Sau đêm kéo đàn ấy, bầu không khí giữa Thẩm Nhất Thần và Khương Trình dường như đã bước qua một ranh giới vô hình nào đó. Nó không còn là sự giúp đỡ thuần túy giữa những người hàng xóm, cũng chẳng phải là mối quan hệ chủ tớ hời hợt nơi tiệm sửa xe. Có một thứ gì đó đặc quánh lại, nồng nàn và âm ỉ cháy như tàn thuốc lá ban đêm, cứ quẩn quanh mỗi khi hai người đứng gần nhau trong không gian chật hẹp.
Thành phố S bước vào những ngày rét đậm nhất. Gió rít qua những khe cửa gỗ mục nát của dãy nhà tập thể, mang theo cái lạnh tê tái đặc trưng của miền Nam Trung Quốc — thứ lạnh không khô khốc như phương Bắc mà ẩm ướt, thấm thấu vào tận xương tủy.
Sáng sớm, Nhất Thần vừa bước xuống cầu thang đã thấy Khương Trình đang đứng ở hành lang, tay cầm một chiếc túi nilon bốc khói nghi ngút. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác denim sờn cũ, gương mặt hơi tái đi vì lạnh nhưng đôi mắt khi nhìn thấy Nhất Thần thì lập tức dịu lại.
"Dậy rồi à? Ăn đi cho nóng, bánh bao xá xíu ở đầu hẻm, tôi vừa xếp hàng mua đấy." Khương Trình ấn chiếc túi vào tay Nhất Thần. Hơi nóng từ bánh bao truyền qua lớp nilon, sưởi ấm bàn tay đang run vì lạnh của anh.
Nhất Thần nhìn túi bánh bao, rồi nhìn Khương Trình: "Anh lại dậy sớm thế à? Tiệm đã mở cửa đâu."
"Tiện đường đi mua phụ tùng thì mua luôn thôi, đừng có lằng nhằng." Khương Trình nói dối một cách vụng về. Thực ra anh đã đứng đợi ở đó gần nửa tiếng đồng hồ, chỉ để đảm bảo Nhất Thần có cái gì đó nóng vào bụng ngay khi vừa thức dậy.
Họ cùng nhau đi bộ ra tiệm. Tuyết chưa rơi, nhưng sương muối đọng trên những chiếc xe máy cũ trông như những hạt pha lê vẩn đục. Nhất Thần đeo đôi găng tay cao su mà Khương Trình mua cho hôm trước, bắt đầu công việc lau chùi thường ngày. Nhưng cái lạnh khiến những khớp ngón tay của anh trở nên cứng đờ, cử động vô cùng khó khăn.
Khương Trình đang loay hoay với cái kích thủy lực, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang. Anh thấy Nhất Thần cứ chốc chốc lại đưa tay lên miệng hà hơi ấm, đôi vai gầy co rúm lại trong chiếc áo len. Anh khẽ chửi thề một tiếng trong miệng, rồi buông dụng cụ xuống, đi thẳng về phía Nhất Thần.
"Vào trong nhà ngồi đi, lau chùi cái gì giờ này." Khương Trình nắm lấy vai Nhất Thần, đẩy anh vào căn phòng nghỉ nhỏ phía sau tiệm.
"Tôi làm được mà, có sao đâu..." Nhất Thần yếu ớt phản kháng.
"Câm miệng." Khương Trình gằn giọng, nhưng bàn tay đang ấn anh xuống chiếc ghế sofa cũ lại vô cùng nhẹ nhàng.
Khương Trình lôi từ trong góc ra một cái chậu nhôm nhỏ, đổ vào đó chút xăng rồi châm lửa. Ngọn lửa bùng lên, soi sáng gương mặt xanh xao của Nhất Thần. Đây là cách sưởi ấm thủ công của những người thợ máy trong mùa đông. Anh kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống đối diện với Nhất Thần, rồi đột ngột nắm lấy hai bàn tay của anh.
Nhất Thần giật mình định rụt tay lại, nhưng Khương Trình siết chặt.
"Đừng cử động, tay cậu lạnh như cục đá thế này mà đòi chơi đàn à?"
Khương Trình tháo đôi găng tay cao su của Nhất Thần ra, rồi bao trọn đôi bàn tay thon dài ấy vào trong lòng bàn tay to lớn, chai sạn của mình. Anh bắt đầu xoa bóp từng ngón tay một, chậm rãi và tỉ mỉ. Hơi ấm từ da thịt Khương Trình truyền sang khiến Nhất Thần cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Căn phòng nhỏ chỉ có tiếng lửa reo lách tách và tiếng thở đều của hai người. Nhất Thần cúi đầu nhìn vào bàn tay hai người đang đan xen. Một bên trắng muốt, thanh mảnh như một tác phẩm nghệ thuật; một bên đen nhẻm vết dầu, thô ráp và đầy những vết sẹo cũ. Hai bàn tay ấy vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới, nhưng lúc này đây, chúng lại sưởi ấm cho nhau một cách hoàn hảo đến kỳ lạ.
"Khương Trình..." Nhất Thần khẽ gọi, giọng anh nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Hửm?" Khương Trình không ngẩng đầu, vẫn đang tập trung xoa bóp cái khớp ngón tay trỏ của Nhất Thần.
"Anh không thấy... phiền à? Tôi chẳng giúp được gì cho anh, còn làm anh tốn tiền mua bánh bao, mua vòi nước, giờ lại ngồi đây sưởi ấm cho tôi..."
Khương Trình dừng lại một chút, anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Nhất Thần. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đồng tử anh, tạo nên một cái nhìn sâu thẳm và chân thành đến mức khiến người ta khó thở.
"Thẩm Nhất Thần, cậu nghe cho rõ này." Khương Trình trầm giọng. "Trên đời này có những thứ không thể tính bằng tiền hay công lao. Tôi thích nhìn cậu kéo đàn, thích mùi hương trên người cậu mỗi khi cậu đi ngang qua tôi. Thế thôi. Đừng có ngồi đó mà tính toán thiệt hơn với tôi, nghe chưa?"
Nhất Thần cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, rồi sau đó là một cảm giác ngọt ngào lan tỏa, xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông Thành phố S. Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên kể từ khi chuyển đến đây — không phải nụ cười xã giao trên sân khấu, mà là nụ cười của một người tìm thấy chốn về.
Buổi chiều hôm đó, một khách hàng quen thuộc mang đến một chiếc xe mô tô đời cũ bị hỏng hệ thống điện. Đây là một ca khó. Khương Trình phải nằm bò ra đất, chui vào những ngóc ngách hẹp nhất của chiếc xe để kiểm tra dây nối. Nhất Thần đứng bên cạnh, cầm đèn pin soi cho anh.
"Xoay đèn sang trái chút... được rồi, giữ nguyên thế nhé." Khương Trình lẩm bẩm.
Vì mải mê làm việc, Khương Trình không để ý rằng mặt mình đã dính đầy dầu đen. Nhất Thần đứng từ trên nhìn xuống, thấy một vệt dầu lớn quẹt ngang qua má và sống mũi của anh, trông vừa buồn cười vừa có chút gì đó rất... nam tính. Không kìm lòng được, Nhất Thần lấy chiếc khăn tay sạch trong túi ra, cúi xuống.
"Đứng yên nào, mặt anh dính bẩn hết rồi."
Động tác của Nhất Thần rất nhẹ nhàng. Anh dùng khăn lau đi vết dầu trên má Khương Trình. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng xăng-ti-mét. Khương Trình ngừng hẳn việc tay chân, hơi thở của anh trở nên nặng nề. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi mọng của Nhất Thần đang ở ngay trước mắt mình.
Trong một khoảnh khắc của sự bốc đồng và khao khát, Khương Trình đột ngột vươn tay ra, nắm lấy gáy Nhất Thần, kéo nhẹ cậu xuống.
Môi họ chạm nhau.
Đó không phải là một nụ hôn nồng cháy, vồ vập. Nó chỉ đơn giản là sự chạm môi đầy thăm dò, mang theo vị mặn của mồ hôi, mùi xăng dầu đặc trưng của tiệm sửa xe và sự chân thành đến run rẩy của Khương Trình. Nhất Thần cứng đờ người trong một giây, nhưng rồi anh từ từ nhắm mắt lại, đôi tay vốn đang cầm đèn pin hơi buông lỏng, để ánh sáng quét lên trần nhà.
Nụ hôn kéo dài chỉ vài giây nhưng cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua. Khi Khương Trình buông ra, anh hơi quay mặt đi, giọng khàn đặc:
"Xin lỗi... tôi không kiềm chế được."
Nhất Thần không nói gì, anh chỉ đứng dậy, gương mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Anh quay người đi vào trong nhà, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh không giận, anh chỉ thấy choáng váng vì cái cách mà Khương Trình xâm chiếm vào thế giới của mình — mạnh mẽ, thô ráp nhưng lại tràn đầy sự cứu rỗi.
Đêm đó, trời bắt đầu đổ những hạt tuyết đầu mùa. Thành phố S trắng xóa một màu tinh khôi. Nhất Thần nằm trên giường, môi vẫn còn cảm thấy hơi ấm và vị hơi đắng của người đàn ông ấy. Anh chợt nhận ra, quá khứ đầy vết sẹo của mình, những tiếng chửi rủa của gia đình, những ánh nhìn khinh miệt của xã hội... tất cả dường như đã lùi xa vào dĩ vãng.
Ở đây, trong căn phòng tồi tàn này, với mùi xăng dầu và hơi ấm từ bàn tay của một gã thợ sửa xe, anh thấy mình được sống tiếp.
Bỗng có tiếng gõ cửa khô khốc. Nhất Thần ra mở cửa, thấy Khương Trình đang đứng đó, trên vai còn vương vài hạt tuyết. Anh cầm theo một cái túi nhỏ.
"Cái gì thế?" Nhất Thần hỏi.
"Thuốc mỡ." Khương Trình đưa túi cho anh, mắt không dám nhìn thẳng. "Lúc nãy thấy tay cậu bị nứt nẻ vì lạnh. Bôi cái này vào trước khi ngủ, sáng mai sẽ đỡ đau. Với lại..."
Khương Trình ngập ngừng một lát rồi nói tiếp, giọng thấp xuống:
"Chuyện lúc chiều... tôi nghiêm túc đấy. Tôi không biết cách nói lời hay ý đẹp, nhưng nếu cậu không chê cái tiệm sửa xe này bẩn, thì cứ ở lại. Tôi sẽ không để ai đụng đến cậu một lần nào nữa."
Nhất Thần nhìn người đàn ông trước mặt, nhìn cái cách anh quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhất của mình, trong lòng dâng lên một sự xúc động không lời nào tả xiết. Anh tiến lên một bước, vươn tay ôm lấy cổ Khương Trình, áp mặt vào bờ vai vững chãi của anh.
"Cảm ơn anh, Khương Trình."
Khương Trình vòng tay ôm chặt lấy Nhất Thần, vùi đầu vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương thanh khiết đã khiến anh thao thức bao đêm. Tuyết ngoài cửa sổ vẫn rơi, nhưng bên trong căn phòng này, mùa đông đã thực sự kết thúc.
Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu sóng gió từ gia đình nhà họ Thẩm có quay lại hay không. Nhưng ngay lúc này, họ có nhau. Sự sủng ái của Khương Trình không nằm ở vật chất hào nhoáng, mà nằm ở cái cách anh dùng đôi bàn tay đầy vết dầu của mình để che chở cho một mầm sống vừa mới hồi sinh.
Câu truyện của họ giờ đây đã không còn là hai đường thẳng song song vô tình chạm nhau, mà đã xoắn xuýt lấy nhau, tạo nên một bản hòa tấu riêng biệt giữa lòng thành phố nhộn nhịp này.