1,323 từ
Sáng hôm sau, Thượng Hải tiếp tục nhộn nhịp, nhưng với Lục Tiểu Miên, mọi thứ vẫn còn quá mới mẻ và đầy áp lực. Cô vừa rời ký túc xá, tay cầm cốc cà phê nóng, vừa bước đi giữa biển người. Dòng người hối hả khiến cô phải liên tục né tránh, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy sự háo hức cho ngày học đầu tiên. Cô không thể đoán trước hôm nay sẽ đưa cô đến một ngã rẽ bất ngờ.
Khi Tiểu Miên bước vào một cửa hàng tiện lợi gần trường để mua vài món đồ, cô vẫn còn mải mê quan sát xung quanh, ánh mắt dán vào những kệ hàng đầy màu sắc. Trong lúc vội vàng chọn sữa và bánh ngọt, cô không để ý rằng túi xách của mình bị hạ thấp, ví tiền rơi ra từ ngăn nhỏ mà cô không biết.
Khi thanh toán, cô mở túi ra, lòng bỗng trùng xuống. “Không thể… ví đâu rồi?” Cô quay lại nhìn xung quanh, nhưng biển người đông đúc khiến cô gần như không nhận ra ai. Tim cô đập mạnh, tay run run. Mất ví – điều tồi tệ nhất có thể xảy ra trong ngày đầu ở thành phố lớn – đã xảy ra.
Cô bước ra khỏi cửa hàng, lòng hoang mang, cố gắng nhớ lại mọi hành động vừa qua. Trong khi cô chần chừ, một cánh tay nhẹ nhàng chạm vào vai cô. Tiểu Miên giật mình, quay lại, thấy một người đàn ông cao, mặc áo khoác đen, ánh mắt trầm ổn nhìn cô.
“Cô bị sao?” Giọng anh trầm ấm nhưng mang một sắc thái nghiêm túc.
Tiểu Miên hốt hoảng, lắp bắp: “T… tôi… tôi mất ví…”
Người đàn ông lướt mắt nhìn xung quanh vài giây, rồi cúi xuống, rút ra một chiếc ví nhỏ từ túi áo khoác. “Cái này?” Anh giơ ra chiếc ví với biểu hiện bình thản nhưng ánh mắt dường như lóe lên một chút quan tâm.
Tiểu Miên há hốc miệng, không tin vào mắt mình: “Sao… sao anh có được?”
Anh nhún vai, gật nhẹ: “Tôi nhặt được trên ghế gần đó, có vẻ cô vừa để rơi.”
Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập cô, tay run run nhận lấy ví. “C… cảm ơn anh… thực sự cảm ơn!” Cô không biết nên nói gì thêm, chỉ biết lòng tràn đầy biết ơn.
Người đàn ông cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không quá tươi, chỉ đủ để khiến người đối diện cảm thấy ấm áp. “Không sao. Cô nên cẩn thận hơn. Thành phố này đông đúc, không phải lúc nào mọi người cũng tốt bụng.”
Tiểu Miên gật đầu, tim vẫn còn đập nhanh. Anh dường như rất lạ, vừa nghiêm nghị vừa khiến người khác có cảm giác dễ gần. “Anh… anh tên gì ạ?” cô hỏi, ánh mắt không rời khỏi anh.
“Hàn Dương,” anh đáp, giọng đều đều, không vội vã. “Cô tên gì?”
“L… Lục Tiểu Miên,” cô thừa nhận, vẫn còn bàng hoàng.
Hàn Dương gật nhẹ, như ghi nhớ tên cô. “Tiểu Miên, hôm nay cô nên chú ý xung quanh hơn. Đây là một thành phố lớn, không như quê nhà.”
Cô gật đầu, vừa xấu hổ vừa cảm giác một thứ gì đó kỳ lạ len vào tim. Chỉ trong vài phút, anh đã xuất hiện đúng lúc, cứu cô khỏi sự hoảng loạn và mất mát. Cô tự hỏi, sao một người lạ lại có thể khiến cô cảm thấy yên tâm đến vậy.
Sau vài giây im lặng, Hàn Dương nói: “Nếu cần, tôi có thể đưa cô đến trường. Dường như hôm nay là ngày đầu tiên của cô, đúng không?”
Tiểu Miên ngạc nhiên: “Anh… anh định đi cùng tôi?”
Anh gật đầu, ánh mắt nhìn cô cẩn thận, như muốn đảm bảo rằng cô thực sự không gặp rắc rối. “Tôi đi cùng. An toàn hơn.”
Tiểu Miên do dự một chút, nhưng cuối cùng đồng ý. Cảm giác an toàn khi có anh đi bên khiến cô thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hai người bước ra khỏi cửa hàng, hòa vào dòng người. Hàn Dương đi cạnh cô, dáng người cao lớn nổi bật giữa biển người, ánh mắt thỉnh thoảng liếc xuống cô, như để chắc chắn rằng cô không gặp chuyện gì.
Trên đường đi, Tiểu Miên không khỏi tò mò nhìn anh: “Anh… anh sống ở Thượng Hải lâu chưa?”
Hàn Dương khẽ mỉm cười, ánh mắt không rời đường đi: “Được một thời gian. Công việc chiếm phần lớn thời gian, nên ít khi để ý đến xung quanh.”
Tiểu Miên gật đầu, cảm giác vừa ngưỡng mộ vừa e dè. Anh trầm tính, lạnh lùng nhưng không xa cách, khiến cô khó hiểu. Trong lòng cô, một cảm giác tò mò bắt đầu nảy nở. Người đàn ông này, sao lại xuất hiện đúng lúc và cứu cô khỏi rối ren như vậy?
Khi đến gần cổng trường, Hàn Dương dừng lại. “Đến rồi. Đây là nơi cô học à?”
Tiểu Miên gật đầu, cảm ơn anh: “Cảm ơn anh đã đi cùng tôi. Nếu không có anh, chắc tôi sẽ bị lạc mất.”
Anh gật nhẹ, đôi mắt trầm tĩnh nhìn cô: “Hãy nhớ kỹ đường đi và cẩn thận hơn. Thành phố này… không phải lúc nào cũng hiền hòa.”
Cô cười, cảm giác vừa biết ơn vừa bối rối. “Vâng… tôi sẽ cố gắng.”
Hàn Dương quay bước, chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi đi, anh nhìn cô một lần nữa, giọng trầm ổn: “Có gì, nếu cần giúp đỡ, nhớ tìm tôi.”
Tiểu Miên đứng đó, nhìn bóng lưng anh khuất dần trong dòng người, cảm giác tim vẫn còn đập loạn nhịp. Cô không hiểu sao, nhưng một phần trong cô biết rằng hôm nay không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sự xuất hiện của Hàn Dương, sự giúp đỡ kịp thời, tất cả đều khiến cô thấy thế giới rộng lớn này bớt đáng sợ hơn.
Cô bước vào cổng trường, nắm chặt túi xách, lòng đầy băn khoăn. Thành phố này thật rộng lớn, nhưng hóa ra cũng có những con người tốt bụng, xuất hiện đúng lúc để thay đổi cả một ngày. Mối quan hệ kỳ lạ giữa cô và Hàn Dương, dù mới bắt đầu, đã gieo một hạt giống tò mò và hi vọng trong tim cô.
Trong lớp học đầu tiên, Tiểu Miên vẫn cảm giác tim mình rộn ràng mỗi khi nhớ đến khoảnh khắc Hàn Dương trao ví. Cô tự hỏi, liệu trong thành phố rộng lớn này, cô sẽ gặp lại anh không? Và nếu gặp lại, mối quan hệ giữa họ sẽ ra sao?
Ngày trôi qua, Lục Tiểu Miên dần hòa nhập với nhịp sống mới, nhưng hình ảnh Hàn Dương vẫn ám ảnh trong tâm trí. Một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, khiến cô không thể quên. Thành phố này, với bao thử thách và cơ hội, bắt đầu mở ra những ngã rẽ bất ngờ mà cô chưa từng nghĩ tới.
Buổi tối, khi trở về ký túc xá, Tiểu Miên đặt túi xuống, hít một hơi thật sâu. Trước mắt cô là thành phố lấp lánh ánh đèn, đầy những con đường mới, những cơ hội mới, và cả những mối quan hệ kỳ lạ vừa chớm nở. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra đường phố, tự nhủ: “Hôm nay là một ngày kỳ lạ… nhưng cũng là một ngày quan trọng. Có lẽ… mọi thứ sẽ thay đổi từ đây.”
Tiểu Miên không biết rằng Hàn Dương, người đàn ông với đôi mắt trầm tĩnh và nụ cười hiếm hoi, sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Một mối quan hệ kỳ lạ, vừa gần gũi vừa xa cách, vừa ấm áp vừa thách thức, đang bắt đầu từ khoảnh khắc này – trong một ngày Thượng Hải nhộn nhịp và đầy bất ngờ.