Tuyết ở Thành phố S không rơi dày như phương Bắc, nó chỉ lất phất như những mảnh vụn của ký ức, vừa chạm đất đã tan thành nước, khiến mặt đường trở nên bóng loáng và trơn trượt. Cái lạnh len lỏi qua từng kẽ gạch, nhưng bên trong căn phòng nhỏ của Thẩm Nhất Thần, hơi nóng từ hơi thở của hai con người đang hòa quyện vào nhau, đậm đặc đến mức tưởng như có thể chạm vào được.
Sau cái ôm siết ở cửa, Khương Trình không rời đi ngay. Anh bước vào phòng, mang theo cả cái lạnh của sương tuyết và mùi thuốc lá nhàn nhạt. Nhất Thần đóng cửa lại, tiếng chốt khóa thanh mảnh vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như một lời khẳng định về sự riêng tư tuyệt đối.
Họ đứng đối diện nhau trong ánh đèn vàng tù mù. Khương Trình nhìn Nhất Thần, ánh mắt anh lúc này không còn sự thô ráp thường thấy mà tràn đầy một loại khát khao bị kìm nén bấy lâu. Anh đưa bàn tay vẫn còn vương chút hơi lạnh lên, nhẹ nhàng mơn trớn vành tai đang đỏ ửng của Nhất Thần.
“Cậu có hối hận không?” Khương Trình hỏi, giọng khàn đặc. “Khi dính dáng đến một gã như tôi?”
Nhất Thần không trả lời bằng lời nói. Anh nắm lấy bàn tay của Khương Trình, đặt một nụ hôn nhẹ vào lòng bàn tay đầy vết chai sần ấy. Đó là bàn tay đã sửa vòi nước cho anh, bàn tay đã nắm lấy tay anh để sưởi ấm giữa mùa đông, và cũng là bàn tay đã chắn mọi bão giông khi quá khứ ập đến.
“Anh là điều chân thực duy nhất mà tôi có được từ trước đến nay,” Nhất Thần thì thầm.
Khương Trình không thể kiềm chế thêm được nữa. Anh cúi xuống, đánh chiếm lấy đôi môi của Nhất Thần bằng một nụ hôn sâu và mãnh liệt. Lần này, nó không còn là sự thăm dò hay xin lỗi, mà là một sự khẳng định quyền sở hữu đầy nam tính. Nhất Thần đáp lại bằng tất cả sự chân thành và vụng về của mình, tay anh đan vào mái tóc cứng của Khương Trình, kéo anh lại gần hơn.
Họ lùi dần về phía chiếc giường đơn chật hẹp. Khương Trình nhẹ nhàng đẩy Nhất Thần nằm xuống, rồi anh phủ lên người cậu. Sức nặng của Khương Trình mang lại cho Nhất Thần một cảm giác an toàn kỳ lạ, như thể anh chính là bến đỗ mà anh hằng tìm kiếm giữa dòng đời xô bồ.
Dưới ánh đèn lờ mờ, những lớp quần áo dần được cởi bỏ, để lộ ra sự tương phản rõ rệt giữa hai cơ thể. Nhất Thần trắng muốt, mảnh khảnh như một phím đàn piano bằng ngà voi, trong khi Khương Trình rám nắng, săn chắc với những khối cơ bắp rắn rỏi và vài vết sẹo cũ của thời quân ngũ. Đó là một bức tranh của sự giao thoa giữa nghệ thuật thanh cao và hiện thực thô ráp.
Khương Trình dùng đôi bàn tay thô ráp của mình chu du khắp cơ thể Nhất Thần. Khi những ngón tay chai sần chạm vào làn da nhạy cảm ở mạn sườn, Nhất Thần khẽ run lên, một tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ cánh môi. Khương Trình khựng lại, anh lo lắng hỏi khẽ:
“Tôi làm cậu đau à? Tay tôi… hơi cứng.”
Nhất Thần lắc đầu, đôi mắt anh phủ một tầng hơi nước mờ ảo, nhìn Khương Trình đầy tình tứ: “Không… tôi thích cảm giác này. Thích anh chạm vào tôi.”
Nghe câu nói đó, mọi dây cót trong người Khương Trình như đứt tung. Anh cúi xuống, hôn lên những đốt xương quai xanh tinh tế của Nhất Thần, rồi dần dần đi xuống. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vệt đỏ nóng hổi, như thể anh đang đóng dấu lên linh hồn của chàng trai này.
Căn phòng chật chội bỗng chốc trở nên rộng lớn lạ thường, chỉ còn lại hai con người đang sưởi ấm cho nhau. Nhất Thần cảm nhận được từng thớ cơ trên người Khương Trình đang căng lên dưới lòng bàn tay mình. Anh chạm vào vết sẹo dài trên vai Khương Trình, khẽ hỏi bằng hơi thở đứt quãng:
“Cái này… đau không?”
“Quên lâu rồi,” Khương Trình thì thầm bên tai anh, hơi thở nóng hổi khiến Nhất Thần run rẩy. “Giờ chỉ thấy nóng thôi.”
Sự kết nối giữa họ không chỉ là dục vọng đơn thuần, mà là sự cứu rỗi của hai linh hồn cô độc. Khương Trình di chuyển cực kỳ chậm rãi và kiên nhẫn, anh lo sợ sự thô lỗ của một gã thợ máy sẽ làm tổn thương đóa hoa loa kèn trắng này. Anh hôn lên đôi bàn tay của Nhất Thần — đôi bàn tay để kéo đàn — với một sự trân trọng gần như sùng bái.
Khi sự giao thoa đạt đến đỉnh điểm, Nhất Thần ngửa cổ, đôi tay siết chặt lấy bờ vai rộng của Khương Trình, hơi thở dồn dập hòa cùng nhịp tim đập loạn xạ của đối phương. Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản về giai cấp, về quá khứ, về những vết sẹo đều biến mất. Chỉ còn lại hai người đàn ông chân thành tìm thấy nhau giữa đống đổ nát của cuộc đời.
Tuyết bên ngoài vẫn rơi, bám lên khung cửa sổ đang đọng hơi nước mờ mịt. Bên trong, hơi nóng tỏa ra từ da thịt họ xua tan đi cái lạnh lẽo của căn phòng tập thể.
Sau khi cơn bão lòng qua đi, Khương Trình kéo tấm chăn cũ đắp lên người cả hai, rồi ôm trọn Nhất Thần vào lòng. Nhất Thần tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim của Khương Trình đang dần bình ổn lại.
“Anh Trình,” Nhất Thần gọi khẽ.
“Hửm?” Khương Trình siết chặt vòng tay, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu.
“Ngày mai… tôi vẫn ra tiệm làm việc chứ?”
Khương Trình bật cười, tiếng cười trầm thấp rung động cả lồng ngực: “Tất nhiên rồi. Cậu định trốn việc à? Nhưng ngày mai cậu chỉ được ngồi chơi thôi, đừng có đụng vào nước lạnh nữa.”
Nhất Thần mỉm cười hạnh phúc. Câu chuyện của họ không có những lời thề non hẹn biển xa vời, cũng chẳng có những món quà đắt tiền. Nó chỉ đơn giản là việc cùng nhau trải qua một đêm đông lạnh giá, và sáng mai thức dậy, vẫn thấy đối phương ở bên cạnh, sẵn sàng cùng mình đối mặt với cả thế giới.
Khương Trình nhìn vào cây đàn cello ở góc phòng, rồi nhìn người thanh niên đang nằm trong lòng mình, anh bỗng thấy cuộc sống sửa xe dầu mỡ này của mình bỗng trở nên rực rỡ đến lạ. Anh biết, từ nay về sau, mỗi bản nhạc Nhất Thần kéo sẽ đều có hình bóng của anh, và mỗi chiếc xe anh sửa xong, sẽ đều có một người chờ anh về ăn cơm.
Đó là một loại hạnh phúc thực tế, mộc mạc nhưng lại sâu sắc đến tận tâm can. Một loại cảm giác “được sống tiếp” mà cả hai đều khao khứ bấy lâu nay.
Ánh đèn dầu trên bàn lay động rồi vụt tắt, nhường chỗ cho bóng đêm yên tĩnh bao trùm. Ở một góc nhỏ của Thành phố S sầm uất, có hai con người đang ngủ say, tay vẫn nắm chặt lấy tay nhau, không rời dù chỉ nửa bước.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù, Nhất Thần tỉnh dậy bởi mùi cháo nóng phảng phất trong phòng. Khương Trình đã dậy từ bao giờ, anh đang hì hục dọn dẹp lại đống đồ đạc lộn xộn trong phòng cho ngăn nắp hơn.
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy, Nhất Thần chợt nhận ra rằng, dù con đường phía trước có bao nhiêu gian truân, chỉ cần có hơi ấm này, anh sẽ chẳng bao giờ lạc lối nữa.