MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Dương Giữa Thành Phố LớnChương 3: Phỏng vấn thất bại

Ánh Dương Giữa Thành Phố Lớn

Chương 3: Phỏng vấn thất bại

1,577 từ

Ngày hôm sau, Lục Tiểu Miên thức dậy với một tâm trạng vừa háo hức vừa lo lắng. Thành phố Thượng Hải vẫn còn đang chìm trong sương mù sáng sớm, ánh sáng nhạt của bình minh phản chiếu trên những con đường ướt, nhưng Tiểu Miên cảm thấy trong lòng mình một luồng năng lượng mới. Hôm nay, cô sẽ đi phỏng vấn tại một công ty truyền thông lớn – một bước quan trọng đầu tiên trong hành trình sự nghiệp của cô.

Cô đứng trước gương, chỉnh lại mái tóc, kiểm tra trang phục: áo sơ mi trắng tinh, chân váy bút chì đen và đôi giày thấp gót. Mỗi chi tiết đều được cô chuẩn bị cẩn thận. Cảm giác hồi hộp dâng lên khi cô nghĩ đến những đồng nghiệp tiềm năng, những người có thể sẵn sàng đánh bại cô trong cuộc cạnh tranh khốc liệt này.

Trên đường đến công ty, Tiểu Miên cầm trên tay hồ sơ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lòng vừa hối hả vừa căng thẳng. Thành phố dường như rộng lớn hơn khi cô bước qua từng con phố đông đúc. Xe cộ inh ỏi, người qua lại vội vã, tất cả tạo thành một bầu không khí vừa hối hả vừa áp lực. Cô tự nhủ: “Tiểu Miên, hãy bình tĩnh. Đây là cơ hội của cô, nhưng cũng là thử thách. Chỉ cần tự tin, cô sẽ làm được.”

Khi cô đến trước tòa nhà cao chọc trời của công ty, cảm giác choáng ngợp lại tràn ngập. Tòa nhà kính sáng lấp lánh, nhân viên ra vào hối hả, bước chân cô chậm lại, vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. Cô hít một hơi sâu, tiến vào sảnh lớn. Một nhân viên lễ tân lịch sự chào hỏi và hướng dẫn cô lên phòng phỏng vấn.

Phòng chờ của công ty đông đúc, nhiều ứng viên trẻ tuổi ngồi xung quanh, ánh mắt dán vào hồ sơ hoặc điện thoại. Tiểu Miên ngồi xuống, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng ngay khi cô mở hồ sơ ra, một cô gái tóc dài, ăn mặc rất thời thượng, ngồi cạnh, liếc mắt nhìn cô với ánh mắt khinh khỉnh: “Cô là ứng viên mới à? Tôi thấy hồ sơ cô không nổi bật lắm đâu.”

Tiểu Miên hơi giật mình, nhưng cố gắng mỉm cười, không muốn để căng thẳng lấn át bản thân. Cô chỉ gật nhẹ: “Vâng, tôi… sẽ cố gắng.”

Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn vang lên: “Ứng viên tiếp theo, xin mời vào phòng.” Tiểu Miên đứng lên, bước vào phòng phỏng vấn, lòng vừa hồi hộp vừa căng thẳng.

Phòng phỏng vấn rộng rãi, ánh sáng hài hòa, bàn ghế được sắp xếp gọn gàng. Ở phía đối diện là ba người phỏng vấn: một nữ trưởng phòng với ánh mắt nghiêm nghị, một nam nhân viên trẻ tuổi với thái độ lạnh lùng, và một người đàn ông trung niên trông có vẻ nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng lóe lên sự tò mò.

Tiểu Miên bước đến, cúi đầu chào: “Chào các anh/chị, tôi là Lục Tiểu Miên.” Giọng cô hơi run, nhưng cố giữ bình tĩnh.

Nữ trưởng phòng nhìn cô một cách kỹ lưỡng: “Tiểu Miên, hồ sơ của cô khá tốt về học vấn, nhưng kinh nghiệm thực tế còn thiếu. Cô có thể kể rõ hơn về các dự án cô đã thực hiện không?”

Tiểu Miên hít một hơi, bắt đầu kể về những dự án nhỏ cô từng tham gia ở trường, những bài tập nhóm và các hoạt động ngoại khóa. Cô cố gắng trình bày một cách tự tin, nhấn mạnh khả năng học hỏi nhanh và sự nhiệt tình. Nhưng mắt cô không khỏi dõi nhìn những ánh mắt đánh giá, đôi khi lạnh lùng, đôi khi tò mò.

Sau khi cô trình bày, nam nhân viên trẻ tuổi khẽ nhếch mép, hỏi: “Cô có nghĩ rằng chỉ dựa vào nhiệt tình là đủ để làm việc trong môi trường cạnh tranh như công ty chúng tôi không? Kỹ năng thực tế mới là quan trọng.”

Tiểu Miên cảm thấy tim đập nhanh. Câu hỏi như một áp lực vô hình, khiến cô phải cố gắng nhấn mạnh kỹ năng mềm và khả năng thích ứng của mình. Cô trả lời, giọng hơi run nhưng cố gắng tự tin: “Tôi hiểu rằng kinh nghiệm thực tế rất quan trọng, nhưng tôi tin rằng với khả năng học hỏi nhanh và tinh thần cầu tiến, tôi sẽ hoàn thành tốt công việc được giao.”

Người đàn ông trung niên gật nhẹ, nhưng nữ trưởng phòng lại lắc đầu: “Câu trả lời của cô chưa đủ thuyết phục. Trong công việc, áp lực và cạnh tranh rất lớn. Cô cần chứng minh rằng mình có thể chịu đựng và thích nghi với tốc độ làm việc cao.”

Tiểu Miên cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng cảm thấy áp lực nặng nề. Cô biết mình đang đứng trước một thử thách lớn, nhưng bản thân chưa đủ kinh nghiệm để chứng minh.

Cuộc phỏng vấn kéo dài hơn một giờ đồng hồ, với nhiều câu hỏi tình huống, yêu cầu phân tích và giải quyết vấn đề. Tiểu Miên cố gắng trả lời hết sức mình, nhưng đôi khi cảm giác bối rối khiến câu trả lời không được trôi chảy. Nhất là khi cô nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của đồng nghiệp cạnh tranh trong phòng chờ – cô gái tóc dài hôm trước – ánh mắt đó khiến cô cảm thấy như bị soi mói từng chi tiết nhỏ nhất.

Cuối cùng, trưởng phòng nhấn mạnh: “Chúng tôi sẽ thông báo kết quả sau vài ngày. Cảm ơn cô đã đến.” Tiểu Miên gật đầu, đứng lên, cảm giác nặng nề đè xuống vai. Cô ra khỏi phòng, bước vào hành lang, hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi tòa nhà, cô cảm thấy như toàn bộ năng lượng trút ra khỏi cơ thể.

Tiểu Miên đi bộ trên vỉa hè, ánh mắt nhìn dòng người vội vã. Cảm giác thất bại nặng nề dồn lên cô, làm tim cô nặng trĩu. Cô tự nhủ: “Mình… mình không đủ giỏi sao? Hay là… mình chưa phù hợp với môi trường này?”

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ một người bạn ở quê gửi đến: “Tiểu Miên, đừng nản! Thành phố lớn không dễ dàng đâu. Cố gắng lên nhé!” Tiểu Miên mỉm cười nhẹ, nhưng vẫn cảm thấy cô đơn. Thành phố này quá rộng lớn, quá áp lực, và cô chỉ là một cô gái nhỏ bé, bước những bước đầu tiên trong thế giới mà cô chưa hề quen thuộc.

Cô bước vào một quán cà phê nhỏ gần công ty, đặt túi xuống, nhấp một ngụm cà phê nóng, cố gắng xoa dịu cảm giác căng thẳng. Nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng, nghĩ về buổi phỏng vấn, về ánh mắt nghiêm nghị của trưởng phòng, về câu hỏi sắc lạnh của đồng nghiệp cạnh tranh. Cô cảm thấy bản thân như vừa trải qua một trận chiến mà chưa kịp hít thở.

Đúng lúc cô đang cúi mặt suy nghĩ, cửa quán mở, và một bóng người quen thuộc bước vào. Tim cô đập nhanh. Anh đứng đó, dáng người cao lớn, ánh mắt trầm ổn, nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi – Hàn Dương.

“Lục Tiểu Miên,” giọng anh trầm ấm, vừa đủ để cô nhận ra, “có vẻ hôm nay là một ngày khó khăn đối với cô nhỉ?”

Tiểu Miên ngước lên, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Anh… sao anh ở đây?” Cô chưa kịp định thần, anh đã ngồi xuống đối diện, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Hàn Dương nhún vai, cười nhẹ: “Tôi biết cô sẽ gặp chút thử thách. Cứ yên tâm, thất bại một lần không có nghĩa là kết thúc. Thành phố này rộng lớn, và cơ hội còn rất nhiều.”

Tiểu Miên cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm phần nào. Áp lực hôm nay dường như tan biến khi có anh ở bên, một người dường như luôn xuất hiện đúng lúc, mang lại sự yên tâm kỳ lạ.

Cô mỉm cười, giọng trầm nhưng đầy quyết tâm: “Vâng… tôi sẽ cố gắng hơn. Cảm ơn anh.”

Hàn Dương gật đầu, ánh mắt nhìn cô thấu hiểu: “Tôi tin cô có thể làm được. Chỉ cần kiên nhẫn, học hỏi và đừng bỏ cuộc.”

Tiểu Miên ngồi đó, nhấm nháp cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong cơ thể. Dù thất bại, nhưng cô biết, hôm nay là một bước quan trọng để trưởng thành. Và hơn hết, cô biết rằng, giữa thành phố rộng lớn này, sẽ luôn có những người xuất hiện đúng lúc, giúp cô đứng vững, tiếp tục bước đi.

Ngày hôm đó khép lại, nhưng trong lòng Lục Tiểu Miên, một quyết tâm mới nhen nhóm. Cô hiểu rằng thất bại không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là bài học đầu tiên trong chuỗi ngày dài đầy thử thách phía trước. Và mối quan hệ kỳ lạ với Hàn Dương, vừa gần gũi vừa xa cách, dường như cũng bắt đầu từ khoảnh khắc này – nơi cô nhận ra, dù trong những ngày khó khăn nhất, sẽ luôn có những ánh mắt ấm áp, làm trái tim cô bớt cô đơn.