cấp nằm biệt lập bên bờ sông Hoàng Phố – nơi anh từng chung sống với cậu hai năm trước.
Lâm Hạ Châu nhìn con đường quen thuộc dần hiện ra qua khung cửa sổ, lòng bàn tay cậu khẽ đổ mồ hôi. Căn nhà đó chứa đựng quá nhiều ký ức, cả những ngọt ngào vụn vặt và những nỗi đau âm ỉ.
"Đến rồi." Thẩm Ngôn Lễ tắt máy xe, giọng anh trầm thấp phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Lâm Hạ Châu nhìn vào gara xe, rồi lại nhìn anh: "Sao lại đưa tôi về đây? Tôi có nhà mà."
"Nhà của em đang bị đám phóng viên bao vây vì tin đồn ở bệnh viện. Ở đây là nơi an toàn nhất lúc này." Thẩm Ngôn Lễ bước xuống xe, đi vòng qua mở cửa cho cậu. Anh nhìn sâu vào mắt cậu, như muốn trấn an: "Hơn nữa, tôi muốn em thấy... căn nhà này vẫn chưa hề thay đổi."
Khi cánh cửa chính mở ra, một mùi hương thanh sạch quen thuộc ùa vào cánh mũi Lâm Hạ Châu. Quả thật, mọi thứ vẫn y nguyên như ngày cậu rời đi với một chiếc vali nhỏ. Đôi dép lê màu xanh nhạt của cậu vẫn đặt cạnh đôi màu xám của anh. Trên kệ sách, những cuốn tiểu thuyết cậu đọc dở vẫn nằm đúng vị trí đó. Thẩm Ngôn Lễ không hề dọn dẹp, không hề xóa bỏ dấu vết của cậu, anh giữ gìn chúng như giữ gìn một mảnh hồn bị đánh mất.
Đêm hôm đó, Thành phố S đổ một trận mưa rào mùa hạ. Tiếng mưa gõ vào cửa kính sát đất tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Lâm Hạ Châu vừa tắm xong, cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng của Thẩm Ngôn Lễ – món đồ duy nhất cậu tìm thấy trong tủ đồ lúc này. Áo quá rộng so với khung xương thanh mảnh của cậu, để lộ ra xương quai xanh tinh tế và đôi chân trần trắng ngần.
Thẩm Ngôn Lễ đứng ở quầy bar, trên tay là hai ly rượu vang đỏ. Khi thấy Hạ Châu bước ra, ánh mắt anh tối sầm lại. Sự kìm nén suốt bấy nhiêu ngày qua, cộng thêm không gian quen thuộc này, khiến những cảm xúc trong anh bắt đầu bùng nổ.
"Uống một chút cho dễ ngủ?" Anh đưa ly rượu cho cậu, ngón tay cố ý lướt qua mu bàn tay cậu.
Lâm Hạ Châu nhận lấy rượu, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ và hơi ấm của cồn khiến gò má cậu ửng hồng. Cậu đứng tựa vào quầy bar, ánh đèn vàng từ trên cao rọi xuống, tạo nên một quầng sáng mờ ảo quanh người.
"Thẩm Ngôn Lễ, anh nói xem, tại sao chúng ta lại cứ quanh quẩn bên nhau thế này?" Hạ Châu khẽ hỏi, giọng cậu mang chút say lòng.
Thẩm Ngôn Lễ đặt ly rượu xuống, bước lại gần đến mức hơi nóng từ cơ thể anh bao vây lấy cậu. Anh đặt hai tay lên mặt bàn, giam cậu vào giữa lồng ngực mình.
"Vì chúng ta vốn dĩ là hai mảnh ghép bị tách rời." Anh cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ của cậu, hít hà mùi sữa tắm dịu nhẹ. "Hạ Châu, hai năm qua tôi chưa từng ngủ ngon một đêm nào. Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi đều thấy em bước đi mà không thèm ngoảnh đầu lại."
Lâm Hạ Châu cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cậu đưa tay lên, định đẩy anh ra nhưng cuối cùng lại vô thức luồn vào mái tóc ngắn của anh. Sự tiếp xúc da thịt này giống như một mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ. Thẩm Ngôn Lễ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh rực cháy một sự khao khát nguyên thủy.
Anh không chờ đợi thêm nữa, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cậu. Nụ hôn này khác hẳn với nụ hôn ở ban công khách sạn. Nó cuồng nhiệt, mãnh liệt và mang đậm tính chiếm hữu. Anh mút mát cánh môi cậu, đầu lưỡi luồn lách vào bên trong, quét qua từng ngóc ngách, như muốn đánh dấu chủ quyền một cách dứt khoát.
Lâm Hạ Châu rên rỉ một tiếng, tay cậu siết chặt vai áo anh. Cậu đáp trả lại sự cuồng nhiệt đó, sự khao khát bị kìm nén suốt hai năm bùng lên mãnh liệt. Thẩm Ngôn Lễ nhấc bổng cậu lên, đặt lên mặt quầy bar lạnh ngắt. Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt đá và hơi nóng của cơ thể anh khiến Hạ Châu rùng mình, đôi chân thon dài vô thức quấn lấy hông anh.
"Hạ Châu... em có biết tôi nhớ em đến mức nào không?" Thẩm Ngôn Lễ thầm thì giữa những nụ hôn vụn vặt dời xuống cổ, xuống xương quai xanh.
Bàn tay to lớn của anh luồn vào dưới vạt áo sơ mi, ve vuốt làn da mịn màng như lụa của cậu. Mỗi nơi tay anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Anh cẩn thận cởi từng chiếc cúc áo, để lộ ra cơ thể thanh tú, rạng rỡ dưới ánh đèn. Thẩm Ngôn Lễ nhìn cậu bằng ánh mắt sùng bái, như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật vô giá mà anh may mắn có được lần nữa.
Anh bế cậu vào phòng ngủ chính. Trên chiếc giường rộng lớn, ánh trăng mờ ảo xuyên qua rèm cửa, chiếu lên hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau. Thẩm Ngôn Lễ dịu dàng hôn lên trán, lên mắt, rồi xuống đến ngực cậu. Anh làm mọi thứ một cách chậm rãi, nâng niu như thể sợ làm đau món đồ dễ vỡ.
Khi sự kích thích đạt đến đỉnh điểm, Lâm Hạ Châu thở dốc, mắt cậu phủ một lớp sương mờ, giọng nói run rẩy: "Ngôn Lễ... Ngôn Lễ..."
Tiếng gọi tên anh của cậu là liều thuốc độc ngọt ngào nhất. Thẩm Ngôn Lễ cúi xuống, ghé sát tai cậu thầm thì: "Tôi ở đây, tôi sẽ không bao giờ đi đâu nữa."
Cuộc giao hoan diễn ra như một buổi lễ tế tình yêu. Không có sự thô bạo, chỉ có sự giao thoa của hai tâm hồn đã trải qua quá nhiều giông bão. Thẩm Ngôn Lễ di chuyển một cách nhịp nhàng, mỗi lần va chạm đều sâu sắc và đầy cảm xúc. Lâm Hạ Châu ôm chặt lấy lưng anh, những vết cào nhẹ của cậu trên da thịt anh như những minh chứng cho sự tồn tại thực thụ của đối phương.
Trong khoảnh khắc thăng hoa nhất, Thẩm Ngôn Lễ siết chặt lấy cậu, cả hai như hòa làm một giữa không gian yên tĩnh của đêm Thành phố S. Mồ hôi hòa quyện, hơi thở dồn dập, và trên hết là cảm giác an toàn tuyệt đối khi biết rằng người kia đang hiện diện thật sự bên cạnh mình.
Sau khi bão tố qua đi, Thẩm Ngôn Lễ ôm Hạ Châu vào lòng, kéo chăn che kín cho cả hai. Anh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu, tay vẫn vuốt ve sống lưng của cậu một cách đều đặn.
"Hạ Châu, ngày mai tôi sẽ đi gặp mẹ tôi." Anh nói, giọng nói mang theo sự trưởng thành và kiên định. "Tôi sẽ nói với bà ấy rằng, sự nghiệp của tôi có thể bắt đầu lại, nhưng cuộc đời tôi không thể thiếu em. Câu truyện của chúng ta không cần phải giấu giếm nữa."
Lâm Hạ Châu tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập bình ổn của người đàn ông này. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Hóa ra, điều cậu cần chưa bao giờ là những lời thề non hẹn biển, mà là cảm giác được che chở, được là duy nhất trong mắt người mình yêu.
"Anh không sợ mất hết tất cả sao?" Cậu hỏi khẽ.
"Tôi đã từng mất em, đó là cái giá đắt nhất mà tôi không bao giờ muốn trả lại lần thứ hai." Thẩm Ngôn Lễ siết chặt vòng tay. "Còn những thứ khác, nếu mất đi, tôi sẽ cùng em gầy dựng lại. Em có tin tôi không?"
Lâm Hạ Châu mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc thực sự đầu tiên sau hai năm. Cậu vòng tay qua ôm lấy cổ anh, rướn người hôn lên môi anh một cái thật nhẹ: "Em tin."
Đêm đó, mưa vẫn rơi ngoài phố, nhưng bên trong biệt thự, hơi ấm của tình yêu đã lấp đầy mọi khoảng trống. Câu truyện của họ đã bước sang một chương mới, không còn những dối lừa, không còn những hy sinh mù quáng, chỉ còn lại sự chân thành và dũng cảm để cùng nhau đi đến tận cùng.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của Thành phố S chiếu qua khe rèm, Lâm Hạ Châu thức dậy trong vòng tay ấm áp của Thẩm Ngôn Lễ. Cậu nhìn gương mặt đang ngủ yên bình của anh, cảm thấy tương lai chưa bao giờ rõ ràng và đầy hy vọng đến thế. Bất kể thế giới ngoài kia có sóng gió ra sao, cậu biết rằng mình đã có một nơi để hạ cánh, một bến đỗ an toàn mà cậu có thể gửi gắm cả cuộc đời.