Sáng hôm sau, Thành phố S bừng tỉnh trong một bầu không khí xôn xao chưa từng có. Những tấm hình Thẩm Ngôn Lễ nắm chặt tay Lâm Hạ Châu bước vào cổng dinh thự Thẩm gia đêm qua đã tràn lan trên khắp các mặt báo và trang tin điện tử. Nhưng khác với sự hoài nghi của nửa năm trước, lần này dư luận lại mang một sắc thái trân trọng hơn. Có lẽ, việc một Ảnh đế sẵn sàng gác lại sự nghiệp để đi tìm sự bình yên cho người mình yêu đã vô tình chạm đến sợi dây cảm xúc mềm yếu nhất của công chúng.
Anh Trần gõ cửa căn biệt thự bên sông từ sớm, trên tay là ba xấp kịch bản mới và một lịch trình làm việc đã được chắt lọc kỹ lưỡng.
“Ngủ đủ chưa hai vị?” Anh Trần vừa cười vừa bước vào, nhìn thấy Hạ Châu đang loay hoay pha trà trong bộ quần áo mặc nhà giản dị, anh không khỏi cảm thán. “Trông sắc mặt cậu tốt hơn hẳn so với lúc đóng Thành Phố Vô Thanh đấy. Xem ra gió biển có tác dụng hơn thuốc bổ nhiều.”
Thẩm Ngôn Lễ bước xuống cầu thang, tay vẫn đang cài khuy măng sét, dáng vẻ thong dong của một người vừa chiến thắng trong trận chiến cân não với gia tộc. Anh ngồi xuống cạnh Hạ Châu, tự nhiên đón lấy ly trà từ tay cậu nhấp một ngụm.
“Anh Trần, có chuyện gì mà anh hào hứng thế?”
“Hôm nay có một buổi họp báo định kỳ của hiệp hội điện ảnh, nhưng thực chất tất cả các phóng viên đều đang đợi hai đứa.” Anh Trần trải xấp tài liệu lên bàn. “Đạo diễn Quách cũng sẽ có mặt. Ông ấy muốn công bố dự án phim tài liệu về quá trình thực hiện Thành Phố Vô Thanh, đồng thời muốn hỏi ý kiến hai đứa về kịch bản tiếp theo. Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta chính thức đối mặt với truyền thông.”
Lâm Hạ Châu hơi khựng lại, cậu nhìn Thẩm Ngôn Lễ. Ánh mắt của anh như một mỏ neo vững chắc, giúp cậu đứng vững giữa những đợt sóng ngầm sắp tới.
“Anh nghĩ sao?” Hạ Châu hỏi khẽ.
“Nếu em đã sẵn sàng nắm tay anh đứng dưới ánh mặt trời, thì chúng ta đi.” Thẩm Ngôn Lễ mỉm cười, bàn tay anh siết chặt tay cậu dưới gầm bàn. “Đã đến lúc để câu truyện của chúng ta có một lời tuyên bố rõ ràng nhất.”
Buổi họp báo diễn ra tại khán phòng lớn của trung tâm báo chí thành phố. Hàng trăm phóng viên từ các tờ báo giải trí, kinh tế và cả những blogger có tiếng đều có mặt đông đủ. Không khí căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rè rè của các thiết bị thu âm.
Khi Thẩm Ngôn Lễ và Lâm Hạ Châu cùng bước ra từ cánh gà, hàng nghìn ánh đèn flash đồng loạt nổ súng. Một quầng sáng trắng xóa bao phủ lấy cả hai, nhưng lạ thay, Lâm Hạ Châu không còn thấy chói mắt hay sợ hãi như ngày xưa. Cậu cảm thấy hơi ấm từ lòng bàn tay của người đàn ông bên cạnh truyền qua, biến thành một lớp giáp vô hình bảo vệ lấy cậu.
Họ ngồi xuống vị trí trung tâm, cạnh đạo diễn Quách. Sau những lời giới thiệu chuyên môn về phim ảnh, một nữ phóng viên gạo cội đứng dậy, cầm micro với ánh mắt sắc sảo:
“Thưa Thẩm ảnh đế, thời gian qua anh đã gần như biến mất khỏi giới giải trí. Có người nói anh bị gia đình cấm cản, có người nói anh vì Lâm Hạ Châu mà đánh đổi sự nghiệp. Anh phản hồi sao về việc này?”
Cả khán phòng im phăng phắc. Thẩm Ngôn Lễ kéo micro lại gần, ánh mắt anh bình thản nhìn thẳng vào ống kính máy quay đang phát trực tiếp cho hàng triệu người xem.
“Đánh đổi là một từ mang sắc thái nặng nề và đầy tính hy sinh.” Giọng anh trầm ấm, vang vọng khắp hội trường. “Nhưng đối với tôi, đó là một cuộc đầu tư. Tôi đầu tư thời gian để hiểu được giá trị của hạnh phúc thực sự. Các bạn thấy tôi mất đi hào quang nửa năm qua, nhưng tôi lại thấy mình nhận được một cuộc đời trọn vẹn. Tôi không bị ai cấm cản, tôi chỉ đang chọn cách sống đúng với trái tim mình.”
Một phóng viên khác tiếp lời, hướng về phía Lâm Hạ Châu: “Còn Lâm tiên sinh, cậu có cảm thấy áp lực khi là người khiến một biểu tượng của điện ảnh phải thay đổi lộ trình sự nghiệp không? Cậu có sợ khán giả sẽ quay lưng vì đời tư của mình không?”
Lâm Hạ Châu hít một hơi thật sâu. Cậu không né tránh, đôi mắt trong veo nhìn về phía đám đông.
“Tôi từng rất sợ.” Cậu thành thật đáp, sự mộc mạc trong lời nói khiến nhiều người bất ngờ. “Tôi sợ mình không đủ tốt, sợ mình làm ảnh hưởng đến người mà tôi trân trọng nhất. Nhưng trong sáu tháng ở một thị trấn nhỏ ven biển, khi hằng ngày cùng anh ấy đi chợ cá, cùng sửa lại mái hiên nhà, tôi nhận ra rằng khán giả yêu thương chúng tôi là vì những nhân vật chúng tôi hóa thân, vì sự chân thành chúng tôi mang lại trên màn ảnh. Nếu chúng tôi không thể sống thật với chính mình, làm sao chúng tôi có thể diễn tả được sự chân thật cho khán giả? Tôi không làm anh ấy thay đổi, chúng tôi chỉ cùng nhau trưởng thành.”
Tiếng vỗ tay bỗng nhiên vang lên từ phía hàng ghế đầu – nơi đạo diễn Quách đang mỉm cười đầy tự hào. Tiếng vỗ tay lan dần ra khắp khán phòng, xóa tan bầu không khí chất vấn ngột ngạt lúc đầu.
Ngay tại thời khắc đó, Thẩm Ngôn Lễ bỗng nhiên đứng dậy. Anh quay sang nhìn Lâm Hạ Châu, bỏ qua mọi kịch bản và nghi thức của buổi họp báo. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh – thứ mà anh đã luôn mang theo kể từ đêm ở bờ biển thị trấn nọ.
“Trước mặt mọi người ở đây, và trước mặt những người đang theo dõi chúng tôi qua màn ảnh.” Thẩm Ngôn Lễ nói, giọng anh hơi run vì xúc động. “Tôi muốn mượn ánh sáng của sự thật này để làm một việc quan trọng nhất cuộc đời mình.”
Anh quỳ một gối xuống, dưới sự kinh ngạc của hàng trăm con người.
“Hạ Châu, hai năm trước anh nợ em một sự bảo vệ. Sáu tháng qua anh nợ em một lời hứa chính thức. Hôm nay, ở đây, anh muốn hỏi em: Em có đồng ý cùng anh xây dựng một mái hiên không chỉ ở ven biển, mà ở bất cứ nơi nào chúng ta đi qua không? Em có đồng ý làm bạn đời hợp pháp của Thẩm Ngôn Lễ không?”
Lâm Hạ Châu sững sờ, hai tay cậu che miệng, nước mắt hạnh phúc không ngừng tuôn rơi. Cậu không ngờ anh lại chọn cách này – một cách thức đầy rủi ro nhưng cũng đầy kiêu hãnh để khẳng định chủ quyền trước toàn thế giới.
“Em đồng ý... Em đồng ý!” Cậu nghẹn ngào thốt lên.
Thẩm Ngôn Lễ đeo nhẫn vào tay cậu, rồi đứng dậy ôm chặt lấy cậu. Tiếng đèn flash lại nổ lên điên cuồng, nhưng lần này chúng giống như những bông pháo hoa chúc tụng cho một kết cục viên mãn. Buổi họp báo biến thành một lễ đính hôn công khai chấn động nhất lịch sử giới giải trí thành phố S.
Khuya hôm đó, họ trở về biệt thự khi Thành phố S đã chìm vào giấc ngủ muộn. Điện thoại của cả hai gần như cháy máy vì những tin nhắn chúc mừng, nhưng họ đều để chúng sang một bên.
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt lên mặt sông Hoàng Phố những dải bạc lấp lánh. Trong phòng khách, Thẩm Ngôn Lễ rót hai ly nước ấm, đưa cho Hạ Châu một ly.
“Mệt không em?”
“Mệt, nhưng rất hạnh phúc.” Hạ Châu tựa đầu vào vai anh, nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay mình. “Ngôn Lễ, anh thực sự rất liều lĩnh. Anh không sợ gia đình anh sẽ đổi ý sao?”
“Ba mẹ anh đã thấy được sức mạnh của em hôm nay rồi.” Thẩm Ngôn Lễ hôn nhẹ lên tóc cậu. “Khi em đứng trước hàng trăm phóng viên mà vẫn bình thản và sâu sắc như vậy, họ hiểu rằng người con trai của họ đã chọn đúng người. Hạ Châu, từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể chen vào giữa chúng ta nữa.”
Họ cùng nhau bước lên lầu. Trong bóng tối yên tĩnh của phòng ngủ, cảm xúc dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là sự khao khát thể xác, mà là sự hòa quyện của hai tâm hồn vừa cùng nhau bước qua một cuộc thử lửa lớn.
Thẩm Ngôn Lễ hôn cậu, một nụ hôn sâu mang vị ngọt của sự tự do. Anh dịu dàng tháo bỏ lớp vest gò bó, để lại một Lâm Hạ Châu trắng ngần và thuần khiết dưới ánh trăng. Mỗi cái chạm của anh đều như một lời thề non hẹn biển, mỗi tiếng rên rỉ khẽ của cậu đều là bản nhạc tình yêu dịu êm nhất.
“Anh yêu em, Hạ Châu.”
“Em cũng yêu anh, Ngôn Lễ.”
Đêm đó, câu truyện của họ đã thực sự bước sang một trang mới rực rỡ. Không còn là những diễn viên đang đóng phim, họ là hai người đàn ông đang sống thật với chính mình. Sáng mai thức dậy, có thể sẽ có những kịch bản mới, những dự án mới, nhưng trên hết, họ đã có nhau dưới mái hiên của sự thật và lòng thủy chung.
Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng với hai bàn tay đan chặt, họ biết rằng không có gì là không thể. Câu truyện về chàng cảnh sát và kẻ lừa đảo trên phim đã kết thúc, nhưng câu truyện về Thẩm Ngôn Lễ và Lâm Hạ Châu thì sẽ mãi mãi là một bản tình ca không hồi kết.