MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Đèn Trong Khe CửaChương 7: GIỮA NHỮNG LỜI RA TIẾNG VÀO

Ánh Đèn Trong Khe Cửa

Chương 7: GIỮA NHỮNG LỜI RA TIẾNG VÀO

1,911 từ · ~10 phút đọc

Sáng hôm sau, Thành phố S bừng tỉnh dưới một bầu trời cao vút và trong trẻo sau trận tuyết đầu mùa. Những mảng tuyết chưa kịp tan đọng lại trên mái hiên tôn của tiệm sửa xe, thỉnh thoảng lại rớt xuống đất bằng những tiếng tõm vui tai.

Thẩm Nhất Thần tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự trống trải bên cạnh, nhưng ngay lập tức, cái ấm áp từ chiếc chăn bông cũ kĩ và mùi hương trầm mặc của Khương Trình vẫn còn vương vấn bao bọc lấy anh. Anh ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình — những vết nứt nẻ đã được bôi thuốc mỡ cẩn thận từ đêm qua giờ đã dịu lại, không còn đau rát. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường, một bát cháo trắng kèm mấy miếng quẩy giòn và một lá thư nhỏ được đè dưới chén nước nóng: "Ăn xong thì xuống tiệm, đừng có tắm nước lạnh."

Nét chữ của Khương Trình cứng cáp, đôi chỗ hơi nghệch ngoạc giống như chính con người anh, thô rác nhưng đầy bao dung. Nhất Thần mỉm cười, cảm giác ngọt ngào như mật tràn ngập lồng ngực. Anh ăn rất chậm, tận hưởng từng chút sự quan tâm nhỏ nhặt mà trước đây, trong thế giới nhung lụa, anh chưa bao giờ cảm nhận được sự chân thành đến thế.

Khi Nhất Thần bước xuống tầng một, không khí của khu phố cũ dường như có chút khác lạ. Những người hàng xóm vốn dĩ vẫn hay tụ tập buôn chuyện ở đầu ngõ nay lại nhìn anh bằng ánh mắt soi mói hơn thường lệ. Tiếng xì xào to nhỏ vang lên khi anh đi ngang qua:

"Đấy, cái cậu thanh niên trông như nghệ sĩ ấy, nghe đâu đêm qua gã thợ xe họ Khương ngủ lại trên phòng nó đấy." "Chậc, nhìn trắng trẻo thế kia mà lại đi dây dưa với hạng thô lỗ như thằng Trình, thật phí của."

Nhất Thần hơi khựng lại, đôi vai khẽ run lên. Quá khứ về những lời thóa mạ trên mạng xã hội, những bài báo lá cải giật tít về scandal của anh bỗng chốc hiện về. Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ gương mặt bình thản và bước tiếp về phía tiệm sửa xe.

Khương Trình đang loay hoay với một chiếc xe ba gác chở hàng bị xịt lốp. Nghe tiếng bước chân quen thuộc, anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm vào Nhất Thần, ngay lập tức nhận ra sự bất ổn trong đôi mắt trong veo ấy. Anh buông chiếc bơm tay xuống, phủi bụi trên quần rồi bước ra đón.

"Sao mặt nghệt ra thế? Cháo không ngon à?" Khương Trình hỏi, tay vô thức định đưa lên xoa đầu Nhất Thần nhưng rồi nhận ra tay mình đang dính đầy nhọ nồi, anh lại rụt về, lau vội vào vạt áo.

"Không... cháo ngon lắm." Nhất Thần nói khẽ, mắt nhìn sang hướng khác. "Chỉ là... hình như mọi người xung quanh đang nói về chúng ta."

Khương Trình hừ lạnh một tiếng, anh liếc mắt sắc lẹm về phía đám đông đang tụ tập gần đó. Ánh mắt của một người từng trải qua khói lửa chiến trường và lăn lộn giữa phố chợ khiến những kẻ ưa chuyện thị phi lập tức tản ra, ai nấy đều giả vờ bận rộn.

Anh quay lại, nắm lấy vai Nhất Thần, kéo anh vào sâu trong tiệm, nơi những chiếc lốp xe xếp thành chồng cao che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.

"Nhìn tôi này," Khương Trình trầm giọng, hai bàn tay to lớn ép vào má Nhất Thần, ép anh phải đối diện với mình. "Ở cái khu này, người ta không có gì để làm ngoài việc soi mói người khác. Họ nói gì không quan trọng, quan trọng là tối nay cậu ngủ có ấm không, bụng có đói không. Hiểu chưa?"

Nhất Thần nhìn vào đôi mắt kiên định của Khương Trình, nỗi sợ hãi trong anh dần tan biến. "Tôi hiểu, nhưng tôi sợ sẽ ảnh hưởng đến anh. Anh vốn dĩ sống rất yên ổn ở đây..."

"Yên ổn cái khỉ gì." Khương Trình ngắt lời, anh bật cười, nụ cười làm vết sẹo nơi thái dương hơi nhăn lại, trông vừa phong trần vừa ấm áp. "Trước khi cậu đến, cuộc đời tôi chỉ có xăng dầu và sắt thép, khô khốc như cái xác không hồn. Có cậu rồi, tôi mới thấy mình còn giống con người một chút. Thế nên, ai nói gì cứ mặc xác họ, tôi lo được hết."

Sự chiếm hữu và bảo bọc một cách bá đạo nhưng chân thành ấy của Khương Trình khiến Nhất Thần thấy sống mũi mình cay cay. Anh khẽ gật đầu, vươn tay nắm lấy gấu áo của Khương Trình như một thói quen mới hình thành.

Cả ngày hôm đó, Khương Trình không cho Nhất Thần chạm vào bất cứ việc gì nặng nhọc. Anh kê một chiếc ghế dựa ra góc thoáng nhất của tiệm, bảo Nhất Thần ngồi đó đọc sách hoặc kéo đàn nếu thích. Thỉnh thoảng, khi rảnh tay, anh lại ném cho Nhất Thần một viên kẹo lạc hay một quả quýt ngọt mà khách hàng vừa biếu.

Buổi chiều, một gã khách hàng có vẻ ngoài khá bặm trợn dắt chiếc xe phân khối lớn vào tiệm. Gã nhìn thấy Nhất Thần, ánh mắt lộ rõ vẻ cợt nhả: "Này Trình, mới tuyển được 'em gái' nào xinh thế này? Thuê về để lau xe hay để làm gì khác đấy?"

Sắc mặt Khương Trình lập tức tối sầm lại. Anh buông cái mỏ-lết xuống sàn xi măng, phát ra một tiếng keng rợn người. Anh chậm rãi đứng dậy, tiến lại gần gã khách hàng, chiều cao vượt trội và khí thế áp đảo khiến gã kia chột dạ lùi lại một bước.

"Cái mồm của ông nếu không dùng để nói chuyện tử tế thì tốt nhất là nên để tôi dùng dầu máy bịt lại." Khương Trình gằn giọng, từng chữ phát ra đều mang theo sự đe dọa rõ rệt. "Cậu ấy là người nhà của tôi. Ông còn dám nói một câu thiếu tôn trọng nào nữa, thì dắt cái đống sắt vụn này biến khỏi đây ngay lập tức. Tôi không thiếu vài đồng bạc lẻ của ông."

Gã khách hàng tái mặt, lắp bắp xin lỗi rồi im bặt, không dám nhìn sang hướng Nhất Thần một lần nào nữa suốt quá trình sửa xe.

Nhất Thần ngồi ở góc tiệm, chứng kiến tất cả. Một luồng cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong anh. Anh chưa từng được ai bảo vệ một cách trực diện và không nể nang như vậy. Ở nhà họ Thẩm, khi anh gặp rắc rối, người ta chỉ quan tâm đến danh tiếng gia tộc, còn ở đây, Khương Trình chỉ quan tâm đến việc anh có bị tổn thương hay không.

Tối đến, khi tiệm đã lên đèn và tiếng ồn ào của phố xá dịu xuống, Khương Trình dắt Nhất Thần đi dạo qua một khu chợ đêm nhỏ cách đó vài con phố. Họ không nắm tay công khai vì lo ngại những phiền phức không đáng có cho Nhất Thần, nhưng Khương Trình luôn đi sát bên cạnh, cánh tay thỉnh thoảng lại va chạm nhẹ vào vai anh như một sự hiện diện âm thầm.

Họ dừng lại trước một sạp hàng bán những món đồ thủ công nhỏ xinh. Nhất Thần bị thu hút bởi một chiếc móc khóa hình cây đàn cello gỗ nhỏ xíu, được chạm khắc khá tinh xảo. Khương Trình không nói gì, lẳng lặng rút tiền ra mua rồi ấn vào tay anh.

"Tặng cậu. Đừng có nhìn mãi, thích thì cứ lấy."

Nhất Thần nắm chặt chiếc móc khóa trong lòng bàn tay, anh nhìn Khương Trình, ánh mắt tràn đầy sự xúc động: "Anh Trình, cảm ơn anh... vì tất cả."

Khương Trình hơi lúng túng, anh đưa tay lên xoa gáy, giọng nói có chút ngượng nghịu: "Cảm ơn cái gì. Cậu ở bên tôi, tôi phải có trách nhiệm chứ. Mà này, tối nay về... cậu lại kéo cho tôi nghe một bài nữa nhé? Bài gì mà hôm trước cậu kéo ấy, nghe xong tôi thấy ngủ ngon hẳn."

Nhất Thần mỉm cười rạng rỡ, cái gật đầu của anh nhẹ nhàng như một lời hứa hẹn.

Khi họ trở về khu tập thể, bóng tối bao trùm hành lang. Lần này, Khương Trình không dừng lại ở cửa phòng mình nữa mà theo Nhất Thần lên tận tầng bốn. Khi cánh cửa phòng khép lại, Khương Trình đột ngột ôm chầm lấy Nhất Thần từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ anh, hít thật sâu mùi hương dịu nhẹ mà anh hằng khao khát.

"Nhất Thần... tôi thật sự sợ một ngày nào đó cậu sẽ chán cái nơi rách nát này mà đi mất," Khương Trình thầm thì, giọng nói hiếm khi lộ ra vẻ yếu đuối.

Nhất Thần xoay người lại, áp hai bàn tay lên gương mặt thô ráp của Khương Trình, nhìn sâu vào đôi mắt anh: "Tôi không đi đâu cả. Ở ngoài kia, tôi chỉ là một kẻ thất bại bị người ta khinh bỉ. Chỉ có ở đây, bên cạnh anh, tôi mới thấy mình thực sự được sống. Anh là 'nhà' của tôi rồi."

Khương Trình cảm động khôn nguôi, anh cúi xuống, hôn lên trán Nhất Thần một nụ hôn thật dài và trân trọng. Đêm đó, họ không làm tình cuồng nhiệt như đêm trước, mà chỉ nằm bên nhau, trao nhau những cái ôm siết và những lời tâm sự vụn vặt về cuộc đời.

Khương Trình kể về những ngày ở quân ngũ, về những lần cận kề cái chết, và Nhất Thần kể về những áp lực kinh hoàng từ sự kỳ vọng của cha mình. Hai mảnh đời, hai nỗi đau khác nhau, nhưng khi hòa quyện vào nhau, chúng lại tạo nên một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận xương tủy.

Câu chuyện của họ giữa Thành phố S rực rỡ này giống như một mầm cây nhỏ đang cố vươn lên từ kẽ đá. Dù xung quanh có bao nhiêu bụi bặm, bao nhiêu lời ra tiếng vào, chỉ cần họ còn đủ hơi ấm để trao cho nhau, mầm cây ấy chắc chắn sẽ nở hoa.

Hơi thở của Khương Trình dần trở nên đều đặn, anh đã ngủ say trong khi vẫn vòng tay bảo vệ Nhất Thần trong lòng. Nhất Thần nhìn ánh trăng le lói qua khe cửa sổ, anh thấy lòng mình nhẹ tênh. Sự sủng ái của người đàn ông này không cần những lời hoa mỹ, nó nằm ở cái cách anh đứng ra trước mặt mọi người để khẳng định quyền sở hữu, nằm ở cái cách anh mua bát cháo nóng buổi sáng, và nằm ở cái ôm vụng về nhưng đầy ấm áp mỗi đêm.

Ngày mai sẽ còn nhiều khó khăn, gia đình họ Thẩm có lẽ sẽ không để yên, và những lời đàm tiếu chắc chắn sẽ còn dai dẳng. Nhưng Nhất Thần không còn sợ nữa. Bởi vì anh biết, mỗi khi anh vấp ngã, sẽ luôn có một bàn tay đầy vết dầu máy đưa ra, sẵn sàng kéo anh đứng dậy và cùng anh đi tiếp con đường này.