MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Dương Giữa Thành Phố LớnChương 1: Ngày đầu ở Thượng Hải

Ánh Dương Giữa Thành Phố Lớn

Chương 1: Ngày đầu ở Thượng Hải

1,203 từ

Lục Tiểu Miên nắm chặt tay cầm túi xách, đứng lặng trước cổng ga xe lửa Thượng Hải. Thành phố rộng lớn, náo nhiệt, ánh sáng đèn đường phản chiếu lên mặt đường ướt mưa, khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát giữa biển người. Những tòa nhà cao chọc trời, xe cộ nối đuôi nhau như dòng nước cuồn cuộn, làm cô vừa háo hức vừa sợ hãi.

Cô vừa rời quê nhà ở tỉnh Giang Tây, nơi mọi thứ quen thuộc, nơi con đường trước cửa nhà cô chỉ dài vài trăm mét và mỗi sáng đều nghe tiếng chim hót. Ở Thượng Hải, mọi âm thanh đều khác biệt: còi xe inh ỏi, tiếng người cười nói, và cả tiếng điện thoại chuông reng liên hồi. Lục Tiểu Miên hít một hơi sâu, tự nhủ: “Tiểu Miên, cô phải mạnh mẽ. Đây là bước đầu tiên để biến ước mơ thành hiện thực.”

Cô bước ra khỏi ga, túi xách nặng trĩu trên vai, mắt dõi theo biển quảng cáo sáng chói và dòng người vội vã. Mọi thứ đều lạ lẫm, từ mùi thức ăn đường phố đến cách người ta chen nhau trên vỉa hè. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh, vừa hồi hộp vừa lo lắng. Trường đại học mà cô sẽ theo học nằm ở quận trung tâm, cách ga khoảng mười lăm phút đi taxi. Nhưng với cô, việc bắt một chiếc taxi trong dòng xe hỗn loạn cũng là thử thách.

Sau vài phút lang thang giữa đám đông, cuối cùng cô tìm thấy taxi và bước vào. Tài xế nhìn cô với ánh mắt hơi tò mò nhưng không nói gì. Cô đưa địa chỉ trường ra, lòng vừa hồi hộp vừa hi vọng. Xe rời ga, băng qua những con phố đông đúc. Mắt Tiểu Miên dán vào cửa kính, nhìn dòng người, những biển hiệu lớn treo lơ lửng trên cao, những chiếc xe điện lướt qua, những quán cà phê hiện đại nối tiếp nhau. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến thế.

Sau khi gửi hành lý tại ký túc xá, cô thở dài, mệt mỏi nhưng cũng hào hứng. Thành phố này thật khác biệt, đầy thử thách nhưng cũng đầy cơ hội. Cô quyết định dành chút thời gian để nghỉ ngơi, và khi bước ra ngoài tìm một quán cà phê gần ký túc xá, cô không ngờ rằng cuộc gặp gỡ định mệnh đang chờ mình.

Quán cà phê nhỏ nằm nép mình trong một con hẻm, ánh sáng vàng ấm áp chiếu ra ngoài, hương cà phê thoang thoảng trong không khí. Tiểu Miên đẩy cửa bước vào, cảm giác bình yên bao trùm. Cô chọn một bàn ở góc, đặt túi xuống, nhìn quanh quán. Khách ở đây không đông, chủ yếu là những người trẻ tuổi, lướt điện thoại hoặc cặm cụi làm việc trên laptop. Cô thở dài, vừa nhấm nháp không khí vừa cố gắng trấn tĩnh.

Khi cô chuẩn bị gọi một ly cà phê sữa nóng, cửa quán lại mở, và một người đàn ông bước vào. Anh cao, ăn mặc lịch lãm, ánh mắt sắc sảo, nhưng lại có một nét gì đó khiến người ta cảm thấy ấm áp. Anh tiến thẳng đến quầy, nói vài câu với barista, rồi xoay người nhìn quanh. Và rồi, ánh mắt anh dừng lại ở Tiểu Miên.

Tiểu Miên cảm thấy hơi lúng túng khi anh nhìn mình lâu như vậy. Cô vội vàng cúi xuống, cố gắng tập trung vào menu. Nhưng thật không may, khi đưa tay lấy tách cà phê, cô va phải cốc nước trên bàn. Nước tràn ra, chảy xuống túi xách. Cô kêu lên, vội vàng dùng khăn giấy lau, nhưng chiếc khăn mỏng không đủ sức chống lại dòng nước.

“Ôi trời…” Tiểu Miên lẩm bẩm, tim đập loạn xạ. Cô cảm thấy đỏ mặt vì xấu hổ, vừa lo vừa sợ người bên cạnh sẽ bực mình.

Người đàn ông đến gần, giọng trầm ấm nhưng điềm tĩnh:

“Không sao, để tôi giúp.”

Tiểu Miên ngước lên, và lần đầu tiên nhìn rõ anh. Anh cúi xuống, dùng tay giúp cô lau túi xách. Hơi ấm từ bàn tay anh khiến cô chợt im bặt, không biết phải nói gì.

“Cốc nước này… tôi mua lại cho cô nhé,” anh nói, đôi mắt đen lấp lánh sự quan tâm.

Tiểu Miên chỉ biết lắp bắp: “Cảm… cảm ơn… anh…” Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, không chỉ vì sự xấu hổ, mà còn vì một cảm giác kỳ lạ khi ánh mắt anh nhìn cô.

Anh cười nhẹ, không gượng gạo: “Tên cô là gì?”

“Lục… Lục Tiểu Miên.” Cô ngập ngừng.

“Hàn Dương,” anh đáp, gật đầu nhẹ. “Lần sau cẩn thận hơn nhé.”

Tiểu Miên gật đầu, tim vẫn còn đập loạn. Cô cảm thấy có gì đó khác biệt ở anh, không giống những người cô từng gặp ở quê nhà. Anh không chỉ lạnh lùng, mà còn có một sự quan tâm tinh tế, khiến cô vừa sợ hãi vừa tò mò.

Cô ngồi xuống, cố gắng tập trung thưởng thức cốc cà phê nóng. Nhưng ánh mắt cô vẫn vô thức dõi theo Hàn Dương. Anh ngồi tại quầy, nhìn vào laptop, thoạt trông rất bận rộn nhưng vẫn giữ được phong thái bình tĩnh, điềm đạm.

Tiểu Miên tự nhủ: “Người này… sao mình cảm thấy lạ thế?”

Không khí trong quán cà phê ấm áp, nhưng ngoài kia, thành phố vẫn hối hả, không ngừng chuyển động. Tiểu Miên cảm nhận được một bước ngoặt trong cuộc sống của mình. Ngày đầu tiên ở Thượng Hải, giữa biển người và những ánh đèn chói lòa, cô gặp Hàn Dương, người mà không ai biết sẽ trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời cô.

Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng xen lẫn ngọt lan tỏa trong miệng. Một cảm giác vừa bỡ ngỡ vừa thích thú len lỏi trong tim. Thành phố này thật rộng lớn, đầy thách thức, nhưng cũng có những khoảnh khắc khiến con tim rung động.

Tiểu Miên biết rằng mình sẽ phải mạnh mẽ, tự lập, và học cách thích nghi. Nhưng cô cũng bắt đầu nhận ra, đôi khi, số phận sẽ đưa đến những người quan trọng một cách bất ngờ. Hàn Dương chỉ là một người lạ hôm nay, nhưng cảm giác mà anh để lại trong lòng cô khó mà phai nhạt.

Khi rời quán, trời đã nhá nhem tối, ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, phản chiếu trên mặt đường ướt. Tiểu Miên bước đi chậm rãi, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết xung quanh. Cô biết rằng cuộc sống ở Thượng Hải sẽ không dễ dàng, nhưng cũng chính nơi này sẽ dạy cô trưởng thành.

Cô nắm chặt túi xách, bước đi giữa dòng người hối hả, trong lòng vẫn vang lên hình ảnh Hàn Dương, người đàn ông với ánh mắt trầm ấm và nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức hút. Một khởi đầu mới đã mở ra, và Tiểu Miên cảm thấy, dù lạc lõng giữa thành phố rộng lớn, cô không hoàn toàn đơn độc.