MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Đèn Trong Khe CửaChương 14: NHÀ BÊN SUỐI, NHẠC TRÊN ĐỒNG

Ánh Đèn Trong Khe Cửa

Chương 14: NHÀ BÊN SUỐI, NHẠC TRÊN ĐỒNG

1,879 từ · ~10 phút đọc

Chuyến xe tải cũ kỹ lăn bánh rời khỏi vùng ngoại ô Thành phố S khi tàn tro của xưởng cơ khí vẫn còn chưa nguội hẳn trong ký ức. Họ đi về phía Tây Nam, nơi những dãy núi mờ sương bắt đầu hiện ra và không khí nồng đượm mùi nhựa thông cùng đất ẩm. Mảnh đất mà người mẹ của đội trưởng cũ để lại cho Khương Trình nằm sâu trong một thung lũng nhỏ, nơi có một con suối trong vắt chảy qua, tách biệt hoàn toàn với những xô bồ, toan tính của phố thị.

Nhất Thần ngồi ở ghế phụ, tay vẫn ôm khư khư hộp đàn cello bọc trong tấm chăn mỏng. Những vết bỏng trên cánh tay đã bắt đầu lên da non, hơi ngứa ngáy nhưng cảm giác đau đớn đã tan biến từ lâu. Anh nhìn qua cửa kính, ngắm nhìn những rặng núi xanh thẫm nối đuôi nhau, lòng bình yên một cách lạ kỳ.

“Sắp đến chưa anh?” Nhất Thần hỏi khẽ.

Khương Trình một tay giữ vô lăng, một tay vươn sang nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cậu, siết nhẹ. “Qua ngọn đồi kia là tới. Chỗ này hẻo lánh, điện nước có lẽ còn thiếu thốn, em có sợ cực không?”

Nhất Thần mỉm cười, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh nắng chiều. “Chỉ cần không có khói xăng và tiếng còi xe, cực mấy em cũng chịu được. Có anh ở đây rồi mà.”

Khi chiếc xe dừng lại trước một bãi cỏ rộng mênh mông sát bờ suối, cả hai cùng bước xuống. Trước mắt họ không phải là một căn nhà khang trang, mà chỉ là một gian nhà gạch cũ nát đã bỏ hoang nhiều năm, cỏ dại mọc lút cả lối đi. Nhưng Khương Trình nhìn thấy ở đó một tiềm năng, còn Nhất Thần thì nhìn thấy một khởi đầu mới.

Suốt hai tuần sau đó, Khương Trình dường như không lúc nào ngơi nghỉ. Anh rũ bỏ vẻ ngoài của một gã thợ máy, khoác lên mình bộ đồ bảo hộ của một người thợ mộc, thợ nề. Anh dỡ bỏ những mảng tường mục, thay bằng gỗ thông thơm phức được mua từ những người dân bản địa phía bên kia đồi. Đôi bàn tay vốn quen với việc vặn ốc vít, sửa động cơ, giờ đây học cách bào gỗ, đóng đinh và lợp mái lá.

Nhất Thần không ngồi yên nhìn. Anh phụ Khương Trình những việc lặt vặt như đánh giấy nhám cho những thanh gỗ, nhổ cỏ quanh nhà hay chuẩn bị những bữa cơm đơn giản bên bếp lửa ngoài trời.

Một buổi chiều, khi Khương Trình đang lợp những tấm mái cuối cùng, Nhất Thần đứng dưới sân, nhìn bóng dáng cao lớn của anh in trên nền trời hoàng hôn đỏ rực. Anh nhận ra rằng, sự sủng ái của Khương Trình không phải là đưa anh vào một cung điện có sẵn, mà là tự tay xây dựng từng viên gạch, từng thớ gỗ để tạo ra một tổ ấm an toàn nhất cho anh.

“Xong rồi!” Khương Trình nhảy từ trên mái nhà xuống, bụi gỗ bám đầy trên tóc và lông mày. Anh mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt thì sáng rực niềm vui.

Anh dắt Nhất Thần vào trong nhà. Căn nhà gỗ nhỏ nhắn nhưng cực kỳ ấm cúng. Khương Trình đã đặc biệt thiết kế một ô cửa sổ lớn nhìn thẳng ra con suối róc rách. Ở góc đẹp nhất của căn phòng, anh đặt một tấm thảm dệt tay màu thổ cẩm và một cái bục gỗ nhỏ vừa vặn cho Nhất Thần ngồi kéo đàn.

“Sân khấu mới của em đây,” Khương Trình thầm thì bên tai anh. “Ở đây sẽ không có ai đến đốt nhà, cũng không có ai đến nói những lời khó nghe. Chỉ có tiếng nước chảy và tiếng đàn của em thôi.”

Nhất Thần xúc động không nói nên lời. Anh lấy cây đàn ra khỏi hộp, ngồi xuống bục gỗ và bắt đầu kéo những nốt nhạc đầu tiên tại ngôi nhà mới. Tiếng cello trầm ấm vang lên, hòa quyện cùng tiếng xào xạc của rừng thông và tiếng suối chảy, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình đến lạ lùng. Khương Trình ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào vách gỗ, nhắm mắt lại tận hưởng giây phút mà anh cho là hạnh phúc nhất đời mình.

Cuộc sống ở vùng quê mới bắt đầu đi vào quỹ đạo. Khương Trình không còn mở tiệm sửa xe quy mô lớn như trước. Anh dựng một gian chòi nhỏ ven đường để giúp bà con trong bản sửa chữa những chiếc máy cày, máy tuốt lúa hay xe máy cũ. Thù lao đôi khi không phải là tiền, mà là vài cân gạo nếp, một con gà hay giỏ khoai lang mật. Nhất Thần thì khai khẩn một mảnh đất nhỏ ven suối để trồng rau và hoa.

Điều thú vị là, câu truyện về "người kéo đàn bên suối" bắt đầu lan truyền trong bản làng của người dân tộc thiểu số gần đó. Những đứa trẻ bản với đôi mắt to tròn, ngây ngô thường xuyên kéo đến ngồi bệt bên bờ suối để nghe Nhất Thần tập đàn. Anh không còn dạy nhạc theo giáo trình khắt khe, mà dạy chúng cách cảm nhận âm thanh của thiên nhiên thông qua những sợi dây đàn.

Có những buổi tối, Khương Trình đốt một đống lửa lớn giữa sân. Anh cùng những người đàn ông trong bản uống rượu cần, còn Nhất Thần kéo đàn cello theo nhịp trống chiêng của họ. Sự giao thoa giữa âm nhạc hàn lâm và nhịp sống hoang dã của núi rừng tạo nên một bầu không khí kỳ diệu, nơi mọi khoảng cách về xuất thân đều bị xóa nhòa.

Tuy nhiên, cuộc sống không chỉ có màu hồng. Một đêm nọ, trời đổ cơn mưa rừng dữ dội. Nước suối dâng cao, sấm chớp đùng đoàng khiến Nhất Thần sợ hãi. Những ký ức về trận hỏa hoạn ở xưởng xe chợt ùa về, khiến anh co rúm lại trong góc giường.

Khương Trình ngay lập tức nhận ra sự bất ổn của người yêu. Anh buông chiếc đèn bão đang kiểm tra, lao đến ôm chặt lấy Nhất Thần vào lòng.

“Đừng sợ, có tôi đây. Nhà mình chắc chắn lắm, nước không vào được đâu,” Khương Trình vỗ về, bàn tay thô ráp xoa nhẹ sau gáy cậu.

“Em sợ... em sợ mọi thứ lại tan biến,” Nhất Thần run rẩy nói.

Khương Trình nâng mặt Nhất Thần lên, nhìn thẳng vào mắt cậu bằng một ánh nhìn đầy kiên định. “Nhất Thần, nhìn tôi này. Tôi đã thề sẽ bảo vệ em, thì dù là lửa hay là nước, tôi cũng sẽ đứng phía trước em. Chúng ta không còn ở Thành phố S nữa, ở đây chỉ có tôi, có em và rừng núi này che chở cho chúng ta thôi.”

Anh bắt đầu kể cho Nhất Thần nghe về những câu chuyện thời lính, về việc anh đã từng vượt qua những cơn mưa rừng kinh hoàng hơn thế này nhiều để tìm đường về đơn vị. Giọng nói trầm thấp, đều đặn của Khương Trình như một liều thuốc an thần, dần dần đưa Nhất Thần vào giấc ngủ sâu giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài vách gỗ.

Sáng hôm sau, khi nắng lên, vạn vật như được gột rửa sạch sẽ. Khương Trình dắt tay Nhất Thần ra bờ suối. Sau cơn mưa, nước suối chảy xiết hơn, tung bọt trắng xóa trên những phiến đá cuội.

“Nhìn xem,” Khương Trình chỉ vào những mầm xanh nhỏ bé đang nhú lên từ đống đất ẩm sau cơn mưa. “Sự sống luôn tìm thấy cách để bắt đầu lại. Chúng ta cũng vậy.”

Nhất Thần tựa đầu vào vai Khương Trình, hít căng lồng ngực mùi không khí thanh khiết của núi rừng. Anh nhận ra rằng, sự sủng ái của Khương Trình không chỉ đơn thuần là bảo vệ, mà là dạy cho anh cách mạnh mẽ để cùng anh chung sống với thế giới này.

Cuối tháng đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra. Một giáo sư cũ ở nhạc viện, người duy nhất vẫn luôn yêu quý tài năng của Nhất Thần, đã lặn lội tìm đến tận thung lũng này sau khi nghe danh tiếng về anh. Ông sững sờ khi thấy "thiên tài" của mình đang đi chân trần trên cỏ, tay cầm rổ rau rừng, gương mặt rạng rỡ và khỏe khoắn.

“Nhất Thần, em định ở đây cả đời sao? Nhạc viện vẫn luôn có chỗ cho em, mọi scandal đã lắng xuống rồi. Cha em... ông ấy cũng không còn ngăn cản nữa,” vị giáo sư nói, ánh mắt đầy nuối tiếc.

Nhất Thần nhìn sang Khương Trình đang đứng ở gian chòi sửa máy, rồi quay lại mỉm cười với người thầy cũ.

“Thưa thầy, ở nhạc viện, em chỉ là một nghệ sĩ chơi theo những nốt nhạc có sẵn. Còn ở đây, em được kéo bản nhạc của chính cuộc đời mình. Em đã tìm thấy khán giả quan trọng nhất của đời mình rồi. Em sẽ không quay lại nữa.”

Khương Trình đứng từ xa nghe thấy những lời đó, anh không nói gì, chỉ quay đi giấu một nụ cười mãn nguyện. Anh biết, con chim sơn ca của mình đã không còn bị nhốt trong lồng, và nó đã chọn cái tổ ấm mộc mạc này làm bến đỗ cuối cùng.

Khi vị giáo sư rời đi, thung lũng lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có. Khương Trình bước lại gần, bế xốc Nhất Thần lên và xoay một vòng giữa bãi cỏ xanh mướt.

“Em chắc chứ? Không hối hận chứ?”

Nhất Thần ôm chặt lấy cổ anh, cười lớn – một tiếng cười giòn tan vang vọng cả núi rừng. “Hối hận duy nhất của em là không gặp anh sớm hơn mười năm.”

Đêm đó, bên bờ suối, dưới ánh trăng bạc, tiếng đàn cello lại vang lên. Nhưng lần này, nó không còn mang vẻ trầm mặc, ưu tư, mà nó thanh thoát, bay bổng như chính tâm hồn của hai con người đã tìm thấy sự tự do đích thực. Khương Trình ngồi bên đống lửa, tay cầm con dao nhỏ tỉ mẩn gọt một chiếc hộp gỗ mới cho Nhất Thần.

Câu truyện của họ giờ đây không còn là một cuộc chạy trốn, mà là một cuộc hành trình xây dựng. Giữa rừng núi bao la, sự sủng ái của một gã cựu binh dành cho một nghệ sĩ không còn là những hành động giật gân, mà nó thấm đẫm trong từng bát cơm nếp thơm, từng viên gạch lợp mái và từng ánh mắt bao dung mỗi sớm mai thức dậy.

Họ đã cùng nhau đi qua khói lửa, qua những toan tính lọc lừa, để rồi nhận ra rằng: hạnh phúc thực chất rất giản đơn. Nó nằm ở một căn nhà gỗ nhỏ, một tiếng đàn cello vang vọng bên bờ suối, và một người sẵn sàng nắm tay mình đi qua mọi mùa đông của cuộc đời.