Chuyến tàu cao tốc đưa Lâm Hạ Châu và Thẩm Ngôn Lễ trở lại Thành phố S chỉ mất vài giờ đồng hồ, nhưng đối với cả hai, cảm giác như họ vừa băng qua một đại dương để trở về từ một thế giới khác. Bước xuống sân ga, mùi khói bụi, tiếng còi xe và nhịp sống hối hả đặc trưng của đô thị phồn hoa lập tức bủa vây lấy họ. Thẩm Ngôn Lễ đeo kính râm, một tay kéo vali, tay kia đan chặt vào tay Hạ Châu, che chở cậu giữa dòng người qua lại.
Họ không về căn biệt thự bên sông ngay mà di chuyển thẳng đến một khách sạn kín đáo theo sắp xếp của anh Trần. Tại đây, người đại diện kỳ cựu đã đợi sẵn với một gương mặt vừa mừng rỡ vừa lo âu.
“Hai vị tổ tông của tôi ơi, cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi!” Anh Trần vỗ vai hai người, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt của họ. “Tối nay là tiệc sinh nhật của lão gia nhà họ Thẩm, nhưng các chú bác trong dòng họ và một vài tờ báo kinh tế lớn cũng sẽ có mặt. Đây không đơn thuần là bữa tiệc gia đình, nó là một cuộc đối đầu đấy.”
Lâm Hạ Châu siết nhẹ tay Ngôn Lễ. Cậu hiểu, việc bà Thẩm mở lời mời là một chuyện, nhưng để đứng vững trước cả một gia tộc lâu đời với những quy tắc hà khắc lại là chuyện khác.
“Em đừng lo.” Thẩm Ngôn Lễ cúi xuống nói nhỏ vào tai cậu, hơi thở ấm áp khiến lòng Hạ Châu dịu lại. “Anh đã chuẩn bị quà cho ba, và cũng chuẩn bị cả ‘vũ khí’ để bảo vệ em rồi.”
Buổi tối, dinh thự nhà họ Thẩm đèn hoa rực rỡ. Những chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau tiến vào cổng chính. Lâm Hạ Châu mặc một bộ vest màu xám tro, thiết kế tối giản nhưng tinh tế, làm tôn lên vẻ thanh thoát và khí chất điềm đạm của cậu. Thẩm Ngôn Lễ đứng bên cạnh trong bộ âu phục đen tuyền, quyền lực và tĩnh lặng như một ngọn núi lớn.
Ngay khi họ bước vào đại sảnh, không gian dường như cô đọng lại. Những tiếng xầm xì to nhỏ bắt đầu vang lên. Các vị trưởng bối trong dòng họ nhìn Hạ Châu với ánh mắt dò xét, đầy vẻ phê phán. Họ không lạ gì cậu – người đã khiến người thừa kế ưu tú nhất của nhà họ Thẩm sẵn sàng vứt bỏ hào quang để đi "ở ẩn".
Thẩm Ngôn Lễ không để tâm đến những ánh mắt đó. Anh dẫn Hạ Châu đi thẳng về phía bục chính, nơi ông Thẩm – một người đàn ông tóc bạc trắng nhưng tinh thần vẫn vô cùng quắc thước – đang ngồi tiếp khách.
“Ba, chúc ba sinh nhật vui vẻ.” Thẩm Ngôn Lễ cúi chào, rồi ra hiệu cho Hạ Châu.
“Cháu chào bác ạ. Chúc bác mạnh khỏe, trường thọ.” Hạ Châu đưa hai tay dâng lên một hộp quà nhỏ. Đó không phải vàng bạc đá quý, mà là một bức tranh thủy mặc do chính cậu vẽ trong những ngày ở thị trấn biển, cùng một gói trà nhài tự tay cậu ướp.
Ông Thẩm nhìn hộp quà, rồi nhìn chàng trai trẻ có ánh mắt trong veo đối diện. Ông không cười, cũng không giận, chỉ hừ nhẹ một tiếng: “Trà nhài? Ngôn Lễ nói con biết ta thích trà sao?”
“Dạ, anh ấy nói trà giúp an thần, rất tốt cho sức khỏe của bác ạ.” Hạ Châu thành thật đáp.
Bầu không khí đang căng thẳng thì một người họ hàng xa của nhà họ Thẩm bỗng lên tiếng, giọng nói đầy mỉa mai: “Ngôn Lễ này, ba cháu sinh nhật lớn thế này, người ta tặng kim cương, tặng đồ cổ, cháu lại để người của mình tặng một nắm cỏ khô thế sao? Xem ra ở quê lâu quá, mắt nhìn cũng kém đi rồi.”
Tiếng cười khẩy vang lên khắp phòng khách. Lâm Hạ Châu cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, nhưng cậu vẫn đứng thẳng lưng, không hề tỏ ra bối rối.
Thẩm Ngôn Lễ khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh thong thả lấy từ trong túi áo ra một tập tài liệu, đặt lên bàn trước mặt ông Thẩm.
“Đây là món quà thật sự con dành cho ba.” Thẩm Ngôn Lễ lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh. “Đây là hợp đồng ký kết hợp tác giữa tập đoàn Thẩm thị và quỹ đầu tư môi trường quốc tế cho dự án phát triển bền vững tại vùng biển phía Nam. Dự án này con đã âm thầm xúc tiến trong nửa năm qua khi ở thị trấn biển. Lợi nhuận của nó không tính bằng tiền mặt ngay lập tức, mà nó sẽ làm sạch danh tiếng cho Thẩm thị, biến chúng ta thành tập đoàn tiên phong về trách nhiệm xã hội.”
Mọi người xung quanh sững sờ. Dự án này là thứ mà các chú bác trong dòng họ đã tranh giành bấy lâu nhưng không thể chạm tay vào.
“Và quan trọng hơn,” Thẩm Ngôn Lễ nhìn thẳng vào mắt ông Thẩm, “Dự án này lấy cảm hứng từ tình yêu của Hạ Châu dành cho biển cả. Nếu không có những ngày tháng bình yên bên em ấy, con sẽ không bao giờ nhìn thấy được tiềm năng này. Vì vậy, món quà này là do con và Hạ Châu cùng dành cho ba.”
Ông Thẩm nhìn tập tài liệu, rồi nhìn đứa con trai đang đứng hiên ngang bảo vệ người yêu. Ông nhận ra, Thẩm Ngôn Lễ không hề bị "kìm hãm" như ông tưởng. Ngược lại, tình yêu đã khiến anh trở nên sắc sảo hơn, nhìn xa trông rộng hơn.
“Được rồi, vào tiệc đi.” Ông Thẩm cuối cùng cũng gật đầu, dù ngắn gọn nhưng đó là sự thừa nhận rõ ràng nhất trước mặt cả dòng họ.
Bữa tiệc diễn ra trong sự ngỡ ngàng của quan khách. Lâm Hạ Châu đi bên cạnh Thẩm Ngôn Lễ, cậu không còn là kẻ đứng bên lề, mà thực sự trở thành một phần không thể thiếu của anh. Sự dịu dàng và hiểu chuyện của cậu đã dần chinh phục được những người xung quanh.
Đến giữa buổi tiệc, một vị đạo diễn gạo cội tình cờ có mặt đã tiến lại gần họ: “Hạ Châu, Ngôn Lễ, hai cậu có biết bộ phim ‘Thành Phố Vô Thanh’ vừa được gửi đi tham dự liên hoan phim quốc tế không? Khán giả vẫn đang mong chờ hai cậu quay lại đấy.”
Thẩm Ngôn Lễ nhìn Hạ Châu, thấy cậu mỉm cười gật đầu, anh mới đáp: “Chúng tôi sẽ quay lại, nhưng lần này chúng tôi sẽ chọn những câu truyện thực sự có chiều sâu, giống như cuộc sống mà chúng tôi vừa trải qua vậy.”
Khuya muộn, khi bữa tiệc tàn, họ xin phép gia đình để trở về căn biệt thự bên sông. Không gian yên tĩnh lạ thường sau những ồn ào. Thẩm Ngôn Lễ tháo cà vạt, mệt mỏi tựa đầu vào vai Hạ Châu trên ghế sofa.
“Hạ Châu, hôm nay em vất vả rồi.”
Hạ Châu đưa tay xoa nhẹ thái dương cho anh: “Em không thấy vất vả. Thấy anh bảo vệ em như thế, em chỉ thấy mình thật may mắn.”
Thẩm Ngôn Lễ xoay người lại, áp sát cậu vào lòng. Ánh đèn phòng khách mờ ảo, ngoài kia dòng sông Hoàng Phố vẫn lững lờ trôi, phản chiếu ánh đèn neon của thành phố không ngủ.
“Hạ Châu, anh muốn thế giới biết rằng, em không phải là người đứng sau bóng lưng anh, mà là người cùng anh đứng trên đỉnh cao này.”
Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và đầy sự chiếm hữu bao trùm lấy Hạ Châu. Trong căn nhà quen thuộc này, cảm giác rạo rực của những ngày mới yêu và sự sâu đậm của hiện tại hòa quyện vào nhau. Thẩm Ngôn Lễ bế cậu vào phòng ngủ, nơi những tấm rèm lụa vẫn thoảng mùi hương cũ.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở. Sự khao khát sau những ngày kiềm chế trước mặt gia đình bùng phát mạnh mẽ. Thẩm Ngôn Lễ hôn lên từng tấc da thịt của cậu, từ xương quai xanh thanh mảnh đến đôi chân dài thon gọn. Anh yêu sự rung động của cậu dưới thân mình, yêu cái cách cậu gọi tên anh trong hơi thở đứt quãng.
“Ngôn Lễ... đừng đi nữa nhé.” Hạ Châu thầm thì, mắt cậu phủ một lớp sương mờ của dục vọng và tình yêu.
“Anh sẽ không đi đâu cả. Anh ở đây, mãi mãi thuộc về em.”
Đêm đó, giữa lòng thành phố náo nhiệt, có hai linh hồn đã hoàn toàn hòa quyện. Họ không còn sợ những ánh mắt soi mói, không còn lo lắng về những định kiến của dòng họ. Bởi vì họ biết, chỉ cần có nhau, đỉnh cao hào quang hay thị trấn ven biển nhỏ bé đều là thiên đường.
Câu truyện của họ tại Thành phố S lần này không còn là những thước phim buồn của sự trốn chạy. Nó là khúc ca khải hoàn của sự trưởng thành và dũng cảm. Sáng hôm sau, khi ánh nắng rực rỡ chiếu rọi vào phòng, Lâm Hạ Châu tỉnh dậy trong vòng tay Thẩm Ngôn Lễ, cậu mỉm cười. Cậu biết rằng, cuộc hành trình 30 chương của họ đang đi đến những nấc thang viên mãn nhất, nơi mà mỗi bước chân đều thấm đẫm vị ngọt của sự tự do và lòng thủy chung.