Thành phố S vào những ngày cuối năm thường đón nhận những cơn mưa phùn dai dẳng, thứ mưa không đủ để làm sạch đường phố nhưng lại đủ để khiến lòng người trở nên ẩm mốc. Thẩm Nhất Thần đã bắt đầu quen với nhịp sống ở tiệm sửa xe. Sáng dậy sớm đun một ấm nước nóng, trưa ra tiệm phụ Khương Trình lau chùi linh kiện, tối về lại ngồi đối diện với cây đàn cello, đôi khi chỉ để nhìn nó trong im lặng.
Thế nhưng, sự bình yên đó vốn dĩ mong manh như bọt xà phòng dưới ánh nắng.
Sáng thứ Tư, khi Nhất Thần đang loay hoay sắp xếp lại đống ốc vít trong tiệm, một chiếc ô tô sang trọng màu đen bóng loáng đột ngột đỗ xịch trước cửa. Sự xuất hiện của nó khiến cái khu phố lao động xám xịt này trở nên lệch tông hoàn toàn. Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, gương mặt sắc sảo và đầy vẻ quyền uy. Đó là quản gia của nhà họ Thẩm – người đã chứng kiến Nhất Thần lớn lên và cũng là người đưa cho anh tờ giấy từ mặt của cha mình ba tháng trước.
Nhất Thần đứng khựng lại, chiếc mỏ-lết trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cảm giác sợ hãi và nhục nhã chạy dọc sống lưng, giống như một vết thương vừa mới lên da non lại bị người ta thô bạo xé toạc ra.
“Thiếu gia, ông chủ muốn gặp cậu,” người đàn ông nói, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh lùng. Ánh mắt ông ta quét qua bộ quần áo dính đầy bụi bẩn và đôi găng tay cao su của Nhất Thần với một vẻ khinh miệt không giấu giếm. “Cậu thực sự định kết thúc cuộc đời mình ở cái nơi bẩn thỉu này sao? Với những hạng người… như thế này?”
Ông ta liếc nhìn về phía Khương Trình, lúc này đang đứng dậy từ đống lốp xe, tay cầm chiếc khăn lau đầy vết dầu mỡ. Khương Trình không nói gì, anh chỉ lẳng lặng đứng chắn trước mặt Nhất Thần. Bóng lưng anh rộng lớn, vững chãi như một bức tường thành, che đi ánh nhìn soi mói từ phía đối diện.
“Tôi không còn là thiếu gia nhà họ Thẩm nữa. Phiền ông về cho,” Nhất Thần cố gắng giữ giọng mình không run rẩy, nhưng bàn tay anh đã bắt đầu siết chặt lấy vạt áo.
“Cậu nghĩ mình có thể sống sót mà không có sự hỗ trợ của gia đình? Nhìn lại mình đi, cậu đang làm gì thế này? Lau xe thuê? Người ta sẽ cười vào mặt nhà họ Thẩm nếu biết nghệ sĩ thiên tài của nhạc viện Thượng Hải lại đi hầu hạ hạng thợ thuyền này.”
Khương Trình đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng mang theo sức nặng ngàn cân: “Này, ông chú. Ở đây không có thiếu gia nào cả. Chỉ có người làm công của tôi thôi. Nếu ông không sửa xe thì mời đi cho, đừng đứng đây cản trở việc kinh doanh.”
“Anh là cái gì mà dám nói chuyện với tôi như thế?” Người quản gia nhíu mày, vẻ khinh khỉnh lộ rõ.
Khương Trình nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ bất cần: “Tôi là chủ của cậu ấy. Và ở cái tiệm này, lời của tôi là luật. Ông đi hay là để tôi tiễn bằng nước thải dầu?”
Không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể nổ tung. Cuối cùng, người quản gia ném lại một cái nhìn đầy đe dọa rồi bước lên xe. Chiếc xe lao đi, để lại một làn khói bụi mịt mù.
Nhất Thần đứng đó, người run lên từng đợt. Cảm giác bị sỉ nhục trước mặt người khác, đặc biệt là trước mặt Khương Trình, khiến anh muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Anh buông chiếc giẻ lau, cúi đầu định bỏ chạy lên lầu.
Nhưng Khương Trình đã nhanh hơn. Anh nắm lấy cổ tay Nhất Thần, lực tay rất lớn nhưng không hề khiến anh đau.
“Buông ra…” Nhất Thần nói khẽ, mắt nhìn xuống mặt đất. “Anh thấy rồi đấy… tôi chỉ là một kẻ bỏ đi, một gánh nặng. Họ nói đúng, tôi không thuộc về nơi này, tôi chỉ làm bẩn tiệm của anh thôi.”
Khương Trình không buông tay, anh kéo mạnh Nhất Thần về phía gian phòng nhỏ phía sau tiệm, đóng sầm cửa lại để tách biệt với những ánh mắt tò mò của hàng xóm. Trong không gian chật hẹp nồng mùi dầu máy và mùi cũ kỹ của gỗ, anh đẩy Nhất Thần ngồi xuống chiếc ghế sofa rách nát.
“Nhìn tôi này,” Khương Trình ra lệnh.
Nhất Thần vẫn cúi gầm mặt. Một giọt nước mắt không tự chủ được rơi xuống mu bàn tay trắng muốt.
Khương Trình thở hắt ra một hơi, anh ngồi xổm xuống trước mặt Nhất Thần. Bàn tay to lớn, thô ráp nâng cằm anh lên, ép anh phải đối diện với mình. Ánh mắt Khương Trình lúc này không có vẻ gì là giận dữ, nó dịu dàng một cách lạ kỳ, thứ dịu dàng của một người đàn ông đã nếm trải đủ đắng cay để biết trân trọng những mảnh vỡ.
“Cậu không làm bẩn cái gì cả,” Khương Trình nói từng chữ một, giọng anh trầm và ấm. “Cái thằng thợ sửa xe này mới là kẻ bẩn, nhưng tâm hồn cậu thì không. Nghe này, Thẩm Nhất Thần, tôi không biết cậu đã trải qua những gì, nhưng ở đây, không ai có quyền định nghĩa cậu là ai ngoại trừ chính cậu.”
Nhất Thần nấc nghẹn: “Nhưng tôi… tôi chẳng biết làm gì cả. Tôi chỉ biết kéo đàn, mà giờ tôi cũng không thể…”
“Cậu biết kéo đàn, đó là điều tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy,” Khương Trình ngắt lời. Anh đưa ngón tay cái, cẩn thận lau đi giọt nước mắt trên má Nhất Thần. Vết chai trên tay anh hơi nhám, cọ vào làn da mỏng manh tạo nên một cảm giác vừa xót vừa ấm áp. “Nếu cậu thấy mệt, cứ ở lại đây. Tôi không có nhiều tiền, nhưng cơm ngày ba bữa và một cái mái nhà để cậu kéo đàn thì tôi lo được. Đừng để lời của những kẻ mặc vest kia làm hỏng cuộc đời mình.”
Sự chân thành thô mộc đó của Khương Trình giống như một liều thuốc chữa lành cực mạnh. Nhất Thần nhìn vào vết sẹo nhỏ trên trán Khương Trình, nhìn vào đôi mắt đầy sự bảo bọc của anh, bỗng thấy lòng mình bình yên đến lạ. Anh không kìm được mà đổ người về phía trước, gục đầu vào vai Khương Trình.
Khương Trình hơi cứng người lại vì bất ngờ. Đây là lần đầu tiên họ gần gũi đến thế trong một trạng thái không phòng bị. Mùi hương thanh khiết của Nhất Thần hòa quyện với mùi dầu máy trên người anh. Đôi tay Khương Trình lơ lửng giữa không trung một lúc, rồi cuối cùng cũng hạ xuống, ôm lấy tấm lưng gầy của chàng trai đang run rẩy.
Anh không nói lời an ủi hoa mỹ nào, chỉ dùng bàn tay thô ráp xoa nhẹ sau gáy Nhất Thần, như cách người ta vỗ về một con mèo nhỏ bị thương. Sự sủng ái của anh là thế — không phải là những lời hứa hẹn viển vông, mà là sự hiện diện vững chãi nhất khi cả thế giới ngoài kia đều quay lưng với cậu.
Họ ngồi như thế rất lâu, cho đến khi tiếng mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt. Nhất Thần bình tĩnh lại, anh hơi lùi ra, gương mặt đỏ ửng vì ngại ngùng.
“Xin lỗi… tôi làm ướt áo anh rồi.”
Khương Trình cúi xuống nhìn vết nước trên vai áo mình, rồi nhìn gương mặt vẫn còn vương chút lệ của Nhất Thần, anh bất chợt bật cười. Nụ cười của anh khiến không gian u tối trở nên bừng sáng.
“Áo tôi vốn đã bẩn, thêm chút nước của cậu cũng chẳng sao. Đi nào, hôm nay nghỉ sớm. Tôi đi mua chút đồ ăn ngon về, chúng ta uống chút rượu cho ấm người.”
Tối hôm đó, giữa căn phòng nhỏ trên tầng bốn, họ ngồi bệt dưới sàn nhà. Khương Trình mua về một con vịt quay và vài chai bia rẻ tiền. Nhất Thần ban đầu chưa quen với vị đắng của bia, nhưng dưới sự thúc giục của Khương Trình, anh cũng uống cạn một ly.
Hơi men bốc lên khiến đôi má Nhất Thần ửng hồng, đôi mắt anh trở nên long lanh và mơ màng hơn bao lâu hết. Anh đứng dậy, bước đến góc phòng lấy cây đàn cello ra.
“Khương Trình… anh muốn nghe không? Bản nhạc anh từng hỏi ấy.”
Khương Trình buông chén rượu, tựa lưng vào tường, đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào bóng dáng mảnh khảnh của Nhất Thần dưới ánh đèn vàng.
Nhất Thần ngồi xuống, đặt cây đàn giữa hai chân, tư thế của anh ngay lập tức thay đổi — chuyên nghiệp, kiêu hãnh và đầy mê hoặc. Khi cung đàn chạm vào dây, một âm thanh trầm mặc, sâu thẳm vang lên, lấp đầy mọi khoảng trống trong căn phòng. Đó là một bản nhạc buồn, nhưng không bi lụy, nó mang theo khát vọng sống âm ỉ giữa tro tàn.
Khương Trình không hiểu về nhạc lý, nhưng anh cảm nhận được trái tim mình đang run lên theo từng nhịp kéo của Nhất Thần. Trong phút chốc, anh thấy chàng trai trước mặt rạng rỡ như một vị thần, và anh — một gã thợ sửa xe bụi bặm — bỗng thấy mình thật may mắn khi được là khán giả duy nhất của buổi trình diễn này.
Bản nhạc kết thúc, dư âm vẫn còn đọng lại trong không khí. Nhất Thần thở hắt ra, tay vẫn giữ cung đàn, đôi mắt nhìn Khương Trình như chờ đợi một điều gì đó.
Khương Trình đứng dậy, bước lại gần. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, dùng bàn tay dính đầy vết dầu nhưng chứa chan sự chân thành, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Nhất Thần.
“Cậu thực sự rất giỏi, Nhất Thần à.”
Ánh mắt họ giao nhau, nồng nàn và cháy bỏng hơn cả vị rượu bia đang ngấm trong huyết quản. Trong bóng tối của căn phòng nhỏ tại Thành phố S, hai linh hồn vụn vỡ đang bắt đầu tìm thấy những mảnh ghép để hàn gắn cho nhau. Không cần sự công nhận của gia đình, không cần ánh đèn sân khấu, họ chỉ cần hơi ấm từ đối phương để cảm thấy mình vẫn còn được "sống tiếp".
Và ngoài kia, cơn mưa cuối đông dường như cũng bớt phần lạnh lẽo.