MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Đèn Trong Khe CửaChương 2: NHỮNG VẾT DẦU VÀ CUNG ĐÀN

Ánh Đèn Trong Khe Cửa

Chương 2: NHỮNG VẾT DẦU VÀ CUNG ĐÀN

1,828 từ · ~10 phút đọc

Sáng hôm sau, Thành phố S bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt. Thẩm Nhất Thần tỉnh dậy trong tiếng náo nhiệt của khu phố cũ: tiếng rao của người bán bánh quẩy, tiếng xích xe đạp khô khốc và cả tiếng cự cãi không hồi kết của hai người hàng xóm về một chỗ phơi quần áo. Tất cả những âm thanh ấy dội vào tai anh, thô bạo nhắc nhở rằng thế giới hào nhoáng trước đây đã thực sự khép lại.

Nhất Thần nhìn vào ví tiền. Con số trong tài khoản ngân hàng chỉ đủ để anh duy trì cuộc sống tằn tiện trong vòng một tháng nếu không có nguồn thu nhập mới. Anh không thể xin việc ở các trung tâm âm nhạc lớn, vì cái bóng của scandal kia vẫn còn quá lớn, đủ để những người từng tung hô anh nay lại nhìn anh bằng ánh mắt ghẻ lạnh.

Anh thay một bộ đồ đơn giản nhất có thể — chiếc áo len cổ lọ màu đen và quần jean xám — rồi quyết định ra ngoài tìm việc. Khi bước xuống đến tầng một, mùi xăng dầu quen thuộc lại xộc vào mũi. Khương Trình vẫn ở đó, vẫn là bộ đồ bảo hộ dính đầy vết dầu mỡ, nhưng lần này anh ta đang khom lưng dưới gầm một chiếc xe tải nhỏ.

Nhất Thần định lướt qua thật nhanh, nhưng bước chân anh khựng lại khi thấy một chiếc hộp nhựa nhỏ đặt trên bậc cầu thang cuối cùng. Bên trong có một cái vòi nước mới tinh và một mẩu giấy xé ra từ vỏ bao thuốc lá, chữ viết nguệch ngoạc: "Thay vào đi. Đừng để nước chảy hỏng hết sàn gỗ."

Nhất Thần cầm chiếc hộp lên, cảm giác nhựa hơi lạnh nhưng lòng anh lại nhen nhóm một chút hơi ấm lạ lùng. Anh nhìn về phía gầm xe tải, chỉ thấy đôi chân dài của Khương Trình đang duỗi ra ngoài.

"Này," Nhất Thần gọi khẽ.

Cái bóng dưới gầm xe khựng lại, rồi Khương Trình dùng tấm ván trượt đẩy người ra ngoài. Anh ta đưa tay quệt mồ hôi trên trán, để lại một vệt đen dài ngang chân tóc, trông càng thêm phong trần. Anh ta nheo mắt nhìn Nhất Thần dưới ánh sáng ban mai yếu ớt.

"Cầm lấy rồi thì lên mà thay. Hay là lại không biết làm?"

Nhất Thần mím môi: "Tôi sẽ trả tiền cái vòi này. Bao nhiêu?"

Khương Trình đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, ánh mắt lướt qua bộ đồ sạch sẽ của Nhất Thần rồi dừng lại ở gương mặt xanh xao của cậu. "Mười lăm tệ. Coi như tôi mua sỉ nên rẻ. Mà cậu định đi đâu à?"

"Đi tìm việc." Nhất Thần thành thật đáp.

Khương Trình khịt mũi, lấy ra một điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ ngậm ở môi. "Cái dáng vẻ này của cậu, đi bốc vác không xong, đi rửa bát chắc cũng được hai ngày là gãy tay. Định đi đâu mà tìm?"

"Đó không phải việc của anh." Nhất Thần cảm thấy tự ái bị chạm vào, anh quay người đi thẳng ra con hẻm nhỏ.

Nhưng hiện thực còn tàn khốc hơn lời mỉa mai của Khương Trình. Suốt cả buổi sáng, Nhất Thần đi bộ qua mấy con phố, ghé vào vài tiệm cà phê và cả những cửa hàng nhạc cụ nhỏ lẻ. Câu trả lời luôn là cái lắc đầu. Một kẻ chỉ biết kéo đàn cello như anh, đặt giữa một khu phố lao động đang hối hả mưu sinh, bỗng trở nên lạc lõng và vô dụng đến nực cười.

Đến gần giữa trưa, trời bỗng đổ mưa phùn. Nhất Thần đứng dưới mái hiên của một tiệm tạp hóa, nhìn dòng người hối hả lướt qua. Bụng anh cồn cào vì đói, nhưng sự kiêu hãnh khiến anh không muốn mua một mẩu bánh mì rẻ tiền ven đường. Đúng lúc đó, một chiếc xe máy phân khối lớn đời cũ gầm rú đi tới, nước mưa bắn tung tóe dưới bánh xe. Người lái xe dừng lại ngay trước mặt anh, gạt kính mũ bảo hiểm lên. Là Khương Trình.

"Lên xe." Khương Trình hất hàm, giọng ra lệnh.

"Tôi tự về được." Nhất Thần bướng bỉnh quay đi.

"Thành phố S vào mùa này mà dầm mưa là ốm đấy. Cậu có tiền đi bệnh viện không? Hay là muốn tôi phải vác xác cậu lên tầng bốn?" Khương Trình không kiên nhẫn, anh ta với tay nắm lấy cổ tay Nhất Thần.

Bàn tay Khương Trình rất nóng, hơi ấm lan tỏa qua lớp áo len mỏng khiến Nhất Thần hơi giật mình. Anh nhìn vào đôi mắt cương nghị của người đàn ông đối diện, cuối cùng cũng chịu thua mà leo lên phía sau xe.

Chiếc xe lao đi trong màn mưa. Nhất Thần không dám ôm eo Khương Trình, anh chỉ bám nhẹ vào đuôi xe, nhưng gió lùa vào cổ khiến anh run cầm cập. Thấy vậy, Khương Trình không nói không rằng, nắm lấy hai tay Nhất Thần kéo mạnh về phía trước, ép cậu phải áp sát vào lưng mình.

"Bám cho chắc. Ngã ra đấy lại bắt đền tôi."

Tấm lưng của Khương Trình rất rộng và vững chãi. Qua lớp áo khoác mỏng, Nhất Thần có thể cảm nhận được nhịp đập từ cơ thể của người đàn ông này. Nó mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, khác hẳn với sự tàn héo trong lòng anh. Mùi khói thuốc và mùi mưa hòa quyện tạo nên một thứ cảm giác an toàn kỳ lạ.

Thay vì về nhà, Khương Trình dừng xe trước một quán mì nhỏ nằm sâu trong ngõ. Quán chỉ có vài cái bàn gỗ bóng mỡ, nhưng hơi nước bốc lên từ nồi nước dùng nghi ngút thơm phức khiến Nhất Thần không kiềm được mà nuốt nước miếng.

"Ăn đi. Tôi mời." Khương Trình đẩy một bát mì thịt bò đầy đặn về phía Nhất Thần.

"Tại sao anh lại giúp tôi?" Nhất Thần cầm đũa, nhìn Khương Trình đầy nghi hoặc.

Khương Trình thản nhiên gắp một miếng thịt lớn bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm rồi mới đáp: "Vì tôi ghét nhìn thấy những thứ đẹp đẽ bị vùi dập trong bùn. Cậu trông giống như cái cây đàn của cậu ấy, đắt tiền, thanh cao, nhưng rơi vào chỗ này thì cũng chỉ là một đống gỗ nếu không được chăm sóc."

Nhất Thần cúi đầu, bắt đầu ăn. Vị nước dùng ngọt thanh, sợi mì dai và miếng thịt bò mềm tan trong miệng khiến anh thấy mũi mình hơi cay. Đã bao lâu rồi anh chưa được ăn một bữa cơm tử tế mà không phải lo lắng về những lời đàm tiếu xung quanh?

Trong suốt bữa ăn, Khương Trình không hỏi về quá khứ của anh, không hỏi tại sao anh lại đến đây. Anh ta chỉ kể về mấy cái động cơ xe hỏng, về lão vương ở đầu ngõ hay cân điêu thịt cho khách. Những câu chuyện đời thường, thô ráp ấy lại khiến Nhất Thần cảm thấy mình đang thực sự được "sống" chứ không phải là đang "tồn tại".

Sau khi ăn xong, Khương Trình chở anh về. Trước khi Nhất Thần lên lầu, Khương Trình gọi giật lại:

"Nếu chưa tìm được việc, thì chiều mai qua tiệm tôi. Có mấy cái xe cần lau chùi, quét dọn. Công việc chân tay thôi, nhưng có tiền tiêu vặt. Có làm không?"

Nhất Thần khựng lại trên bậc cầu thang. Lau xe? Một nghệ sĩ cello đi lau xe dầu mỡ? Anh định từ chối, nhưng rồi hình ảnh căn phòng trống trải và chiếc ví cạn kiệt hiện lên.

"Được. Mấy giờ?"

"Ba giờ chiều. Đừng có đến muộn." Khương Trình quay lưng đi, bóng anh ta đổ dài dưới ánh đèn hành lang tù mù.

Chiều hôm đó, Nhất Thần loay hoay mãi với cái vòi nước mới. Anh chưa từng làm việc này bao giờ. Đang loay hoay với cái mỏ-lết (mà anh phải xuống mượn của Khương Trình một lần nữa), thì một bàn tay to lớn phủ lên tay anh.

Khương Trình không biết đã lên từ lúc nào, anh ta đứng ngay sát sau lưng Nhất Thần trong không gian chật hẹp của nhà vệ sinh. Hơi thở của anh ta phả vào gáy Nhất Thần, khiến anh rùng mình.

"Vặn thế này thì có đến Tết cũng không xong."

Khương Trình bao trọn lấy bàn tay Nhất Thần, cùng anh xoay mạnh một vòng. Cạch. Cái vòi nước vào đúng vị trí. Những ngón tay của Khương Trình thô ráp, đầy những vết chai sần, nhưng khi chạm vào tay Nhất Thần lại vô cùng nhẹ nhàng, như thể sợ làm hỏng đôi bàn tay quý giá này.

Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng lại. Nhất Thần có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình đang đập loạn nhịp. Anh ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Khương Trình. Đôi mắt ấy sâu thẳm, ẩn chứa một thứ gì đó vượt lên trên cả sự giúp đỡ thông thường.

Khương Trình nhanh chóng buông tay ra, hắng giọng một cái: "Xong rồi đấy. Nhớ đấy, chiều mai ba giờ."

Anh ta bước ra ngoài, nhưng đi được vài bước lại dừng lại trước cây đàn cello ở góc phòng. Anh ta im lặng nhìn nó một hồi lâu, rồi đột nhiên nói:

"Hôm nào đó… kéo cho tôi nghe một bản. Tôi chưa bao giờ được nghe thứ này ở ngoài đời."

Nhất Thần ngẩn người nhìn theo bóng lưng anh ta. Trong căn phòng nhỏ hẹp giờ đây không chỉ còn mùi ẩm mốc, mà đã phảng phất hơi thở của một người khác. Anh đưa bàn tay vừa được Khương Trình nắm lấy lên nhìn, những vết dầu mỡ đen kịt dính trên làn da trắng muốt trông chẳng hề bẩn thỉu, ngược lại, nó giống như một dấu ấn, một lời hứa hẹn về một sự bắt đầu mới.

Đêm đó, Thành phố S bớt lạnh hơn một chút. Nhất Thần lấy cây đàn ra, nhẹ nhàng vuốt ve những phím đàn phủ đầy bụi mờ. Anh không kéo đàn, anh chỉ ngồi đó, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng động cơ xe máy nổ giòn ở tầng dưới.

Cuộc sống này, có lẽ cũng không đến nỗi tệ như anh nghĩ. Chí ít là ở đây, giữa những vết dầu mỡ và bụi bặm, có một người đang nhìn thấy anh, không phải là một "ngôi sao hết thời", mà đơn giản chỉ là một con người đang cần được sưởi ấm.

Mối liên kết giữa họ giống như những sợi dây đàn đang dần được siết chặt, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, chuẩn bị cho một bản giao hưởng của cuộc đời mà cả hai đều chưa từng ngờ tới.