MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 8: ÁNH SÁNG TRÊN ĐỈNH CAO

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 8: ÁNH SÁNG TRÊN ĐỈNH CAO

1,643 từ · ~9 phút đọc

Nắng sớm của Thành phố S len lỏi qua những kẽ rèm nhung, rải lên sàn gỗ một màu vàng mật ngọt ngào. Lâm Hạ Châu tỉnh dậy với cảm giác toàn thân mỏi nhừ nhưng trái tim lại nhẹ tênh như vừa trút bỏ được tảng đá nghìn cân. Cậu khẽ cựa mình, lập tức cảm nhận được cánh tay săn chắc của Thẩm Ngôn Lễ vẫn đang vòng qua eo mình, siết chặt một cách đầy chiếm hữu ngay cả khi đang ngủ.

Hạ Châu nằm im, ngắm nhìn gương mặt của người đàn ông bên cạnh. Khi không còn lớp vỏ bọc lạnh lùng của một Ảnh đế, Thẩm Ngôn Lễ trông bình thản vô cùng, hàng lông mày rậm hơi giãn ra, hơi thở đều đặn phả vào cổ cậu ấm nóng. Cậu đưa tay, định vuốt nhẹ vết sẹo nhỏ trên thái dương anh – dấu tích của trận sóng dữ ở Chu Sơn – nhưng vừa chạm vào, bàn tay ấy đã bị anh nắm gọn lấy.

"Tỉnh rồi sao?" Giọng Thẩm Ngôn Lễ khàn khàn vì vừa mới thức giấc, anh không mở mắt mà kéo tay cậu đặt lên môi, hôn một cái thật sâu.

"Anh giả vờ ngủ từ bao giờ thế?" Hạ Châu mỉm cười, gương mặt ửng hồng khi nhớ lại những cuồng nhiệt đêm qua.

Thẩm Ngôn Lễ mở mắt, đôi mắt thâm trầm giờ đây đong đầy sự dịu dàng. Anh lật người, chống tay nhìn cậu từ trên cao: "Từ lúc em bắt đầu nhìn lén tôi. Hạ Châu, cảm giác này... tôi đã chờ đợi suốt hai năm rồi. Được thức dậy và thấy em vẫn còn ở đây, thực sự cảm ơn em đã quay về."

Lâm Hạ Châu vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ tựa đầu vào vai anh: "Em cũng không ngờ mình có thể dũng cảm thêm một lần nữa. Nhưng Ngôn Lễ, chuyện của mẹ anh... anh định làm thế nào?"

Thẩm Ngôn Lễ im lặng một chút, ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh ngồi dậy, kéo chăn che kín vai cho cậu rồi bước xuống giường, nhặt chiếc áo choàng tắm khoác lên người.

"Hôm nay tôi sẽ về nhà chính. Em cứ ở đây nghỉ ngơi, đừng xem điện ảnh, cũng đừng lên mạng. Bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi sẽ giải quyết."

Ngôi biệt thự cổ của nhà họ Thẩm nằm ở khu ngoại ô yên tĩnh, bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Không khí bên trong luôn mang một vẻ trang nghiêm, cũ kỹ và đầy áp lực. Bà Thẩm ngồi trên chiếc ghế gỗ trạm trổ tinh xảo, trên tay cầm tờ báo in hình Thẩm Ngôn Lễ và Lâm Hạ Châu tại bệnh viện.

"Con về rồi đấy à? Ta tưởng con định ở luôn cái thành phố biển kia với cậu diễn viên đó chứ." Giọng bà không cao nhưng đầy uy lực.

Thẩm Ngôn Lễ đứng giữa phòng khách, bóng dáng cao lớn của anh đổ dài trên mặt sàn đá hoa cương. Anh không còn là đứa con trai luôn vâng lời hay im lặng chịu đựng như hai năm trước.

"Mẹ, con về để thưa chuyện với mẹ về Hạ Châu."

Bà Thẩm đập tờ báo xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên: "Ta đã nói rồi, nhà họ Thẩm không chấp nhận hạng người đó. Một diễn viên không tên tuổi, lại còn là nam giới. Con có biết bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào cái ghế chủ tịch tập đoàn giải trí của gia đình không? Con định bôi tro trát trấu vào mặt ta sao?"

"Con không còn quan tâm đến cái ghế đó nữa." Thẩm Ngôn Lễ bình thản đáp, lời nói của anh như một quả bom dội xuống căn phòng. "Hai năm trước, vì bảo vệ cái danh tiếng hão huyền này mà con đã đánh mất người mình yêu nhất. Con đã để mẹ xúc phạm em ấy, để em ấy phải ra đi trong đơn độc. Suốt hai năm qua, con có tất cả, nhưng con không thấy hạnh phúc. Nếu gia đình yêu cầu con phải chọn giữa sự nghiệp và Hạ Châu, con chọn Hạ Châu."

Bà Thẩm đứng bật dậy, gương mặt run lên vì giận dữ: "Con nói cái gì? Con định vứt bỏ công sức mười năm phấn đấu sao? Con định khiến toàn bộ giới giải trí này cười chê sao?"

"Người ta có cười hay không, đó là chuyện của họ. Còn việc con có yêu em ấy hay không, đó là chuyện của con." Thẩm Ngôn Lễ tiến lên một bước, ánh mắt đối diện trực tiếp với mẹ mình. "Mẹ, con đã 30 tuổi rồi. Con đã mang về đủ vinh quang cho dòng họ này. Bây giờ, con chỉ muốn sống cho chính mình. Nếu mẹ vẫn muốn can thiệp vào cuộc sống của con, con sẽ công khai giải nghệ và đưa Hạ Châu đi nơi khác. Mẹ biết tính con, con nói được là làm được."

Sự kiên quyết của Thẩm Ngôn Lễ khiến bà Thẩm sững sờ. Bà nhìn đứa con trai vốn luôn trầm ổn nay lại vì một người đàn ông mà sẵn sàng đối đầu với cả gia tộc. Bà hiểu rằng, lần này bà không thể dùng quyền lực hay tiền bạc để đe dọa anh được nữa. Bởi vì anh đã trưởng thành, và tình yêu của anh đã trở thành một thứ vũ khí bất khả chiến bại.

Trong lúc đó, tại căn biệt thự bên sông Hoàng Phố, Lâm Hạ Châu không thể ngồi yên như lời Thẩm Ngôn Lễ dặn. Cậu đi lại trong phòng khách, lòng nóng như lửa đốt. Điện thoại của cậu liên tục rung lên vì những cuộc gọi từ anh Trần và các phóng viên quen biết.

Cậu mở mạng xã hội lên, thấy tên mình và Thẩm Ngôn Lễ đang đứng đầu danh sách tìm kiếm. Cư dân mạng chia làm hai phe, một bên ủng hộ vì sự hy sinh của Thẩm Ngôn Lễ tại phim trường quá đỗi anh hùng, một bên lại chỉ trích mối quan hệ này là "không đứng đắn".

Giữa những ồn ào ấy, một bài đăng mới nhất từ tài khoản cá nhân của Thẩm Ngôn Lễ bỗng nhiên xuất hiện và làm bùng nổ toàn mạng xã hội. Đó là tấm hình chụp hai bàn tay đang đan chặt vào nhau trên nền sóng biển Chu Sơn, kèm theo một dòng trạng thái ngắn gọn nhưng đầy sức nặng:

"Mười năm rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu, không bằng một phút giây được nắm tay em dưới ánh mặt trời. Lâm Hạ Châu, cảm ơn em đã cho tôi cơ hội để bảo vệ em một lần nữa."

Lâm Hạ Châu nhìn chằm chằm vào màn hình, nước mắt bỗng nhiên trào ra. Cậu biết, để đăng dòng trạng thái này, Thẩm Ngôn Lễ đã phải đánh đổi rất nhiều. Anh đã chọn cách công khai trước toàn thế giới, chọn cách đặt cậu lên vị trí cao nhất, mặc kệ những sóng gió sắp tới.

Đúng lúc đó, tiếng xe vang lên dưới gara. Lâm Hạ Châu lao xuống cầu thang, vừa lúc Thẩm Ngôn Lễ bước vào cửa. Trông anh có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt khi nhìn thấy cậu lại rạng rỡ lạ kỳ.

Lâm Hạ Châu lao vào lòng anh, ôm chặt lấy thắt lưng anh, giọng nghẹn ngào: "Anh điên rồi... tại sao lại đăng cái đó? Anh sẽ bị người ta ném đá, sự nghiệp của anh..."

Thẩm Ngôn Lễ ôm lấy đầu cậu, hôn nhẹ lên mái tóc còn thơm mùi dầu gội: "Để họ ném. Tôi không sợ đá, tôi chỉ sợ em không còn ở bên tôi thôi. Hạ Châu, mẹ tôi đã đồng ý sẽ không can thiệp nữa. Dù bà ấy chưa hoàn toàn chấp nhận, nhưng ít nhất bà ấy đã hiểu rằng không ai có thể tách rời chúng ta."

Cậu ngước lên nhìn anh, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ: "Thật không?"

"Thật. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ đường đường chính chính bên nhau. Câu truyện của chúng ta không còn là một bộ phim buồn nữa rồi."

Chiều hôm đó, hai người ngồi bên ban công, cùng nhau nhìn dòng sông Hoàng Phố êm đềm trôi. Thẩm Ngôn Lễ mở kịch bản chương tiếp theo của “Thành Phố Vô Thanh” ra, nhưng thay vì thảo luận về lời thoại, anh lại cầm bút viết lên trang bìa một dòng chữ nhỏ: “Dành tặng cho người quan trọng nhất cuộc đời tôi.”

Hạ Châu tựa đầu vào vai anh, cảm giác bình yên chưa bao giờ rõ rệt đến thế. Cậu biết rằng, dù bộ phim sắp tới có thành công hay không, dù danh tiếng có còn rực rỡ như trước hay không, thì cậu đã thắng được giải thưởng lớn nhất của cuộc đời mình – đó chính là sự chân thành và bảo vệ tuyệt đối của người đàn ông này.

Thành phố S vẫn nhộn nhịp, giới giải trí vẫn đầy rẫy những thị phi, nhưng phía sau cánh cửa này, có hai trái tim đã tìm thấy nơi hạ cánh an toàn nhất. Họ sẽ cùng nhau hoàn thành bộ phim, cùng nhau đi dự những lễ trao giải, và lần này, họ sẽ nắm tay nhau bước đi trong ánh sáng rực rỡ nhất, không còn bóng tối, không còn giấu giếm.

Câu truyện của họ, giống như rượu vang đỏ, càng trải qua thời gian và những va vấp, lại càng nồng nàn và sâu đậm. Một kết thúc có hậu (HE) đã bắt đầu hiện rõ, không phải bằng những phép màu, mà bằng sự trưởng thành và dũng cảm đối mặt với sự thật của cả hai.