MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Đèn Trong Khe CửaChương 13: KHOẢNG TRỐNG VÀ BÃO LỬA

Ánh Đèn Trong Khe Cửa

Chương 13: KHOẢNG TRỐNG VÀ BÃO LỬA

1,908 từ · ~10 phút đọc

Những ngày bình yên ở xưởng cơ khí ngoại ô cứ thế trôi qua, dịu dàng như tiếng đàn cello của Thẩm Nhất Thần mỗi buổi chiều tà. Nhưng cuộc đời vốn dĩ không phải là một mặt hồ lặng sóng mãi mãi, nhất là với những người mang trong mình quá khứ đầy vết sẹo như Khương Trình.

Sáng sớm hôm đó, khi sương mù còn chưa kịp tan trên những cánh đồng cỏ lau, một chiếc xe jeep quân đội cũ kĩ, lấm lem bụi đường từ phương Bắc tiến vào sân xưởng. Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên, cụt một cánh tay trái, nhưng dáng đứng vẫn thẳng tắp như cây tùng trên đỉnh núi. Đó là A Hổ, người đồng đội cũ đã từng cùng Khương Trình bò qua những chiến hào đầy thuốc súng năm xưa.

Khương Trình đứng khựng lại giữa sân, trên tay vẫn cầm chiếc giẻ lau đầy dầu mỡ. Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau, không cần lời nói, một sự thấu hiểu nảy sinh giữa những kẻ từng vào sinh ra tử.

“Trình, bà cụ ở đơn vị cũ không xong rồi. Bà ấy muốn gặp anh lần cuối,” A Hổ nói, giọng khàn đặc. Bà cụ mà A Hổ nhắc tới chính là mẹ của người đội trưởng đã hy sinh để cứu mạng Khương Trình năm ấy. Suốt mười năm qua, Khương Trình vẫn âm thầm gửi tiền phụng dưỡng, coi bà như mẹ ruột của mình.

Khương Trình im lặng hồi lâu, lồng ngực anh phập phồng. Anh quay đầu nhìn lên gác lửng, nơi Nhất Thần vừa mới thức dậy, gương mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ và mái tóc hơi rối trông vô cùng ấm áp. Anh không muốn rời đi, dù chỉ một ngày. Anh sợ cái cảm giác để Nhất Thần lại một mình giữa thế gian này, nhất là khi đôi bàn tay ấy vốn chỉ quen với việc kéo đàn, chưa từng chạm vào những góc khuất gai góc của thực tại.

Nhất Thần bước xuống cầu thang, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Khương Trình và sự hiện diện của A Hổ, anh lập tức hiểu ra vấn đề. Anh tiến lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay dính đầy dầu máy của Khương Trình.

“Anh đi đi. Em ở nhà lo được mà,” Nhất Thần nói, giọng anh điềm tĩnh và chắc chắn lạ thường. “Nghĩa tử là nghĩa tận, anh không thể không đi.”

Khương Trình nhìn anh, đôi mắt thâm trầm hiện lên vẻ lo lắng rõ rệt: “Tôi đi ít nhất cũng phải ba ngày. Đường xa lắm. Em một mình ở đây, tối nhớ khóa cửa cẩn thận, ai gọi cũng không được mở. Tiền tôi để trong hộp sắt dưới gầm giường, thiếu gì cứ lấy mà dùng.”

“Em biết rồi mà, anh cứ như dặn trẻ con ấy,” Nhất Thần mỉm cười, cố xua đi bầu không khí căng thẳng. Anh nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên má Khương Trình. “Anh đi sớm về sớm. Em và cây đàn chờ anh.”

Khương Trình siết chặt vai Nhất Thần một lần cuối trước khi bước lên xe jeep. Tiếng động cơ gầm vang rồi khuất dần sau rặng phi lao, để lại một khoảng trống vắng tê tái giữa xưởng cơ khí rộng lớn. Nhất Thần đứng lặng hồi lâu, hơi ấm của Khương Trình dường như vẫn còn vương đâu đó trong không khí, nhưng cảm giác cô độc đã bắt đầu len lỏi vào từng tế bào.

Ngày thứ nhất trôi qua trong lặng lẽ. Nhất Thần dạy học cho mấy đứa nhỏ quanh vùng, rồi lại ngồi kéo đàn. Tiếng cello hôm nay nghe buồn hơn thường lệ, nó không còn là bản hòa tấu của sự tự do mà mang theo nỗi nhớ nhung da diết.

Biến cố xảy ra vào đêm ngày thứ hai.

Trời đêm hôm đó hanh khô lạ thường, gió từ cánh đồng thổi mạnh, rít qua những tấm tôn của xưởng tạo nên những âm thanh ghê rợn. Nhất Thần đang ngủ say trên gác lửng thì bị đánh thức bởi mùi khét nồng nặc và tiếng nổ lách tách từ phía dưới.

Anh bật dậy, nhìn xuống qua khe hở của gác lửng. Một ngọn lửa đỏ rực đang liếm lấy đống lốp xe cũ và những thùng dầu thải ở góc xưởng. Khói đen kịt bốc lên, cay nè mắt. Không phải ngẫu nhiên mà lửa bùng lên mạnh như vậy. Nhất Thần nhìn thấy qua ô cửa sổ, bóng của một vài gã đàn ông lạ mặt đang nhanh chóng lủi vào bóng tối sau khi ném những chai xăng vào trong.

“Chết tiệt!” Nhất Thần thảng thốt. Sau khi anh rời đi và từ mặt gia đình, dù cha anh đã tuyên bố xóa tên anh, nhưng những kẻ thù kinh doanh của nhà họ Thẩm vẫn không buông tha. Chúng muốn nhổ cỏ tận gốc, hoặc đơn giản là muốn dùng anh để dằn mặt Thẩm Vạn Sơn. Và chúng đã chọn lúc Khương Trình đi vắng để ra tay.

Nhất Thần không kịp suy nghĩ nhiều. Phản ứng đầu tiên của anh không phải là tháo chạy, mà là lao đến góc phòng chộp lấy cây đàn cello – thứ tài sản quý giá nhất, là hơi ấm cuối cùng của Khương Trình dành cho anh.

Khói đen bắt đầu bao trùm khắp xưởng, khiến anh ho sặc sụa. Cầu thang gỗ bắt đầu bị lửa liếm tới. Nhất Thần ôm chặt cây đàn, cố gắng tìm đường thoát xuống dưới. Anh chạy đến vòi nước chữa cháy mà Khương Trình đã lắp đặt dự phòng, nhưng do gió quá mạnh và dầu máy bắt lửa quá nhanh, ngọn lửa đã trở nên mất kiểm soát.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đôi bàn tay thanh mảnh vốn chỉ để kéo đàn của Nhất Thần bỗng trở nên mạnh mẽ lạ thường. Anh dùng một tấm chăn sũng nước trùm lên người và cây đàn, liều mình lao qua bức tường lửa đang chắn ngang lối cửa chính.

Sức nóng tỏa ra kinh người, cảm giác như da thịt sắp bị nướng chín. Nhất Thần ngã gục ngay khi vừa bước ra khỏi xưởng, phổi anh đau rát vì hít phải quá nhiều khói độc. Phía sau anh, cái xưởng cơ khí – ngôi nhà nhỏ, bến đỗ bình yên của anh và Khương Trình – đang bị ngọn lửa nuốt chửng.

Đúng lúc đó, ánh đèn pha của một chiếc xe máy từ xa rọi tới. Một bóng người cao lớn lao xuống xe, điên cuồng chạy về phía đám cháy.

“Nhất Thần! Nhất Thần!” tiếng gọi xé lòng vang lên.

Khương Trình đã về sớm hơn dự kiến. Linh tính của một người lính đã khiến anh không thể yên lòng khi bà cụ qua đời, anh đã lái xe điên cuồng suốt mười tiếng đồng hồ không nghỉ để quay về. Và hiện thực trước mắt khiến anh chết lặng.

Anh nhìn thấy Nhất Thần nằm bất tỉnh trên nền đất, tay vẫn ôm khư khư cây đàn cello, toàn thân lấm lem khói bụi và có những vết bỏng đỏ ửng. Khương Trình lao đến, bế xốc anh dậy, trái tim anh như bị ai đó bóp nát.

“Đồ ngốc này... sao không chạy đi... giữ cái đàn này làm gì cơ chứ!” Khương Trình gào lên, nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt phong trần.

Anh đưa Nhất Thần đến bệnh viện huyện gần đó. Suốt cả đêm, Khương Trình ngồi bất động trước cửa phòng cấp cứu. Đôi bàn tay anh run rẩy, những vết dầu máy đen kịt giờ đây hòa cùng máu và tro than. Anh tự trách mình, trách mình đã rời đi, trách mình đã không bảo vệ tốt cho ánh sáng duy nhất của đời mình.

Khi Nhất Thần tỉnh lại vào sáng hôm sau, điều đầu tiên anh nhìn thấy là gương mặt hốc hác và đôi mắt đỏ sọc của Khương Trình đang nắm chặt lấy tay mình.

“Cây đàn... có sao không anh?” giọng Nhất Thần thào thào, cổ họng anh đau như bị xé rách.

Khương Trình không nhịn được nữa, anh gục đầu xuống cạnh giường bệnh, bờ vai rộng lớn run lên bần bật. “Đàn không sao, đàn vẫn còn. Nhưng em có biết nếu em có chuyện gì thì tôi phải sống thế nào không?”

Nhất Thần mỉm cười yếu ớt, anh dùng bàn tay không bị băng bó xoa nhẹ lên mái tóc cứng của Khương Trình. “Em xin lỗi... Em chỉ nghĩ, đó là quà của anh. Em không thể để nó cháy mất.”

Sự sủng ái của Khương Trình dành cho Nhất Thần là một tấm khiên sắt, nhưng tình yêu của Nhất Thần dành cho Khương Trình lại là một ngọn lửa bền bỉ không kém. Họ đã cùng nhau bước qua một trận hỏa hoạn, mất đi cái xưởng cũ nhưng lại tìm thấy một thứ gì đó vững chắc hơn cả sắt thép.

Vài ngày sau, khi Nhất Thần xuất viện, họ quay lại nhìn đống đổ nát của xưởng cơ khí. Mọi thứ đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại bộ khung sắt hoen gỉ. Khương Trình đứng giữa đống hoang tàn, ánh mắt anh không còn sự đau khổ mà trở nên sắc lạnh và đầy quyết tâm.

Anh quay sang Nhất Thần, nắm chặt lấy tay anh. “Nhất Thần, họ nghĩ rằng đốt cái xưởng này là có thể dập tắt được chúng ta. Nhưng họ lầm rồi.”

Khương Trình lấy trong túi ra một phong bì nhỏ – đó là số tiền bà cụ trước khi mất đã để lại cho anh, kèm theo mảnh đất nhỏ ở quê của bà. “Chúng ta sẽ đi, đi xa hơn nữa. Không phải trốn chạy, mà là để xây dựng một nơi thực sự thuộc về chúng ta, nơi mà không một ai có thể chạm đến em được nữa.”

Câu truyện của họ chuyển sang một trang mới, mộc mạc và chân thành hơn bao giờ hết. Họ không còn là nghệ sĩ và thợ xe giữa thành phố đầy cạm bẫy, mà là hai con người cùng nhau đi về phía chân trời mới. Khương Trình sẽ tiếp tục dùng đôi bàn tay dính dầu mỡ để xây dựng tương lai, và Nhất Thần sẽ tiếp tục kéo đàn cello giữa những cánh đồng xanh mướt, nơi không còn khói đen của thù hận, chỉ còn âm nhạc và hơi ấm của sự thấu hiểu.

Dưới ánh hoàng hôn của vùng ngoại ô, hai bóng người liêu xiêu đi bên nhau. Khương Trình khoác chiếc áo khoác denim rộng lớn lên vai Nhất Thần, che chắn cho anh khỏi những cơn gió lạnh đầu mùa. Sự sủng ái của anh không còn là việc giấu Nhất Thần trong một góc an toàn, mà là cùng anh đương đầu với bão tố, để rồi từ trong tro tàn, họ sẽ cùng nhau nảy mầm một lần nữa.

“Anh Trình, mình sẽ lại có một cái bục gỗ để kéo đàn chứ?” Nhất Thần hỏi, mắt lấp lánh hy vọng.

“Có chứ. Lần này tôi sẽ đóng một cái bục thật lớn, đủ để em mời cả thế giới đến nghe, nếu em muốn,” Khương Trình cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như ánh dương sau cơn mưa dài.