MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 9: PHIM GIẢ TÌNH THẬT

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 9: PHIM GIẢ TÌNH THẬT

1,770 từ · ~9 phút đọc

Sau lời tuyên bố gây chấn động toàn mạng xã hội của Thẩm Ngôn Lễ, bầu không khí tại phim trường “Thành Phố Vô Thanh” ở Thành phố S bỗng chốc trở nên khác lạ. Từng ánh mắt của nhân viên hậu cần, từng ống kính của các tay săn ảnh giấu mặt ngoài hàng rào phim trường đều đổ dồn vào hai nhân vật chính. Thế nhưng, trái với sự lo lắng của Lâm Hạ Châu, Thẩm Ngôn Lễ lại tỏ ra vô cùng thong dong, thậm chí còn có phần đắc ý.

Sáng hôm nay, đoàn phim thực hiện cảnh quay cuối cùng của toàn bộ tác phẩm. Đây là phân đoạn kết thúc đầy ám ảnh: Sau tất cả những cuộc rượt đuổi, viên cảnh sát Lâm và kẻ lừa đảo Thẩm đối diện nhau trên sân thượng của một tòa nhà cũ nát vào lúc hoàng hôn. Giữa họ không còn là súng đạn hay thù hận, mà là một sự thấu hiểu muộn màng trước khi một người phải bước vào lồng sắt, một người ở lại với ánh sáng chính nghĩa.

Lâm Hạ Châu đứng ở mép sân thượng, bộ cảnh phục đã sờn cũ, gương mặt hóa trang lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt thì rực rỡ như hai vì sao. Cậu nhìn Thẩm Ngôn Lễ — người đang đứng dựa lưng vào cột ăng-ten, hút một điếu thuốc tàn, dáng vẻ phong trần và đầy vẻ bất cần.

"Diễn biến tâm lý của hai cậu trong cảnh này rất phức tạp." Đạo diễn Quách cầm loa nói, ánh mắt ông lướt qua cả hai đầy thâm ý. "Đây là sự từ biệt. Từ biệt đối thủ, và cũng là từ biệt một phần linh hồn mình đã lỡ đánh rơi vào tay đối phương. Hai cậu cứ diễn theo cảm xúc thật nhất nhé, tôi không gò bó khung hình."

"Action!"

Lâm Hạ Châu tiến lại gần Thẩm Ngôn Lễ, bước chân chậm rãi nhưng nặng nề. Cậu dừng lại trước mặt anh, hơi thở hòa vào làn khói thuốc nhạt.

"Anh biết kết cục rồi đúng không?" Hạ Châu đọc thoại, giọng cậu run rẩy một cách đầy kịch tính. "Tại sao không chạy? Với khả năng của anh, anh hoàn toàn có thể thoát ra khỏi thành phố này từ tối qua."

Thẩm Ngôn Lễ chậm rãi ngẩng đầu. Anh nhìn cậu, ánh mắt không còn sự ngạo mạn của một tội phạm trí tuệ cao, mà chỉ còn sự thâm tình đến tận cùng xương tủy. Anh dập tắt điếu thuốc, bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi hai người gần như chạm nhau.

"Chạy đi đâu?" Anh hỏi khẽ, tông giọng trầm khàn. "Trên đời này, nơi nào không có em thì nơi đó chính là vực thẳm. Tôi thà ngồi trong ngục tối và nhớ về ánh sáng của em, còn hơn tự do giữa một thế giới không có dấu chân em."

Lâm Hạ Châu sững sờ. Câu thoại này... trong kịch bản không hề có. Thẩm Ngôn Lễ lại một lần nữa dùng nhân vật để bày tỏ lòng mình. Cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, cảm xúc từ vai diễn và cảm xúc thật sự hòa quyện làm một. Nước mắt cậu không tự chủ được mà lăn dài trên má, nhòe đi cả lớp trang điểm.

Cậu đưa tay lên, định đeo chiếc còng số tám vào tay anh theo đúng kịch bản, nhưng Thẩm Ngôn Lễ đã nhanh hơn. Anh nắm lấy đôi tay đang run rẩy của cậu, kéo mạnh cậu vào lòng. Một nụ hôn bất ngờ ập đến giữa lúc hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời Thành phố S.

Đó không phải là một nụ hôn hời hợt để qua mắt ống kính. Nó là nụ hôn của sự bù đắp, của lời cam kết bảo vệ trọn đời. Thẩm Ngôn Lễ hôn cậu sâu và cuồng nhiệt, như muốn dùng toàn bộ sức lực để chứng minh cho thế giới thấy rằng người đàn ông này thuộc về anh. Lâm Hạ Châu từ chỗ bất ngờ đã dần dần buông lỏng cảnh giác, cậu vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự chân thành mà cậu có.

Cả phim trường im phăng phắc. Tiếng gió rít qua khe tường và tiếng sóng điện từ của máy quay là những âm thanh duy nhất còn sót lại. Đạo diễn Quách không hô "Cắt". Ông lặng lẽ nhìn qua màn hình giám sát, thấy được vẻ đẹp hoàn mỹ của tình yêu đang tỏa sáng giữa bối cảnh hoang tàn.

Khi hai người tách nhau ra, hơi thở đều dồn dập. Thẩm Ngôn Lễ tựa trán mình vào trán cậu, nói thầm chỉ đủ cho hai người nghe: "Hạ Châu, phim kết thúc rồi, nhưng câu truyện của chúng ta bây giờ mới thực sự rực rỡ."

"Cắt! Hoàn hảo!" Đạo diễn Quách đứng dậy vỗ tay, kéo theo tiếng reo hò của toàn bộ ê-kíp.

Lâm Hạ Châu lúc này mới bừng tỉnh, cậu đỏ mặt nhận ra hàng chục con mắt đang nhìn mình đầy ngưỡng mộ xen lẫn trêu chọc. Cậu định lùi lại nhưng Thẩm Ngôn Lễ vẫn giữ chặt eo cậu, không hề có ý định buông ra trước mặt đám đông.

Buổi tiệc đóng máy được tổ chức ngay tối hôm đó tại một nhà hàng sang trọng nhìn ra bến Thượng Hải. Thẩm Ngôn Lễ không còn giấu giếm, anh công khai nắm tay Lâm Hạ Châu bước vào sảnh tiệc. Anh Trần — người đại diện của cả hai — dù ban đầu lo lắng phát điên nhưng khi thấy sự ủng hộ nhiệt tình từ đạo diễn Quách và hiệu ứng truyền thông tích cực từ bài đăng chiều nay, anh cũng đã bắt đầu chấp nhận sự thật.

"Này, hai đứa tém tém lại chút cho anh nhờ." Anh Trần vừa uống rượu vừa cười khổ. "Mới công khai chưa được 24 giờ mà đã muốn phát kẹo cho cả thế giới rồi sao?"

Thẩm Ngôn Lễ thản nhiên gắp một miếng cá vào bát của Hạ Châu, giọng điệu vô cùng tự nhiên: "Hai năm qua em ấy chịu thiệt thòi nhiều rồi. Bây giờ tôi chỉ muốn bù đắp thôi. Anh có ý kiến gì không?"

Anh Trần xua tay: "Thôi thôi, Ảnh đế đã nói thế thì tôi còn dám nói gì nữa. Chỉ là ngày mai sau khi tin tức về nụ hôn cuối này lộ ra, hai đứa nhớ chuẩn bị tinh thần đón bão nhé."

Lâm Hạ Châu nghe vậy thì hơi lo lắng, cậu đặt đũa xuống, nhìn Thẩm Ngôn Lễ: "Liệu có ảnh hưởng đến việc phát hành phim không anh? Em không muốn vì chuyện riêng của chúng ta mà công sức của mọi người bị đổ bể."

Thẩm Ngôn Lễ đặt tay lên mu bàn tay cậu, nhẹ nhàng vỗ về: "Em nhìn đạo diễn Quách xem, ông ấy đang cười không khép được miệng kìa. Trong giới này, có đôi khi sự thật lại là chiêu trò truyền thông đắt giá nhất. Nhưng quan trọng hơn hết, tôi không muốn em phải đóng kịch nữa. Em là diễn viên, em dùng tác phẩm để nói chuyện. Còn tôi là người đàn ông của em, tôi dùng danh dự để bảo vệ em. Chúng ta không làm gì sai cả."

Đêm muộn, khi bữa tiệc tàn, Thẩm Ngôn Lễ đưa Hạ Châu về lại căn biệt thự bên sông. Trên xe, cậu nhìn ra cửa sổ, thấy những tấm bảng hiệu điện tử khổng lồ giữa trung tâm Thành phố S đang hiển thị hình ảnh của anh. Một người đàn ông đứng trên đỉnh cao danh vọng như thế, lại sẵn sàng vì cậu mà đạp lên dư luận.

Về đến nhà, Thẩm Ngôn Lễ không để cậu kịp bật đèn sảnh. Anh ép cậu vào cánh cửa lớn, nụ hôn nồng mùi rượu vang và sự khát khao lập tức bao phủ lấy cậu.

"Hôm nay em đẹp lắm, Hạ Châu." Anh thầm thì, bàn tay luồn vào dưới lớp áo mỏng của cậu, ve vuốt làn da ấm nóng.

Lâm Hạ Châu hơi thở dốc, cậu vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động đáp lại. Cậu biết, từ giây phút này, cuộc đời cậu sẽ không còn những ngày tháng trốn chạy hay lo sợ nữa. Bởi vì bên cạnh cậu là một người đàn ông sẵn sàng vì cậu mà đối đầu với cả thế giới.

Họ cùng nhau bước vào phòng ngủ, nơi ánh trăng bạc vẫn dịu dàng soi sáng như chứng kiến cho sự gắn kết của hai linh hồn. Trong bóng tối, tiếng thầm thì yêu đương hòa cùng nhịp tim đập dộn ràng. Thẩm Ngôn Lễ làm mọi thứ rất chậm, rất sâu, như muốn ghi tạc từng đường nét của cậu vào trong trí nhớ.

"Ngôn Lễ... em yêu anh." Lâm Hạ Châu thốt ra lời từ tận đáy lòng khi sự thăng hoa chạm đến đỉnh điểm.

"Tôi cũng yêu em, hơn cả sinh mệnh này."

Câu truyện của họ không chỉ dừng lại ở một kết thúc viên mãn trên màn ảnh, mà là một khởi đầu thực sự cho cuộc sống thường nhật đầy màu sắc phía trước. Những ngày sau đó, thay vì là những tiêu đề giật gân về scandal, báo chí bắt đầu viết về sự dũng cảm của tình yêu giới giải trí. Các fan hâm mộ, từ chỗ ngỡ ngàng, đã bắt đầu chuyển sang ủng hộ cặp đôi "Thẩm - Lâm" bởi sự chân thành và cách họ bảo vệ nhau giữa sóng gió.

Lâm Hạ Châu nhận ra rằng, sự trưởng thành không phải là khi ta học được cách giấu đi cảm xúc, mà là khi ta đủ dũng khí để sống đúng với trái tim mình, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Và Thẩm Ngôn Lễ, anh đã thay đổi, không còn là người đàn ông chỉ biết dùng tiền bạc và quyền lực để che chở, mà đã trở thành một bờ vai vững chãi, cùng cậu nắm tay đi qua những thăng trầm của cuộc đời diễn viên.

Thành phố S vẫn cứ hối hả, nhưng trong căn nhà nhỏ bên sông, thời gian dường như dừng lại. Có hai người đang cùng nhau nấu bữa sáng, cùng nhau bàn luận về kịch bản mới, và thỉnh thoảng lại dành cho nhau những nụ hôn ngọt ngào không cần ống kính máy quay. Đó chính là thực tại rực rỡ nhất mà họ từng mơ ước.