MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Đèn Trong Khe CửaChương 1: BỤI MỜ TRÊN PHÍM ĐÀN

Ánh Đèn Trong Khe Cửa

Chương 1: BỤI MỜ TRÊN PHÍM ĐÀN

1,554 từ · ~8 phút đọc

Thành phố S trong trí nhớ của Thẩm Nhất Thần luôn là những ánh đèn neon rực rỡ bên bến Thượng Hải, là những tòa nhà chọc trời soi bóng xuống dòng sông Hoàng Phố đầy kiêu hãnh. Nhưng đó là Thành phố S của những kẻ có tiền, hoặc ít nhất là của những kẻ chưa bị vận mệnh tát thẳng vào mặt.

Còn Thành phố S dưới chân Nhất Thần lúc này chỉ có mùi ẩm mốc của những dãy nhà tập thể cũ kỹ, tiếng còi xe inh ỏi từ những con hẻm hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới lách qua được.

Nhất Thần kéo theo chiếc vali lớn, tay kia ôm khư khư hộp đựng cây đàn cello – thứ tài sản giá trị duy nhất còn sót lại sau cơn bão scandal và sự từ mặt của gia đình. Đôi giày da bóng loáng anh từng diện đi diễn ở các sảnh đường lớn giờ đây lấm lem bùn đất từ một vũng nước đọng không rõ nguồn gốc.

“Cái nơi khỉ ho cò gáy này…” Nhất Thần lẩm bẩm, hơi thở phả ra làn khói trắng trong cái lạnh đầu đông.

Căn phòng anh thuê nằm ở tầng bốn của một dãy nhà không có thang máy. Cầu thang bộ tối tăm, vôi vữa bong tróc từng mảng như những vết sẹo chưa lành. Khi anh đang chật vật nhích từng bậc cầu thang với đống đồ cồng kềnh, một tiếng động kim loại va chạm chát chúa vang lên từ phía dưới gầm cầu thang tầng một.

Keng! Cạch!

Nhất Thần giật mình, chiếc vali tuột khỏi tay, đổ rầm xuống bậc thang.

“Này! Cẩn thận chút chứ, sắp sập cả nhà rồi đấy!” Một giọng nói trầm thấp, có chút khàn khàn vang lên từ khoảng tối dưới gầm cầu thang.

Nhất Thần nhíu mày, định bụng sẽ đáp trả một câu thật gắt gỏng để giải tỏa sự ức chế cả ngày qua. Nhưng khi một bóng người bước ra dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt, lời nói của anh nghẹn lại ở cổ họng.

Đó là một người đàn ông cao lớn, khoác chiếc áo khoác jeans cũ kỹ bạc màu, hai ống tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay rắn chắc bám đầy dầu mỡ đen kịt. Gương mặt anh ta không đến nỗi tệ, nếu không muốn nói là có những đường nét rất sắc sảo, nhưng lại bị che lấp bởi vẻ bụi bặm và một vết sẹo mờ kéo dài từ thái dương vào chân tóc. Anh ta đang cầm một chiếc cờ-lê, ánh mắt nhìn Nhất Thần không có vẻ gì là thân thiện, nhưng cũng chẳng ác ý, chỉ đơn thuần là sự thản nhiên của một kẻ đã quá quen với sự lộn xộn.

“Nhìn cái gì? Chưa thấy người sửa xe bao giờ à?” Người đàn ông – Khương Trình – hất cằm về phía chiếc vali đang nằm chổng vó. “Lên tầng mấy?”

“Tầng bốn.” Nhất Thần lạnh lùng đáp, cúi xuống dựng vali dậy.

“Lính mới à? Trông cậu không giống người sẽ ở lại đây quá ba ngày.” Khương Trình nhếch mép, một nụ cười không rõ ý vị, rồi lại quay vào góc tối tiếp tục công việc của mình.

Nhất Thần không thèm đáp lại. Anh dồn hết sức lực cuối cùng để lôi đồ lên phòng. Khi cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra, anh chỉ muốn gục xuống ngay lập tức. Căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, một chiếc giường đơn, một cái bàn gỗ và một mùi bụi bặm lưu cửu.

Anh đặt cây cello vào góc phòng một cách nâng niu nhất có thể. Đối với anh, đây không chỉ là nhạc cụ, nó là mảnh linh hồn cuối cùng còn sót lại. Nhất Thần ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự cô độc bủa vây. Ở tuổi hai mươi bốn, từ một ngôi sao triển vọng của nhạc viện, anh trở thành một kẻ lưu vong ngay chính trong thành phố của mình.

Cơn đói bắt đầu hành hạ dạ dày, nhưng Nhất Thần chẳng buồn cử động. Cho đến khi anh nhận ra vòi nước trong nhà vệ sinh đang rò rỉ. Tách… tách… tách… Tiếng nước rơi vào chậu nhựa nghe như tiếng đồng hồ đếm ngược sự kiên nhẫn của anh.

Nhất Thần đứng dậy, cố gắng vặn chặt van nước nhưng vô ích. Cái van đã rỉ sét đến mức cứng ngắc. Anh thở hắt ra, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực đến phát khóc. Đúng lúc đó, anh nhớ đến người đàn ông dưới gầm cầu thang lúc nãy.

Do dự một hồi lâu, sự kiêu hãnh cuối cùng cũng phải nhường chỗ cho nhu cầu tối thiểu. Nhất Thần bước xuống tầng một.

Khương Trình vẫn ở đó, nhưng chiếc xe máy cũ đã được tháo tung ra. Anh ta đang ngồi bệt dưới đất, lau tay vào một chiếc giẻ rách đen ngòm.

“Này…” Nhất Thần đứng ở khoảng cách an toàn, sợ dầu mỡ bám vào chiếc áo len đắt tiền của mình.

Khương Trình ngước lên, đôi mắt thâm trầm quét qua gương mặt trắng trẻo nhưng đầy vẻ mệt mỏi của Nhất Thần. “Có chuyện gì? Muốn trả lại nhà à?”

“Vòi nước phòng tôi bị hỏng. Anh… anh có biết sửa không?”

Khương Trình nhìn anh một lúc, rồi đứng dậy, phủi phủi quần áo. “Tôi là thợ sửa xe, không phải thợ nước.”

Nhất Thần mím môi, xoay người định đi: “Vậy thì thôi, xin lỗi vì đã làm phiền.”

“Nhưng mà,” Khương Trình nói tiếp, giọng hơi trầm xuống, “ở cái khu này, không tìm được thợ nước vào giờ này đâu. Đưa chìa khóa đây.”

Nhất Thần khựng lại, có chút cảnh giác. Khương Trình thấy vậy thì bật cười, một tiếng cười khan: “Yên tâm, tôi mà muốn cướp thì đã cướp cái hộp đựng đàn quý giá kia của cậu lúc nãy rồi. Trông tôi giống tội phạm lắm sao?”

Thực ra là có một chút, Nhất Thần thầm nghĩ, nhưng anh vẫn im lặng dẫn đường lên lầu.

Vào đến phòng, Khương Trình liếc nhìn xung quanh một lượt. Ánh mắt anh dừng lại ở cây cello trong góc phòng lâu hơn một chút, rồi tiến thẳng vào nhà vệ sinh. Nhất Thần đứng ở cửa, quan sát bóng lưng rộng lớn của anh ta đang khom xuống bên dưới bồn rửa mặt.

“Van hỏng rồi, phải thay cái mới.” Khương Trình nói vọng ra. “Sáng mai tôi mua hộ cho.”

“Giờ thì sao?”

Khương Trình đứng dậy, lấy ra từ túi quần một cuộn băng tan và vài sợi dây kẽm nhỏ. Anh thao tác rất nhanh, đôi bàn tay to lớn nhưng lại cực kỳ linh hoạt. Chỉ một lát sau, tiếng nước chảy đã ngừng hẳn.

“Tạm thời thế đã. Đừng có vặn mạnh quá.”

Khương Trình bước ra ngoài, đi ngang qua Nhất Thần. Mùi dầu mỡ, mùi mồ hôi nhạt và cả mùi thuốc lá rẻ tiền từ người anh ta xộc vào mũi Nhất Thần. Đó không phải là mùi thơm của nước hoa cao cấp mà anh thường ngửi thấy ở những buổi tiệc trà, nhưng nó mang lại một cảm giác… sống động. Một cảm giác rất “đời”.

“Cảm ơn. Hết bao nhiêu tiền?” Nhất Thần hỏi, tay đưa vào túi quần.

Khương Trình nhìn anh, ánh mắt dừng lại ở đôi bàn tay thon dài, trắng muốt của Nhất Thần – đôi bàn tay rõ ràng chỉ để chạm vào những điều tốt đẹp.

“Không cần. Coi như quà chào mừng hàng xóm mới.” Khương Trình nói, rồi đột nhiên tiến lại gần một bước.

Nhất Thần giật mình lùi lại, lưng đập vào cánh cửa. Khương Trình không làm gì cả, chỉ đưa bàn tay vẫn còn dính chút dầu mỡ lên, không chạm vào người anh, mà là để chỉ vào một vết bẩn trên má Nhất Thần.

“Dính bụi kìa, cậu công tử.”

Nói rồi, anh ta xoay người bỏ đi, tiếng bước chân nặng nề nện xuống cầu thang gỗ.

Nhất Thần đứng ngây người ra đó, vội vàng đi đến trước gương. Trên gò má trắng sứ của anh thực sự có một vệt đen mờ. Anh lấy tay lau đi, nhưng càng lau vết bẩn càng loang rộng ra.

Đêm đó, Thành phố S đổ mưa rào. Tiếng mưa đập vào mái tôn rầm rầm khiến Nhất Thần không sao ngủ được. Anh nằm trên chiếc giường cứng, nhìn trần nhà ố vàng. Đây là đêm đầu tiên của anh tại nơi này. Không có ánh đèn sân khấu, không có tiếng vỗ tay, chỉ có tiếng nước chảy rỉ rả và mùi của một người đàn ông xa lạ vẫn còn vương lại đâu đó trong không khí.

Ở tầng dưới, Khương Trình rít một hơi thuốc cuối cùng, nhìn lên ô cửa sổ tầng bốn vẫn còn sáng đèn. Anh dụi tắt điếu thuốc, lẩm bẩm: “Đúng là đồ phiền phức.”

Nhưng trong lòng anh biết rõ, từ khoảnh khắc chiếc cello kia va vào cầu thang, nhịp sống phẳng lặng đến mức khô héo của anh ở khu phố này đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Và từ những vết nứt đó, có lẽ sẽ có thứ gì đó nảy mầm.