Chiếc xe mô tô cũ kỹ của Khương Trình gầm vang trong con hẻm nhỏ của khu phố lao động, âm thanh ấy đêm nay không còn là tiếng động cơ khô khốc thường lệ, mà nghe như một bản tuyên ngôn của sự tự do. Khi xe dừng lại trước cửa tiệm sửa xe, Thẩm Nhất Thần vẫn còn run rẩy, đôi tay anh bám chặt vào vạt áo khoác denim của Khương Trình, đầu tựa sát vào tấm lưng vẫn còn vương mùi khói và bụi bặm của trận chiến vừa qua.
Khương Trình tắt máy, không gian đột ngột trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tấm tôn rỉ sét. Anh bước xuống xe, quay lại đỡ lấy Nhất Thần. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh thấy gương mặt Nhất Thần trắng bệch, đôi mắt vẫn còn đọng nước và những vết xước nhỏ do mảnh kính vỡ để lại trên gò má.
“Về đến nơi rồi,” Khương Trình nói khẽ, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi nhưng lại dịu dàng một cách lạ lùng. “Vào nhà thôi.”
Họ bước qua gian tiệm ngổn ngang lốp xe và phụ tùng. Khương Trình chốt cửa lại, cài chặt then sắt, như thể muốn nhốt mọi giông bão bên ngoài cánh cửa ấy. Anh dắt Nhất Thần lên căn phòng nhỏ ở tầng bốn. Căn phòng vẫn vậy, vẫn cái mùi ẩm mốc quen thuộc, cái giường đơn chật hẹp, nhưng lúc này đối với Nhất Thần, nó còn quý giá hơn cả cung điện.
Nhất Thần nhìn vào góc phòng, nơi trước đây đặt cây đàn cello. Giờ đây, chỗ đó trống không. Nỗi đau xót dâng lên trong lòng, anh khụy xuống, đôi vai run lên bần bật. Cây đàn đó là người bạn duy nhất, là tiếng nói của anh suốt mười mấy năm qua. Để đổi lấy tự do, anh đã tự tay đập nát nó.
Khương Trình bước lại gần, anh không nói lời sáo rỗng nào. Anh ngồi xuống sàn nhà bên cạnh Nhất Thần, kéo anh vào lòng, để đầu anh tựa lên vai mình. Bàn tay to lớn của Khương Trình vỗ nhẹ lên lưng Nhất Thần, từng nhịp, từng nhịp đều đặn như nhịp tim của anh.
“Mất rồi thì thôi,” Khương Trình trầm giọng. “Đừng khóc vì một vật vô tri. Ngày mai tôi sẽ đưa em đi mua cái mới. Cái tốt nhất.”
Nhất Thần nấc nghẹn: “Anh lấy đâu ra tiền... Anh đã phải huy động bao nhiêu người, rồi còn thương tích trên người anh nữa...”
Khương Trình nhếch môi cười, một nụ cười đầy vẻ lỳ lợm. “Tiền của gã thợ xe này không nhiều, nhưng đủ để nuôi một người kéo đàn. Còn vết thương này à? Chẳng là gì so với lúc ở biên giới đâu. Đừng có coi thường người đàn ông của em.”
Sự khẳng định "người đàn ông của em" khiến Nhất Thần khựng lại một nhịp, trái tim vốn đang vụn vỡ bỗng thấy ấm nóng hẳn lên. Anh ngẩng đầu, nhìn vào gương mặt bầm tím của Khương Trình. Dưới ánh đèn pin cầm tay (vì điện khu phố lại vừa bị cắt), những đường nét của Khương Trình trông thật mạnh mẽ và kiêu hãnh. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vết cắt ở khóe môi anh.
“Đau không?” Nhất Thần thầm thì.
Khương Trình nắm lấy bàn tay anh, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay rướm máu của Nhất Thần. “Có em ở đây, chẳng thấy đau nữa.”
Đêm đó, họ không ngủ được. Khương Trình lấy hộp cứu thương ra, tỉ mẩn lau sạch những vết thương trên tay Nhất Thần. Anh làm việc đó một cách tập trung, đôi bàn tay vốn quen cầm búa, cầm mỏ-lết giờ đây lại khéo léo và nhẹ nhàng đến mức khiến Nhất Thần cảm thấy mình như một mảnh sứ dễ vỡ đang được bảo vệ bởi một tấm khiên bằng thép.
“Ngày mai Thẩm Vạn Sơn chắc chắn sẽ không để yên đâu,” Nhất Thần lo lắng nói khi thấy Khương Trình đang bôi thuốc mỡ cho mình. “Ông ấy có thể sẽ cho người tới phá tiệm, hoặc ép chủ nhà đòi lại phòng.”
Khương Trình dừng tay, anh nhìn Nhất Thần, ánh mắt sâu thẳm. “Tôi đã tính đến chuyện đó rồi. Anh em tôi đã tìm cho chúng ta một nơi khác, ở ngoại ô phía Bắc. Đó là một xưởng cơ khí bỏ hoang nhưng diện tích rộng, có cả chỗ để em tập đàn mà không sợ ai phàn nàn. Sáng sớm mai, chúng ta sẽ chuyển đi trước khi họ kịp ra tay.”
Nhất Thần kinh ngạc: “Anh đã chuẩn bị hết rồi sao?”
“Từ lúc tôi dắt em về đây, tôi đã biết ngày này sẽ tới,” Khương Trình thừa nhận. “Tôi không thể để em sống trong sợ hãi mãi được. Ở đây lâu, sớm muộn gì họ cũng tìm tới quấy nhiễu. Đi chỗ mới, ít người biết, tôi sẽ làm lại từ đầu. Chỉ cần có em, ở đâu cũng là tiệm sửa xe, ở đâu cũng là nhà.”
Sự chu đáo và tầm nhìn xa của Khương Trình khiến Nhất Thần nhận ra rằng, người đàn ông này không hề thô kệch như vẻ bề ngoài. Anh có một trái tim tinh tế và một bản năng sinh tồn mãnh liệt. Anh không chỉ yêu Nhất Thần bằng cảm xúc, mà bằng cả một kế hoạch bảo vệ vững chắc nhất.
Sáng hôm sau, khi Thành phố S còn chìm trong màn sương mù mờ ảo, một chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ đỗ trước cửa dãy nhà tập thể. Khương Trình cùng hai người anh em cũ dọn dẹp đồ đạc nhanh chóng. Thực ra đồ đạc chẳng có gì nhiều: vài bộ quần áo, đống dụng cụ sửa xe quý giá của Khương Trình và một cái hộp đựng đàn rỗng tuếch của Nhất Thần.
Họ rời đi âm thầm như cách họ đã đến. Qua gương chiếu hậu, Nhất Thần nhìn khu phố cũ dần lùi xa. Anh thấy những người hàng xóm bắt đầu mở cửa sổ, nhìn theo chiếc xe với vẻ tò mò. Anh biết, chương cũ của cuộc đời anh đã thực sự khép lại tại nơi này. Những lời sỉ nhục, sự khinh miệt của gia đình, và cả hào quang giả tạo của một nghệ sĩ lừng lẫy... tất cả giờ đây chỉ còn là tàn dư phía sau lưng.
Điểm đến mới là một khu vực ven đô, nơi có những dãy nhà kho cũ kỹ và những cánh đồng cỏ dại mọc cao quá đầu người. Xưởng cơ khí mà Khương Trình nói nằm ở cuối một con đường đất đỏ. Nó rộng hơn căn tiệm cũ gấp ba lần, mái tôn cao vút và có một căn gác lửng bằng gỗ khá chắc chắn.
“Của chúng ta đấy,” Khương Trình chỉ vào cái xưởng, mồ hôi nhễ nhại trên trán nhưng đôi mắt thì rạng rỡ.
Nhất Thần bước vào trong. Mùi dầu máy hòa lẫn với mùi cỏ khô tạo nên một cảm giác rất dễ chịu. Anh đi lên gác lửng, nơi có một ô cửa sổ tròn nhìn ra cánh đồng phía sau. Ánh nắng ban mai rọi vào, soi rõ những hạt bụi liti đang nhảy múa trong không trung.
“Thích không?” Khương Trình bước lên sau lưng anh, vòng tay ôm lấy eo anh, cằm tựa lên vai Nhất Thần.
“Thích lắm. Ở đây... yên tĩnh thật.”
Khương Trình xoay người Nhất Thần lại, anh nhìn cậu một lúc lâu rồi đột nhiên quỳ một chân xuống đất. Nhất Thần giật mình lùi lại: “Anh làm gì thế?”
Khương Trình lấy từ trong túi áo ra một cái hộp nhỏ bằng nhung xanh đã cũ. Khi anh mở ra, bên trong không phải là nhẫn kim cương đắt tiền, mà là một chiếc chìa khóa đồng được đánh bóng loáng và một chiếc thẻ ngân hàng sờn góc.
“Đây là toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi trong mười năm qua, cùng với chiếc chìa khóa của cái xưởng này. Tôi không có danh gia vọng tộc để cho em tự hào, cũng không có cuộc sống hào nhoáng để em khoe khoang. Nhưng tất cả những gì tôi có, tôi đều giao hết cho em. Thẩm Nhất Thần, em có sẵn lòng làm ‘bà chủ’ của cái xưởng nát này không?”
Nhất Thần bật cười giữa những giọt nước mắt hạnh phúc. Anh kéo Khương Trình đứng dậy, ôm lấy gương mặt anh bằng cả hai tay. “Em không cần tiền, cũng không cần danh vọng. Em chỉ cần anh thôi, Khương Trình.”
Buổi chiều hôm đó, sau khi đã dọn dẹp sơ bộ nơi ở mới, Khương Trình chở Nhất Thần vào trung tâm thành phố. Anh dừng xe trước một cửa hàng nhạc cụ lâu đời, nơi bán những cây đàn cello thủ công danh tiếng nhất.
Nhất Thần ngần ngại: “Anh Trình, ở đây đắt lắm, hay là mình tìm chỗ khác...”
“Vào đi,” Khương Trình cắt ngang, nắm tay anh kéo vào trong. “Tiền của tôi để dành là để dùng vào những lúc như thế này. Đừng để đôi bàn tay này của em phải phí hoài.”
Khi Nhất Thần chạm tay vào dây của một cây đàn cello bằng gỗ thông đỏ, âm thanh vang lên trầm ấm và đầy sức sống, anh biết mình đã tìm lại được linh hồn. Khương Trình đứng bên cạnh, nhìn Nhất Thần đang đắm chìm trong âm nhạc, lòng anh tràn ngập một cảm giác thỏa mãn khó tả. Anh không hiểu bản nhạc đó hay ở đâu, nhưng anh thấy người yêu mình đang rạng rỡ, và đó là tất cả những gì anh cần.
Họ mang cây đàn mới về xưởng. Đêm đầu tiên ở nơi ở mới, Nhất Thần ngồi trên gác lửng, kéo một bản nhạc cho Khương Trình nghe. Tiếng đàn cello bay xa, hòa vào tiếng dế kêu giữa cánh đồng cỏ dại. Khương Trình nằm trên tấm nệm mới mua, gối đầu lên tay, lặng lẽ ngắm nhìn bóng dáng Nhất Thần dưới ánh trăng.
Đó là một sự sủng ái không lời, một sự bao bọc không điều kiện. Giữa những vất vả của cuộc sống lao động, họ đã tạo ra một ốc đảo của riêng mình. Ở đây, không có thiếu gia nhà họ Thẩm, cũng không có gã thợ xe cô độc. Chỉ có hai linh hồn nương tựa vào nhau, dùng hơi ấm của đối phương để xua tan đi sự lạnh lẽo của thế gian.
Mầm sống của họ đang bắt đầu đâm chồi giữa những vết dầu và rỉ sét. Một cuộc đời mới, giản đơn nhưng tràn đầy hy vọng, đang thực sự bắt đầu.