Tiếng động cơ mô tô gầm rú xé tan bầu không khí trang nghiêm và tĩnh mịch của khu biệt thự phía Tây Thành phố S. Ánh đèn pha từ hàng chục chiếc xe máy rọi thẳng vào cánh cổng sắt cao ngất, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy uy lực. Đứng ở vị trí dẫn đầu, Khương Trình trông giống như một vị tướng bước ra từ tro tàn, gương mặt anh vẫn còn vết máu khô, nhưng đôi mắt thì rực cháy một ý chí không gì lay chuyển nổi.
Phía sau anh là những người anh em cũ – những gã đàn ông từng cùng anh vào sinh ra tử trong quân ngũ, giờ đây tản ra khắp các ngõ ngách của thành phố để mưu sinh. Người làm bốc vác, người lái taxi, người mở quán nhậu… nhưng chỉ cần một cú điện thoại của "đội trưởng Khương", họ đã có mặt với tất cả sự liều lĩnh và nghĩa khí của những kẻ ngoài vòng pháp luật hào nhoáng.
“Khương Trình, anh điên rồi! Anh biết đây là đâu không?” Tiếng gào thét của tên bảo vệ trưởng nhà họ Thẩm vang lên qua loa phóng thanh, nhưng gã không dám ra lệnh nổ súng hay dùng vũ lực mạnh tay ngay lập tức khi thấy đám đông lỳ lợm phía trước.
Khương Trình không thèm trả lời. Anh bước xuống xe, tháo chiếc găng tay dính đầy dầu mỡ ra, ném thẳng xuống nền đường nhựa phẳng lì.
“Tôi đếm đến ba. Không mở cổng, tôi sẽ dùng xe tải húc sập cái hàng rào này.” Giọng anh không quá lớn, nhưng giữa màn đêm, nó mang theo một sức nặng khiến người ta phải lạnh gáy.
Ở trên tầng hai của tòa biệt thự, Thẩm Nhất Thần đang áp sát mặt vào cửa kính cường lực. Trái tim anh đập dữ dội đến mức tưởng chừng như lồng ngực sắp nổ tung. Anh nhìn thấy bóng dáng cao lớn, phong trần của Khương Trình dưới ánh đèn đường. Đó là người đàn ông của anh – một gã thợ sửa xe với bàn tay chai sần nhưng lại đang vì anh mà đối đầu với cả một đế chế tiền bạc.
“Khương Trình…” Nhất Thần thầm gọi tên anh, nước mắt rơi lã chã. Anh bắt đầu dùng hết sức bình sinh đập vào cửa kính. Anh muốn hét lên cho anh nghe thấy, muốn nói rằng anh đang ở đây, nhưng căn phòng cách âm hoàn hảo đã nuốt chửng mọi âm thanh.
Bên dưới, Thẩm Vạn Sơn đứng sau lớp rèm lụa ở phòng khách, gương mặt ông ta đanh lại vì giận dữ và kinh ngạc. Ông không ngờ một kẻ "thấp hèn" như Khương Trình lại có thể tập hợp được một lực lượng như thế này. Đây không phải là một băng đảng xã hội đen, đây là một lũ người không còn gì để mất, và đó là hạng người đáng sợ nhất.
“Mở cổng cho hắn vào.” Thẩm Vạn Sơn ra lệnh, giọng đầy vẻ khinh miệt. “Để xem hắn làm được gì giữa đất của ta.”
Cánh cổng sắt từ từ mở ra. Khương Trình ra hiệu cho anh em đứng yên bên ngoài, một mình anh hiên ngang bước vào trong sân. Những gã vệ sĩ mặc vest đen dàn hàng hai bên, tay luôn đặt ở vị trí sẵn sàng rút vũ khí, nhưng Khương Trình chẳng buồn liếc mắt. Anh đi thẳng vào phòng khách, nơi Thẩm Vạn Sơn đang ngồi nhâm nhi ly rượu vang đỏ như thể đang xem một vở kịch rẻ tiền.
“Trả người cho tôi,” Khương Trình đứng giữa sảnh lớn, sự thô ráp của anh tương phản mạnh mẽ với ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy phía trên.
“Anh lấy tư cách gì?” Thẩm Vạn Sơn nhếch mép. “Tiền bạc? Danh vọng? Hay là cái tiệm sửa xe nát bét sắp bị giải tỏa kia?”
Khương Trình bước tới một bước, đối diện trực tiếp với người đàn ông quyền lực nhất thành phố S. “Tư cách của một người đàn ông dám chết vì cậu ấy. Ông có thể dùng tiền để mua cả thành phố này, nhưng ông không mua nổi một giây hạnh phúc thực sự cho con trai mình. Nhìn lại đi, ông đang nhốt cậu ấy trong cái lồng kính xa hoa này để làm gì? Để thỏa mãn cái tôi của ông sao?”
“Hỗn xược!” Thẩm Vạn Sơn đập mạnh ly rượu xuống bàn, thủy tinh vỡ vụn.
Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ tầng trên. Nhất Thần không biết lấy sức mạnh từ đâu, anh đã dùng cây đàn cello quý giá của mình – thứ mà anh luôn coi là mạng sống – đập mạnh vào góc cửa kính. Cây đàn vỡ nát, những sợi dây đồng đứt đoạn bắn tung tóe, nhưng cửa kính cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt dài.
“Nhất Thần!” Khương Trình nghe thấy tiếng động, anh không đợi thêm một giây nào, đẩy văng hai gã vệ sĩ cản đường rồi lao nhanh lên cầu thang.
“Bắt lấy nó!” Thẩm Vạn Sơn gào lên.
Khương Trình giống như một con mãnh thú điên cuồng. Những cú đấm của anh mang theo sự tích tụ của bao năm lăn lộn chiến trường và nỗi uất hận của một kẻ bị chà đạp. Anh vượt qua hàng rào vệ sĩ bằng những đòn đánh hiểm hóc và thực dụng nhất. Khi lên đến hành lang tầng hai, anh nhìn thấy Nhất Thần đang dùng đôi bàn tay rướm máu cố gắng cạy mở khe nứt của cửa kính.
“Tránh ra!” Khương Trình hét lên.
Anh lùi lại, dùng bờ vai vững chãi của mình húc mạnh vào cánh cửa. Một lần, hai lần… Răng rắc! Kính cường lực vỡ tan thành ngàn mảnh nhỏ như những hạt kim cương rơi xuống sàn gỗ.
Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng đọng. Nhất Thần lao vào vòng tay của Khương Trình, ôm chặt lấy cổ anh như thể sợ rằng nếu buông ra, tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ. Mùi máu, mùi mồ hôi và mùi xăng dầu nồng nặc từ người Khương Trình lúc này đối với Nhất Thần là mùi hương tuyệt vời nhất thế gian.
“Tôi đến rồi. Đừng sợ, có tôi ở đây rồi.” Khương Trình thầm thì, bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc rối bời của Nhất Thần, xót xa nhìn những vết cắt nhỏ trên tay cậu.
“Cây đàn… em đã đập vỡ nó rồi…” Nhất Thần nghẹn ngào, nhìn về phía đống gỗ vụn trong góc phòng.
Khương Trình siết chặt vòng tay: “Không sao. Cây đàn mất rồi tôi sẽ mua cho em cây khác. Chỉ cần em còn đây, âm nhạc sẽ không bao giờ mất.”
Họ dắt tay nhau bước xuống cầu thang. Thẩm Vạn Sơn đứng ở dưới sảnh, nhìn con trai mình đầy căm phẫn, nhưng cũng có chút gì đó thất thần khi thấy ánh mắt kiên định đến cực đoan của Nhất Thần.
“Nhất Thần, nếu con bước ra khỏi cánh cửa kia, con sẽ không còn là người nhà họ Thẩm nữa. Con sẽ phải sống một cuộc đời nghèo khổ, nhơ nhuốc với gã thợ xe này mãi mãi!”
Nhất Thần dừng lại ở bậc thang cuối cùng. Anh nhìn cha mình, lần đầu tiên trong đời anh không còn thấy sợ hãi. Anh mỉm cười, một nụ cười thanh thản và đầy bao dung.
“Thưa cha, con thà sống trong ‘nhơ nhuốc’ mà được làm người, còn hơn sống trong sạch sẽ mà chỉ là một con búp bê không hồn. Con chọn anh ấy. Con chọn được sống tiếp.”
Khương Trình nắm chặt tay Nhất Thần, dắt anh đi qua hàng vệ sĩ đang đứng bất động vì kinh ngạc. Khi họ bước ra khỏi cổng biệt thự, hàng chục tiếng còi xe mô tô đồng loạt vang lên như một khúc khải hoàn ca của những kẻ tự do. Những người anh em cũ của Khương Trình hò reo, tạo thành một vòng vây bảo vệ đưa họ rời khỏi khu phố thượng lưu.
Trên chiếc xe mô tô quen thuộc, Nhất Thần áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của Khương Trình. Gió đêm Thành phố S thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh của mùa đông nhưng trái tim anh lại nóng rực. Anh nhìn về phía biệt thự đang lùi xa dần, rồi nhìn về phía khu phố cũ tồi tàn nhưng rực rỡ ánh đèn dầu máy phía trước.
“Anh Trình, chúng ta đi đâu?”
“Về nhà.” Khương Trình đáp, giọng anh trầm ấm và chắc chắn. “Về cái tiệm sửa xe của chúng ta. Ngày mai tôi sẽ sửa lại vòi nước, mua thêm một cái nệm thật ấm, và chúng ta sẽ tìm mua cho em một cây đàn mới.”
Nhất Thần nhắm mắt lại, tận hưởng nhịp đập của sự sống đang trào dâng. Anh biết cuộc sống phía trước sẽ rất khó khăn. Họ sẽ phải đối mặt với sự trả thù của nhà họ Thẩm, với những hóa đơn cơm áo gạo tiền, với những lời xì xào của thiên hạ. Nhưng tất cả những điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Sự sủng ái của Khương Trình dành cho anh không phải là một chiếc lồng bằng vàng, mà là một đôi cánh bằng sắt. Anh đã phá vỡ cái lồng kính rực rỡ nhưng ngột ngạt để bay về phía bầu trời đầy bụi bặm nhưng tự do.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc xe mô tô cũ kỹ chở hai linh hồn vừa được giải cứu lao đi giữa phố phường. Thành phố S vẫn phồn hoa, vẫn lạnh lùng, nhưng ở một góc nhỏ nào đó, có một câu chuyện tình yêu mộc mạc và chân thành đang bắt đầu viết nên những chương đẹp nhất – nơi con người ta không chỉ yêu nhau bằng lời nói, mà bằng cả mạng sống và sự chân thành đến từng hành động nhỏ nhất.
Khương Trình thầm hứa trong lòng, dù đôi bàn tay anh có bẩn thỉu vì dầu mỡ đến đâu, anh cũng sẽ giữ cho thế giới của Nhất Thần luôn tinh khôi. Bởi vì với anh, Nhất Thần không chỉ là người yêu, mà là ánh sáng duy nhất dẫn lối anh ra khỏi bóng tối của cuộc đời mình.