Mùa đông ở thành phố S dường như chưa bao giờ muốn buông tha cho những kiếp người nhỏ bé đang tìm cách sưởi ấm cho nhau. Sương mù buổi sáng đặc quánh như sữa, che phủ những dãy nhà cũ nát bằng một vẻ tĩnh mịch đầy bất an. Thẩm Nhất Thần tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, anh nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm của Khương Trình đã nguội lạnh từ lâu. Dưới bếp lò nhỏ ở góc phòng, tiếng nước sôi sùng sục và mùi gừng cay nồng báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu bằng sự quan tâm thầm lặng của người đàn ông ấy.
Nhưng sự bình yên ấy đã vỡ tan ngay khi Nhất Thần vừa chạm tay vào nắm đấm cửa để xuống tiệm.
Dưới sân tập thể, không phải là tiếng khởi động xe máy quen thuộc của Khương Trình, mà là sự im lặng đến đáng sợ của ba chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ dàn hàng ngang, chiếm trọn lối đi nhỏ hẹp. Những gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm đứng bất động như những pho tượng tạc từ đá, tách biệt hoàn toàn với vẻ bụi bặm, nhếch nhác của khu phố.
Nhất Thần cảm thấy tim mình thắt lại. Anh biết cái ngày này rồi cũng sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến vào lúc anh vừa mới tìm thấy một chút hy vọng để bám víu vào cuộc đời.
Giữa đám người đó, cha của anh – Thẩm Vạn Sơn – bước xuống từ chiếc xe ở giữa. Ông ta không nhìn vào những dãy nhà tập thể đầy rác rưởi bằng vẻ khinh bỉ thông thường, mà ánh mắt ấy chỉ lạnh lùng quét qua từng ô cửa sổ như đang tìm kiếm một vật phẩm bị thất lạc.
“Nhất Thần, xuống đây.” Giọng ông ta không lớn, nhưng uy lực của một kẻ đứng đầu tập đoàn tài chính khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.
Nhất Thần run rẩy, nhưng anh không lùi bước. Anh bước xuống cầu thang, từng bậc một, cảm giác như mình đang bước lên đoạn đầu đài. Khi anh vừa chạm chân xuống mặt đất, Khương Trình từ trong tiệm sửa xe lao ra. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác denim dính đầy vết dầu mỡ, trên tay vẫn còn cầm cái mỏ-lết, nhưng ánh mắt anh lại rực cháy một ngọn lửa đầy bản năng bảo vệ.
Khương Trình đứng chắn giữa Nhất Thần và đám người mặc vest, đôi vai rộng lớn của anh che khuất tầm nhìn của Thẩm Vạn Sơn.
“Các người là ai? Ở đây không tiếp khách sang trọng, mời đi cho.” Khương Trình gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy mỏ-lết đến trắng bệch gân xanh.
Thẩm Vạn Sơn nhướng mày, nhìn Khương Trình từ đầu đến chân bằng một sự ghê tởm lộ rõ. “Anh là kẻ đã dụ dỗ con trai tôi ở lại cái xú uế này sao? Một gã thợ sửa xe bẩn thỉu lại dám đứng trước mặt tôi nói chuyện?”
“Cha!” Nhất Thần hét lên, anh bước lên phía trước, nắm lấy cánh tay của Khương Trình như để trấn an chính mình. “Đừng làm nhục anh ấy. Anh ấy không dụ dỗ con, là con tự nguyện ở lại đây.”
“Tự nguyện?” Thẩm Vạn Sơn bật cười khan, âm thanh nghe chát chúa giữa không gian tĩnh mịch. “Vì một gã đàn ông thấp kém mà con vứt bỏ cả tương lai, vứt bỏ danh dự của nhà họ Thẩm? Con nhìn lại mình đi Nhất Thần, con đang đứng giữa một đống rác, và người đứng cạnh con cũng chẳng khác gì đống rác đó.”
Khương Trình cảm thấy lồng ngực mình phập phồng vì giận dữ. Anh có thể chịu đựng được mọi lời sỉ nhục dành cho mình, nhưng anh không thể chịu được khi thấy Nhất Thần phải cúi đầu đau đớn như thế. Anh xoay người lại, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Nhất Thần, đan chặt những ngón tay mình vào tay cậu.
“Ông có tiền, có quyền, nhưng ông không có quyền gọi cậu ấy là rác.” Khương Trình nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vạn Sơn, sự gan lì của một người từng trải qua sinh tử khiến đối phương phải khựng lại. “Cậu ấy ở đây là một con người, không phải là một món đồ trang trí trong cái tủ kính của ông. Nếu ông đến để đón con trai về bằng cách này, thì tôi khuyên ông nên về đi.”
“Lên xe!” Thẩm Vạn Sơn không thèm tranh luận với Khương Trình, ông ta ra lệnh cho đám vệ sĩ.
Ngay lập tức, bốn gã to con tiến lại gần. Khương Trình đẩy Nhất Thần ra phía sau mình, anh vung chiếc mỏ-lết lên, tư thế như một con báo săn đang bị dồn vào đường cùng. “Bước thêm một bước nữa, đừng trách tôi không nể tình ông là cha cậu ấy.”
Cuộc ẩu đả diễn ra chớp nhoáng nhưng khốc liệt. Khương Trình dù khỏe mạnh và có võ thuật, nhưng anh không thể một mình chống lại bốn gã vệ sĩ chuyên nghiệp được đào tạo bài bản. Những cú đấm, cú đá tàn khốc giáng xuống người anh. Nhất Thần gào thét, anh lao vào ôm lấy một gã vệ sĩ để cứu Khương Trình nhưng bị đẩy ngã văng ra xa, trán đập vào cạnh xe máy rướm máu.
“Dừng lại! Làm ơn dừng lại đi!” Nhất Thần khóc nghẹn, anh bò lại phía Khương Trình – người lúc này đang bị hai gã vệ sĩ khóa chặt tay, gương mặt đã bầm tím và khóe miệng chảy máu nhưng ánh mắt vẫn trừng trừng nhìn về phía Nhất Thần.
Thẩm Vạn Sơn tiến lại gần, nhìn con trai mình đầy thất vọng. “Đi về, hoặc tôi sẽ san phẳng cái tiệm này và khiến gã thợ xe kia biến mất vĩnh viễn khỏi thành phố S. Con biết ta có thể làm được.”
Nhất Thần khựng lại. Anh nhìn Khương Trình, nhìn căn tiệm nhỏ – nơi chứa đựng tất cả sự ấm áp cuối cùng của anh. Anh biết cha mình không nói đùa. Nếu anh không đi, Khương Trình sẽ mất tất cả, thậm chí là mạng sống.
Nhất Thần quay sang nhìn Khương Trình, đôi mắt anh tràn đầy sự tuyệt vọng và yêu thương sâu sắc. Anh mấp máy môi: “Anh Trình... xin lỗi.”
“Đừng... Nhất Thần... đừng đi...” Khương Trình gầm lên, anh cố sức vùng vẫy nhưng những cú đánh vào bụng khiến anh quỵ xuống, hơi thở đứt quãng.
Nhất Thần đứng dậy, lau nước mắt trên mặt. Anh bước về phía chiếc xe hơi đen bóng, lưng thẳng tắp nhưng trái tim đã vỡ thành từng mảnh nhỏ. Trước khi bước vào xe, anh ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Khương Trình đang nằm trên nền đất lạnh lẽo, tay vẫn cố vươn về phía anh, những vết dầu mỡ lẫn với máu đỏ thẫm trên đôi bàn tay ấy khiến Nhất Thần đau thắt tâm can.
Chiếc xe lao đi, bỏ lại khu phố cũ trong màn sương mù mịt.
Nhưng Thẩm Vạn Sơn đã lầm. Ông ta nghĩ rằng quyền lực có thể bóp nát mọi thứ, nhưng ông ta không biết rằng một gã thợ sửa xe như Khương Trình, khi đã tìm thấy ánh sáng của đời mình, sẽ không bao giờ dễ dàng buông xuôi.
Khương Trình nằm đó, nhìn theo làn khói xe tan biến. Anh cảm nhận được nỗi đau từ những vết thương trên cơ thể, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau khi thấy Nhất Thần bị mang đi ngay trước mắt mình. Anh gượng dậy, máu từ khóe môi nhỏ xuống nền xi măng.
Anh bước vào trong tiệm, lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ bám đầy bụi. Bên trong không phải là tiền bạc, mà là một chiếc huy chương quân đội và một cuốn sổ danh bạ đã cũ với những cái tên mà anh từng thề sẽ không bao giờ liên lạc lại.
Khương Trình cầm điện thoại lên, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến đáng sợ.
“A Hổ phải không? Tôi là Khương Trình đây... Tôi cần một cái địa chỉ ở khu biệt thự phía Tây... Phải, tôi cần người. Bao nhiêu anh em cũ ở thành phố S này, gọi hết lại cho tôi.”
Câu chuyện giữa họ, từ khoảnh khắc này, đã không còn là những hành động sủng ái nhẹ nhàng nơi tiệm sửa xe nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến của một kẻ không còn gì để mất để giành lại linh hồn của mình.
Đêm đó, biệt thự nhà họ Thẩm chìm trong sự xa hoa lạnh lẽo. Nhất Thần bị nhốt trong phòng, anh không ăn không uống, chỉ ngồi ôm cây đàn cello nhưng không kéo nổi một nốt nhạc. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố xa xăm rực rỡ, thầm hy vọng Khương Trình sẽ không làm điều gì dại dột.
Nhưng ở dưới chân đồi, tiếng động cơ mô tô gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Khương Trình dẫn đầu một đoàn xe máy cũ kỹ, những gã đàn ông phong trần, xăm trổ nhưng ánh mắt đầy nghĩa khí đi theo sau anh.
Khương Trình dừng xe trước cổng chính của biệt thự. Anh không mang theo vũ khí hạng nặng, anh chỉ mang theo sự chân thành lỳ lợm của một gã thợ sửa xe và lời hứa sẽ bảo vệ Nhất Thần đến hơi thở cuối cùng.
“Thẩm Vạn Sơn! Trả người lại cho tôi!”
Tiếng hét của Khương Trình vang vọng giữa màn đêm, mạnh mẽ và kiêu hãnh như tiếng gầm của một con mãnh thú đang đòi lại mảnh ghép quan trọng nhất của đời mình.
Nhất Thần ở trên lầu, nghe thấy tiếng gọi quen thuộc ấy, anh giật mình đứng phắt dậy. Nước mắt lại rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự cứu rỗi. Anh biết, Khương Trình của anh đã đến. Người đàn ông không hoàn hảo, đầy vết dầu mỡ và sẹo cũ ấy, chính là người duy nhất trên thế giới này sẵn sàng đối đầu với cả bầu trời để nắm lấy tay anh.
Cuộc đối đầu phía trước sẽ còn nhiều máu và nước mắt, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, cả hai đều biết rằng: chỉ cần được ở bên nhau, dù là giữa biệt thự xa hoa hay trong tiệm sửa xe chật hẹp, đó mới chính là nơi họ thực sự được sống tiếp.
Và câu chuyện của họ, giờ đây mới thực sự bước vào những chương gay cấn nhất, nơi tình yêu được thử thách bằng cả danh dự và mạng sống.