MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 10: ĐỈNH CAO VÀ LỜI HỨA DƯỚI ÁNH ĐÈN

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 10: ĐỈNH CAO VÀ LỜI HỨA DƯỚI ÁNH ĐÈN

1,398 từ · ~7 phút đọc

Nửa năm sau khi bộ phim “Thành Phố Vô Thanh” đóng máy, Thành phố S bước vào những ngày đầu xuân đầy hy vọng. Sức nóng của bộ phim không chỉ dừng lại ở doanh thu phòng vé kỷ lục mà còn tạo nên một làn sóng thảo luận chưa từng có về diễn xuất thực lực của Lâm Hạ Châu. Từ một diễn viên bị gán mác "cái bóng", cậu đã vươn mình trở thành một ngôi sao sáng giá, được giới chuyên môn công nhận bằng đề cử "Nam diễn viên chính xuất sắc nhất" tại lễ trao giải Kim Hoa — giải thưởng điện ảnh danh giá nhất năm.

Thế nhưng, điều khiến công chúng mong chờ nhất không phải là việc ai sẽ đoạt cúp, mà là sự xuất hiện công khai đầu tiên trên thảm đỏ của cặp đôi Thẩm Ngôn Lễ và Lâm Hạ Châu kể từ sau bài đăng chấn động trên mạng xã hội.

Trong phòng chờ VIP của nhà hát lớn, Lâm Hạ Châu đứng trước gương lớn, tay khẽ run khi chỉnh lại chiếc nơ trên cổ áo vest. Bộ âu phục màu xanh đen thẫm với những đường cắt may tinh xảo khiến cậu trông vừa thanh lịch, vừa mang khí chất của một quý công tử điềm đạm.

"Để tôi giúp em."

Một bàn tay ấm áp phủ lên tay cậu. Thẩm Ngôn Lễ xuất hiện qua gương, anh mặc bộ vest đen truyền thống, mái tóc được chải chuốt gọn gàng để lộ vầng trán cao và ánh mắt thâm trầm. Anh đứng sau lưng cậu, điềm tĩnh thắt lại chiếc nơ cho ngay ngắn, sau đó đặt hai tay lên vai cậu, nhẹ nhàng bóp nhẹ.

"Đừng run. Hôm nay là sân khấu của em, tôi chỉ là người đi kèm thôi." Thẩm Ngôn Lễ mỉm cười, nụ cười ấy qua gương phản chiếu một sự bao dung vô bờ bến.

Lâm Hạ Châu hít một hơi sâu, xoay người lại đối diện với anh: "Ngôn Lễ, anh có biết nếu hôm nay em không đoạt giải, người ta sẽ nói em chỉ dựa vào danh tiếng của anh để đứng ở đây không?"

Thẩm Ngôn Lễ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu: "Hạ Châu, em đã dùng diễn xuất của mình trên phim để thuyết phục hàng triệu khán giả. Cái cúp đó chỉ là một mảnh kim loại, còn sự công nhận trong lòng mọi người mới là thật. Nhưng tôi tin em, vì em là người mà Thẩm Ngôn Lễ này đã nhìn trúng, em chắc chắn là người giỏi nhất."

Khi chiếc xe sang trọng dừng lại ở đầu thảm đỏ, tiếng hò reo của người hâm mộ và ánh đèn flash của phóng viên nổ ra như sấm sét. Thẩm Ngôn Lễ bước xuống trước, anh không vội vàng đi ngay mà đứng chờ ở cửa xe, chìa tay ra cho Lâm Hạ Châu.

Cái nắm tay công khai đó trước hàng trăm ống kính máy quay chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho câu truyện tình yêu của họ. Họ cùng nhau bước đi, không quá nhanh, không quá chậm. Thẩm Ngôn Lễ luôn chú ý đi chậm lại nửa bước để nhường sự chú ý cho Hạ Châu, nhưng tay anh thì chưa bao giờ buông tay cậu.

Bên trong nhà hát, không khí trang nghiêm bao trùm. Khi đến hạng mục quan trọng nhất, tim Lâm Hạ Châu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trên màn hình lớn hiện lên năm ứng cử viên, trong đó có cả Thẩm Ngôn Lễ và Lâm Hạ Châu — một cuộc đối đầu thú vị giữa thầy và trò, giữa người cũ và người mới, giữa hai kẻ đang yêu nhau sâu sắc.

"Và người giành giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất năm nay là..." Vị tiền bối trên sân khấu mở phong bì, nụ cười rạng rỡ hiện lên. "Lâm Hạ Châu trong 'Thành Phố Vô Thanh'!"

Cả khán phòng bùng nổ tiếng vỗ tay. Lâm Hạ Châu sững người, cậu ngồi bất động như không tin vào tai mình. Cho đến khi Thẩm Ngôn Lễ đứng dậy, anh không ngần ngại ôm chầm lấy cậu trước sự chứng kiến của toàn bộ giới giải trí và hàng triệu khán giả truyền hình trực tiếp.

"Đi đi, ánh hào quang này thuộc về em." Anh thì thầm bên tai cậu, giọng nói tràn đầy niềm tự hào.

Lâm Hạ Châu bước lên sân khấu trong tiếng chúc tụng. Cầm chiếc cúp nặng trĩu trên tay, cậu nhìn xuống hàng ghế khán giả, nơi Thẩm Ngôn Lễ đang ngồi đó, ánh mắt anh nhìn cậu vẫn vẹn nguyên sự si mê và trân trọng như ngày đầu.

"Tôi... tôi muốn cảm ơn đạo diễn Quách, cảm ơn ê-kíp phim." Hạ Châu nghẹn ngào, cậu hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. "Và cuối cùng, tôi muốn cảm ơn một người. Người đã cùng tôi đi qua những ngày đông lạnh giá ở thành phố S, người đã cứu tôi giữa sóng dữ, và là người đã dạy tôi biết thế nào là trưởng thành trong tình yêu. Anh Thẩm, cảm ơn anh vì đã không buông tay em lần thứ hai."

Máy quay lập tức lia tới Thẩm Ngôn Lễ. Anh không hề bối rối, ngược lại còn đứng dậy, khẽ cúi đầu chào khán giả rồi nhìn thẳng về phía Hạ Châu trên sân khấu. Cả nhà hát như lặng đi trước sự chân thành của họ.

Buổi lễ kết thúc, thay vì tham gia bữa tiệc hậu trao giải ồn ào, Thẩm Ngôn Lễ đưa Lâm Hạ Châu rời đi sớm. Anh lái xe đưa cậu đến một bãi biển vắng người ở ngoại ô thành phố, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ và ánh trăng bạc treo lơ lửng.

Hạ Châu vẫn còn mặc bộ lễ phục, tay cầm chiếc cúp, cậu đứng trên cát nhìn ra khơi xa. "Ngôn Lễ, em cảm thấy như đang nằm mơ vậy."

Thẩm Ngôn Lễ bước tới từ phía sau, ôm lấy eo cậu, cằm tựa lên vai cậu. "Đây không phải là mơ. Đây là khởi đầu cho cuộc sống mà em xứng đáng được nhận."

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Khi nắp hộp mở ra, một cặp nhẫn kim cương đơn giản nhưng tinh tế lấp lánh dưới ánh trăng.

"Hạ Châu, chiếc cúp kia là sự công nhận của thế giới dành cho em. Còn đôi nhẫn này là lời cam kết của tôi dành cho em." Thẩm Ngôn Lễ cầm lấy bàn tay cậu, giọng anh trầm thấp và run rẩy một cách hiếm thấy. "Em có đồng ý cùng tôi viết tiếp câu truyện này cho đến cuối đời không? Không còn là Ảnh đế hay diễn viên, mà chỉ là hai con người bình thường yêu nhau?"

Nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má Lâm Hạ Châu. Cậu gật đầu liên tục, giọng nghẹn lại: "Em đồng ý... Em đã đồng ý từ lâu rồi."

Thẩm Ngôn Lễ đeo nhẫn vào ngón áp út của cậu, rồi để cậu đeo lại cho mình. Dưới sự chứng giám của biển cả và ánh trăng, họ trao nhau một nụ hôn nồng cháy — một nụ hôn không có kịch bản, không có máy quay, chỉ có sự giao thoa của hai linh hồn đã tìm thấy nhau giữa nhân gian rộng lớn.

Câu truyện của họ khởi đầu từ những hiểu lầm, đi qua những hy sinh đau đớn, chịu đựng những áp lực từ danh vọng và gia đình, nhưng cuối cùng, sự chân thành đã chiến thắng tất cả. Thẩm Ngôn Lễ đã thay đổi từ một người đàn ông lý trí đến lạnh lùng thành một bến đỗ an toàn tuyệt đối. Lâm Hạ Châu đã trưởng thành từ một cái bóng nhỏ bé thành một ngôi sao có thể tự đứng vững và bảo vệ tình yêu của mình.

Gió biển thổi qua, mang theo hương vị mặn mòi của hạnh phúc. Thành phố S đằng xa vẫn rực rỡ đèn hoa, nhưng ở góc nhỏ này, thế giới chỉ có hai người họ. Một kết thúc hoàn mỹ (HE) rõ ràng đã hiện hữu, mở ra một tương lai mà mỗi ngày trôi qua đều là một trang sách đầy ắp tiếng cười và sự bình yên.