MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Đèn Trong Khe CửaChương 3: MÙI XĂNG VÀ HƠI ẤM

Ánh Đèn Trong Khe Cửa

Chương 3: MÙI XĂNG VÀ HƠI ẤM

1,782 từ · ~9 phút đọc

Ba giờ chiều, ánh nắng hanh vàng của mùa đông len lỏi qua những kẽ lá mục của hàng cây bên đường, đổ xuống tiệm sửa xe của Khương Trình những mảng sáng tối lỗ chỗ. Tiệm thực chất chỉ là một gian nhà tầng trệt được cơi nới ra phía vỉa hè, bên trong ngổn ngang lốp xe, những thùng dầu thải đen đặc và vô số linh kiện máy móc không tên.

Thẩm Nhất Thần đứng trước cửa tiệm, hít một hơi thật sâu. Anh đã thay một chiếc áo thun cũ và khoác bên ngoài chiếc sơ mi caro bạc màu – bộ trang phục "bình dân" nhất mà anh có thể tìm thấy trong đống đồ hiệu của mình. Nhưng dù có cố gắng thế nào, khí chất thanh sạch, có chút mong manh của một người làm nghệ thuật vẫn khiến anh trông lạc quẻ hoàn toàn giữa đống sắt thép hoen gỉ này.

Khương Trình đang nằm ngửa trên một tấm ván trượt, nửa thân người thụt sâu vào gầm một chiếc xe địa hình b bám đầy bùn đất. Tiếng kim loại va đập vào nhau nghe chát chúa.

"Đến rồi à?" Khương Trình không cần nhìn cũng biết là ai. Mùi nước hoa nhàn nhạt, thanh tao kia không thể thuộc về bất cứ gã đàn ông nào trong cái khu phố này ngoại trừ Nhất Thần.

"Tôi nên bắt đầu từ đâu?" Nhất Thần hỏi, tay hơi lúng túng đút vào túi quần.

Khương Trình đẩy người ra khỏi gầm xe. Anh ngồi dậy, gạt đi những vụn sắt bám trên tóc, đưa tay chỉ về phía góc tường nơi có một chậu nước pha sẵn xà phòng và vài miếng bọt biển.

"Lau sạch cái xe kia đi. Cẩn thận mấy cái hốc máy, đừng để nước vào bộ phận đánh lửa. Làm được không?"

Nhất Thần nhìn chiếc xe máy phủ một lớp bụi đất dày đặc, gật đầu. Anh ngồi xổm xuống, nhúng miếng bọt biển vào nước rồi bắt đầu lau. Những ngón tay thon dài, vốn chỉ quen với việc lướt trên những sợi dây đàn mềm mại, giờ đây phải tiếp xúc với lớp kim loại xù xì và những vết dầu bám chặt. Ban đầu, anh làm việc một cách gượng gạo, sợ bẩn, sợ đau. Nhưng dần dần, nhịp điệu của công việc chân tay bắt đầu cuốn lấy anh.

Khương Trình không nói gì, anh lại tiếp tục công việc của mình, nhưng thi thoảng lại liếc mắt nhìn về phía chàng trai đang tỉ mẩn lau chùi kia. Nhìn Nhất Thần làm việc giống như đang xem một buổi trình diễn nghệ thuật. Ngay cả khi cậu ấy đang cầm giẻ lau, cái cách cậu ấy nghiêng đầu hay động tác tay đưa đi đưa lại cũng mang một vẻ nhịp nhàng khó tả.

"Cầm lấy cái này."

Đột nhiên, Khương Trình đứng ngay sau lưng anh, chìa ra một đôi găng tay cao su mỏng.

"Tay cậu là để chơi đàn, không phải để ngâm trong nước xà phòng rẻ tiền này cả buổi. Đeo vào đi."

Nhất Thần ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Khương Trình. Nó không còn vẻ giễu cợt như mọi khi, mà thay vào đó là một sự quan tâm vụng về nhưng trực diện. Anh đón lấy đôi găng tay, cảm giác như mình vừa nhận được một món quà vô giá.

"Cảm ơn."

Làm được một lúc, trời bắt đầu trở gió. Cái lạnh của Thành phố S luôn mang theo hơi ẩm, ngấm sâu vào da thịt. Nhất Thần khẽ rùng mình, đôi môi hơi nhợt nhạt đi. Khương Trình thấy vậy, lẳng lặng bước vào trong gian phòng nhỏ phía sau tiệm, lúc trở ra trên tay là một chiếc bình giữ nhiệt và hai cái chén nhựa.

"Nghỉ một lát đi. Uống chút trà gừng cho ấm."

Họ ngồi bệt ngay trên bục xi măng trước cửa tiệm. Khương Trình rót trà, làn khói nghi ngút bốc lên mang theo mùi gừng cay nồng. Nhất Thần áp hai lòng bàn tay vào chén trà, hơi ấm từ đó truyền vào cơ thể khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

"Anh làm ở đây lâu chưa?" Nhất Thần phá vỡ sự im lặng.

"Từ lúc rời quân ngũ. Cũng năm, sáu năm gì đó." Khương Trình nheo mắt nhìn dòng người qua lại. "Cái nghề này bẩn thỉu, cực nhọc, nhưng được cái tự do. Không ai quản lý, cũng chẳng ai quan tâm mình là ai."

Nhất Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười đượm chút chua chát: "Tự do... đó là thứ xa xỉ nhất mà tôi từng biết."

"Cậu có vẻ rất yêu cây đàn đó?" Khương Trình đột ngột chuyển chủ đề.

"Nó là thứ duy nhất không phản bội tôi." Nhất Thần nhìn xuống bàn tay mình. "Người ta có thể yêu quý anh vì tài năng, vì hào quang xung quanh anh, nhưng khi những thứ đó biến mất, họ sẽ là những người đầu tiên quay lưng. Chỉ có âm nhạc là vẫn ở đó, ngay cả khi tôi chẳng còn gì cả."

Khương Trình nhìn vào góc nghiêng của Nhất Thần, thấy một sợi tóc rủ xuống che mất tầm mắt của cậu. Anh vô thức đưa tay định vén nó lên, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào sợi tóc, anh chợt khựng lại vì nhận ra tay mình đầy vết dầu đen. Anh định rụt tay về, nhưng Nhất Thần lại không tránh né. Cậu xoay mặt lại, ánh mắt chạm khẽ vào bàn tay thô ráp của Khương Trình.

"Không sao đâu," Nhất Thần nói khẽ, rồi cậu tự mình lấy tay vén sợi tóc ấy ra sau tai, để lộ vành tai hơi ửng hồng vì lạnh.

Khương Trình hắng giọng, quay mặt đi chỗ khác, giấu đi sự bối rối hiếm thấy. "Lau nốt chỗ kia đi rồi về. Tối nay tôi có việc phải đi qua phố khác, cậu có muốn đi cùng không? Tiện đường tôi chở cậu đi xem phố xá chút cho khuây khỏa."

Nhất Thần gật đầu: "Được."

Đêm đó, Thành phố S rực rỡ hơn thường lệ. Khương Trình lái chiếc xe phân khối lớn chở Nhất Thần băng qua những con phố sầm uất. Họ không dừng lại ở trung tâm, mà vòng ra những con đường ven sông Hoàng Phố, nơi gió thổi lồng lộng và ánh đèn từ những tòa nhà phía bên kia sông hắt xuống mặt nước tạo nên một dải lụa lấp lánh.

Gió thổi mạnh làm áo khoác của Nhất Thần bay phần phật. Trong một khúc cua gắt, theo bản năng, Nhất Thần siết chặt tay vòng qua eo Khương Trình. Cảm giác dưới lớp áo khoác là một khối cơ bắp rắn chắc, nóng hổi. Khương Trình dường như cũng cảm nhận được sự đụng chạm đó, anh hơi khựng lại một nhịp rồi mới tiếp tục tăng tốc.

Họ dừng lại ở một đoạn đê vắng người. Khương Trình tựa lưng vào lan can, lấy ra bao thuốc lá.

"Thành phố S đẹp thật, phải không?" Nhất Thần đứng bên cạnh, mái tóc bị gió thổi tung trông càng thêm hoang dại.

"Đẹp, nhưng lạnh lẽo." Khương Trình rít một hơi thuốc, làn khói nhanh chóng bị gió cuốn đi. "Ở đây, nếu cậu không đủ mạnh mẽ để bám trụ, nó sẽ nuốt chửng cậu mà không thèm nhả xương."

Nhất Thần im lặng. Anh nhìn về phía xa, nơi ánh đèn sân khấu của một nhà hát lớn vẫn đang tỏa sáng. Anh biết mình không còn thuộc về nơi đó nữa, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn bấy lâu nay bỗng dịu đi nhiều. Có lẽ vì bên cạnh anh lúc này, mùi xăng dầu của Khương Trình còn thực tế và đáng tin hơn bất cứ ánh đèn màu nào.

Khi họ trở về khu nhà tập thể, hành lang tối om vì bóng đèn lại bị hỏng. Khương Trình lấy điện thoại ra soi đường cho Nhất Thần lên lầu. Đến trước cửa phòng tầng bốn, Nhất Thần quay lại định nói lời cảm ơn.

Nhưng trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn điện thoại, khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên quá gần. Nhất Thần có thể ngửi thấy mùi thuốc lá lẫn với mùi gừng từ hơi thở của Khương Trình. Ánh mắt Khương Trình khóa chặt lấy gương mặt Nhất Thần, có một sự thôi thúc mãnh liệt nào đó hiện hữu trong không gian chật hẹp.

Bàn tay Khương Trình đưa lên, lần này không phải để sửa vòi nước hay làm việc nặng, mà là để áp nhẹ vào gò má của Nhất Thần. Lớp da chai sần cọ xát vào làn da mịn màng tạo nên một sự kích thích âm ỉ.

"Về phòng ngủ đi." Giọng Khương Trình khàn đặc, có chút dồn nén. "Đừng để bị lạnh."

Nhất Thần cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi mở cửa bước vào phòng. Khi cánh cửa khép lại, anh đứng dựa lưng vào gỗ, nghe nhịp tim mình đập như trống dồn.

Phía bên kia cửa, Khương Trình vẫn đứng đó một hồi lâu. Anh nhìn vào bàn tay mình, cái cảm giác mềm mại từ làn da của Nhất Thần vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay. Anh khẽ chửi thề một tiếng trong cổ họng, rồi quay đầu bước xuống cầu thang, từng bước chân nặng nề như đang cố xua đi những rung động không nên có.

Đêm ấy, trong căn phòng nhỏ, Nhất Thần cuối cùng cũng cầm lấy cung đàn. Anh không kéo một bản nhạc cổ điển nào của Bach hay Mozart. Anh chỉ kéo những nốt nhạc rời rạc, trầm buồn nhưng sâu thẳm, giống như nhịp thở của thành phố này, và giống như cái cách mà Khương Trình đã nhìn anh dưới ánh đèn leo lắt.

Ở tầng dưới, Khương Trình nằm trên chiếc sofa cũ, lắng nghe tiếng đàn vọng xuống. Anh không hiểu về nhạc viện, không biết nốt thăng nốt trầm, nhưng anh biết âm thanh này đang kể về một nỗi đau đang dần được khâu lại. Và anh, một cách vô thức, đã muốn trở thành người cầm cây kim sợi chỉ đó.

sự yêu thương không cần phải là những lời thề non hẹn biển, đôi khi nó chỉ là một đôi găng tay cao su để bảo vệ bàn tay chơi đàn, hay một chén trà gừng giữa đêm đông lạnh giá. Và giữa hai kẻ mang theo những vết thương riêng mình, một sợi dây liên kết vô hình đang bắt đầu nảy mầm từ những điều nhỏ nhặt nhất.