MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt TrờiChương 11: BẢN TÌNH CA DƯỚI MÁI HIÊN NHÀ

Ảnh Đế Theo Đuổi Ánh Mặt Trời

Chương 11: BẢN TÌNH CA DƯỚI MÁI HIÊN NHÀ

1,584 từ · ~8 phút đọc

Sau ánh hào quang rực rỡ của lễ trao giải Kim Hoa, Thành phố S dường như vẫn chưa thôi bàn tán về cái tên Thẩm Ngôn Lễ và Lâm Hạ Châu. Tuy nhiên, thay vì thừa thắng xông lên, nhận thêm hàng loạt kịch bản đắt giá hay những hợp đồng quảng cáo béo bở, hai người lại đưa ra một quyết định khiến cả giới giải trí ngỡ ngàng: Tạm dừng mọi hoạt động nghệ thuật trong một năm.

Họ rời khỏi căn biệt thự xa hoa bên sông Hoàng Phố, nơi luôn bị bủa vây bởi các ống kính tầm xa, để chuyển đến một ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên bờ biển ở phía Nam Trung Quốc. Đây là một thị trấn nhỏ tĩnh lặng, nơi tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá còn lớn hơn tiếng động cơ xe máy, và người dân bản địa chẳng mấy quan tâm đến việc ai là Ảnh đế hay ai vừa đoạt giải Nam chính xuất sắc nhất.

Ngôi nhà có một mái hiên rộng lát gỗ thông, nhìn thẳng ra biển khơi xanh ngắt. Buổi sáng ở đây bắt đầu khi mặt trời vừa nhô lên, dát vàng lên những khóm hoa dại trước sân. Lâm Hạ Châu thức dậy trong không khí mằn mặn vị muối, cậu vươn vai, cảm nhận cái lưng hơi mỏi do đêm qua bị người kia "quấy rầy" quá mức.

Cậu bước xuống lầu, mùi cà phê thơm nồng và mùi bánh mì nướng đã lấp đầy gian bếp nhỏ. Thẩm Ngôn Lễ lúc này không còn khoác lên mình những bộ âu phục thủ công đắt tiền. Anh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, quần short kaki, chân đi dép lê, đang chăm chú lật những miếng trứng ốp la trên chảo. Hình ảnh này nếu để các fan hâm mộ nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ không tin đây là người đàn ông lạnh lùng, xa cách nhất giới giải trí.

"Tỉnh rồi à? Qua đây ăn sáng thôi." Thẩm Ngôn Lễ nghe tiếng bước chân, không quay đầu lại cũng biết là ai. Anh đặt chảo xuống, xoay người lại đón lấy Lâm Hạ Châu đang ngái ngủ tiến tới.

Lâm Hạ Châu thuận thế tựa cằm lên vai anh, vòng tay ôm lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông. "Anh dậy sớm vậy? Sao không gọi em?"

"Thấy em ngủ ngon quá, tôi không nỡ." Thẩm Ngôn Lễ hôn nhẹ lên chóp mũi cậu, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều. "Hôm nay gió lặng, lát nữa chúng ta đưa Đại Mạch ra biển dạo một chút nhé?"

Đại Mạch là chú chó thuộc giống Golden Retriever mà họ vừa nhận nuôi từ một trạm cứu hộ địa phương. Nó giống như một thành viên mới trong gia đình, giúp câu truyện của họ ở nơi đây thêm phần sinh động và ấm áp.

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng bình yên. Không có những bản kế hoạch công việc dày đặc, không có tiếng điện thoại réo rắt từ người đại diện. Thẩm Ngôn Lễ bóc vỏ một quả trứng, đặt vào bát của Hạ Châu: "Ăn nhiều một chút, trông em vẫn hơi gầy."

"Em đang giữ dáng để đóng phim mới mà." Hạ Châu lầm bầm, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết.

"Phim mới gì chứ? Chẳng phải đã nói năm nay chỉ dành cho chúng ta sao?" Thẩm Ngôn Lễ giả vờ nhíu mày, nhưng tay thì lại khẽ nhéo nhẹ gò má cậu.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, hai người dắt Đại Mạch ra bãi biển trước nhà. Cát ở đây trắng mịn, dưới chân là làn nước mát lạnh tràn vào. Lâm Hạ Châu chạy nhảy cùng chú chó nhỏ, tiếng cười của cậu trong trẻo hòa cùng tiếng sóng. Thẩm Ngôn Lễ đi phía sau, trên tay cầm chiếc máy ảnh phim cũ, thi thoảng lại nhấn nút để ghi lại những khoảnh khắc rạng rỡ nhất của người yêu.

Đối với Thẩm Ngôn Lễ, cuộc sống này mới thực sự là "sống". Mười năm qua, anh giống như một con thoi chạy theo những kịch bản, những con số và kỳ vọng của gia tộc. Chỉ khi đứng ở bãi biển vắng người này, nắm tay Lâm Hạ Châu, anh mới tìm thấy bản ngã của mình. Anh không cần cả thế giới tung hô, anh chỉ cần một người hiểu được sự mệt mỏi sau vai diễn của mình, một người sẵn sàng cùng anh già đi dưới mái hiên nhà này.

Chiều đến, khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt biển, họ ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế bập bênh ở ban công tầng hai. Lâm Hạ Châu tựa đầu vào ngực anh, cùng nhau đọc chung một cuốn tiểu thuyết. Thỉnh thoảng, cậu lại ngẩng lên nhìn vào chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh trên ngón áp út của mình.

"Ngôn Lễ, anh có bao giờ hối hận vì đã bỏ lại tất cả ở Thành phố S không?" Hạ Châu hỏi khẽ.

Thẩm Ngôn Lễ khép cuốn sách lại, siết chặt vòng tay ôm cậu: "Hối hận duy nhất của tôi là không đưa em đến đây sớm hơn. Hạ Châu, em có biết tại sao tôi lại chọn nơi này không? Vì ở đây, không có ai là Ảnh đế Thẩm, cũng không có ai là Nam chính Lâm. Chỉ có Thẩm Ngôn Lễ yêu Lâm Hạ Châu, đơn giản và thuần khiết nhất."

Lâm Hạ Châu mỉm cười, cậu xoay người lại, chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn mang theo vị ngọt của trà chiều và hơi ấm của nắng tàn. Thẩm Ngôn Lễ đáp lại một cách nồng nàn nhưng không vội vã. Anh bế cậu vào trong phòng, nơi cửa sổ vẫn mở rộng để gió biển lùa vào làm rung rinh những tấm rèm mỏng.

Dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt, họ lại một lần nữa hòa vào nhau. Sự đụng chạm da thịt ở nơi đây dường như mang một ý nghĩa khác — không còn là sự bù đắp cho những tổn thương, mà là sự tận hưởng trọn vẹn sự thuộc về nhau. Thẩm Ngôn Lễ hôn lên từng tấc da thịt của cậu, từ những vết sẹo nhỏ trong quá trình đóng phim đến những nốt ruồi duyên dáng nơi thắt lưng. Anh làm mọi thứ một cách thành kính, như thể đang cử hành một buổi lễ tri ân tình yêu.

"Hạ Châu... tôi yêu em." Anh thì thầm vào tai cậu giữa những nhịp thở dồn dập.

"Em biết... Em cũng yêu anh."

Đêm ấy, tiếng sóng biển rì rào như một bản tình ca không bao giờ dứt. Trong căn nhà nhỏ, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, tìm thấy sự an toàn tuyệt đối trong hơi thở của đối phương. Câu truyện của họ ở thành phố S có lẽ đã tạm khép lại với những vinh quang rực rỡ, nhưng câu truyện về cuộc đời thực của họ thì chỉ mới bắt đầu ở thị trấn ven biển này.

Một tuần sau, anh Trần — người đại diện — có chuyến ghé thăm bất ngờ. Anh mang theo một xấp tài liệu nhưng vừa vào đến sân, nhìn thấy Thẩm Ngôn Lễ đang lúi húi sửa lại hàng rào, còn Lâm Hạ Châu đang tưới cây với nụ cười rạng rỡ, anh liền cất ngay xấp tài liệu vào túi.

"Trông hai đứa... khác quá." Anh Trần thốt lên, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. "Hình như anh không nên mang việc đến đây phá hỏng không khí này."

"Biết vậy là tốt rồi." Thẩm Ngôn Lễ cười lớn, ném cho anh Trần một chai nước suối. "Ở lại ăn cơm cá nướng đi, Hạ Châu vừa đi chợ về đấy."

Bữa cơm ba người đơn giản với cá nướng, rau rừng và một chút rượu nếp địa phương. Họ nói về những chuyện không liên quan đến giới giải trí, nói về chú chó Đại Mạch, nói về cái cây trước sân vừa ra hoa. Anh Trần nhìn họ, thầm nghĩ trong lòng rằng đây có lẽ là kết thúc đẹp nhất mà một nghệ sĩ có thể mong đợi. Không phải là sự giàu sang tột đỉnh, mà là sự tự do và một người đồng hành thực sự.

Trước khi ra về, anh Trần hỏi khẽ: "Khi nào hai đứa định quay lại? Khán giả nhớ lắm rồi."

Thẩm Ngôn Lễ nhìn sang Lâm Hạ Châu, thấy cậu đang mỉm cười gật đầu, anh mới quay lại đáp: "Khi nào câu truyện của chúng tôi ở đây đủ dài, và khi có một kịch bản nào đó thực sự xứng đáng để chúng tôi rời khỏi mái hiên này. Còn bây giờ, chúng tôi bận... yêu nhau rồi."

Tiễn anh Trần xong, Thẩm Ngôn Lễ dắt tay Hạ Châu đi dạo trên bờ biển dưới ánh trăng rằm. Bóng của hai người đổ dài trên cát, lúc tách ra, lúc lại hòa vào làm một.

Hạnh phúc, đôi khi chẳng cần phải gào thét cho cả thế giới nghe thấy. Nó chỉ đơn giản là khi ta biết mình có một nơi để về, một người để đợi, và một trái tim đủ rộng lớn để chứa đựng cả những bão tố lẫn những ngày nắng xanh. Câu truyện của họ, từ nay về sau, sẽ chỉ còn những chương ngọt ngào, mộc mạc và sâu sắc như chính mặt biển bao la kia.