MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Dương Giữa Thành Phố LớnChương 4: Gặp lại Hàn Dương

Ánh Dương Giữa Thành Phố Lớn

Chương 4: Gặp lại Hàn Dương

1,449 từ

Ngày hôm sau, Lục Tiểu Miên thức dậy với tâm trạng pha trộn giữa háo hức và lo lắng. Buổi phỏng vấn thất bại hôm qua vẫn còn in sâu trong tâm trí cô, nhưng cô tự nhủ: “Tiểu Miên, thất bại là điều tất yếu. Quan trọng là học hỏi và đứng dậy.” Cô cẩn thận chuẩn bị trang phục, hồ sơ và tất cả những gì cần thiết để tiếp tục tìm cơ hội trong thành phố rộng lớn này.

Sau khi ăn sáng nhanh tại ký túc xá, cô bước ra ngoài, tay cầm hồ sơ và điện thoại, mắt nhìn dọc con phố sớm đông đúc. Không khí Thượng Hải vào buổi sáng có vẻ vừa nhộn nhịp vừa hối hả, những chiếc xe taxi nối đuôi nhau, người đi bộ vội vàng, âm thanh còi xe vang vọng khắp nơi. Tiểu Miên hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, rồi bước nhanh về phía văn phòng mà cô đã hẹn trước.

Khi đến tòa nhà công ty truyền thông nổi tiếng, cô dừng lại một chút trước cánh cửa kính sáng bóng. Bên trong, nhân viên ra vào hối hả, ánh mắt nghiêm nghị, tay cầm laptop và tài liệu. Tiểu Miên cảm thấy một áp lực lớn đè lên vai. Cô cúi người chào lễ tân và bước vào thang máy, lòng đan xen giữa sự lo lắng và hi vọng.

Khi vừa bước ra khỏi thang máy và đến sảnh tầng trên, cô tình cờ va phải một người đàn ông cao lớn. Tim cô như lỡ nhịp, bởi dáng người ấy quá quen thuộc. Anh đứng đó, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt trầm ổn, vừa nhìn cô vừa nhếch mép cười nhẹ.

“Tiểu Miên,” giọng trầm ấm của anh vang lên, khiến cô không khỏi bối rối. “Lại gặp cô ở đây.”

Cô há hốc miệng, cảm giác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Anh… anh… cũng ở đây sao?”

Hàn Dương gật nhẹ, ánh mắt nhìn cô cẩn thận: “Tôi biết cô hôm qua gặp khó khăn. Có vẻ cô đang tìm cơ hội trong lĩnh vực truyền thông, đúng không?”

Tiểu Miên gật đầu, giọng run run nhưng chân thành: “Vâng… Tôi… Tôi rất muốn học hỏi và thử sức.”

Hàn Dương nhìn cô một lát, rồi cười nhẹ: “Nếu cô đồng ý, tôi có thể giúp cô một chút. Dẫn cô đi gặp một số người trong công ty, hướng dẫn cô cách làm việc và thích nghi với môi trường mới.”

Trái tim Tiểu Miên như nhảy lên. Cô không ngờ rằng Hàn Dương – người đàn ông xuất hiện đúng lúc, giúp cô lấy lại ví hôm trước – lại là giám đốc của một công ty truyền thông nổi tiếng. Cô gật đầu, cảm giác vừa hồi hộp vừa biết ơn: “V… vâng, tôi rất mong được anh giúp đỡ.”

Hàn Dương mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn toát ra sự điềm tĩnh: “Đi thôi. Tôi sẽ giới thiệu cô với một vài đồng nghiệp và cho cô thấy cách mọi thứ vận hành ở đây.”

Cả hai bước qua sảnh lớn, ánh mắt Hàn Dương quan sát xung quanh, từng cử chỉ đều mang dáng vẻ điềm tĩnh và quyết đoán. Tiểu Miên đi theo anh, cảm giác vừa yên tâm vừa tò mò. Cô tự hỏi, liệu sự xuất hiện của anh hôm nay có phải là một bước ngoặt thực sự trong cuộc đời cô?

Hàn Dương dẫn cô qua các phòng ban, giới thiệu từng người một: “Đây là trưởng phòng sáng tạo, cô sẽ làm việc trực tiếp với anh ấy. Đây là bộ phận thiết kế và nội dung, nơi cô có thể học hỏi nhiều điều.” Ánh mắt anh dừng lại ở một vài nhân viên, như nhắc nhở họ chú ý đến cô.

Tiểu Miên cố gắng ghi nhớ tên từng người, cảm giác vừa hồi hộp vừa háo hức. Đây là môi trường hoàn toàn khác với trường học hay ký túc xá, nơi mọi thứ vận hành nhanh chóng, áp lực lớn, nhưng cũng đầy cơ hội. Cô tự nhủ: “Tiểu Miên, đây là bước đầu tiên để trưởng thành. Hãy tận dụng cơ hội này.”

Khi dẫn cô đến phòng làm việc chính, Hàn Dương quay lại, ánh mắt nhìn thẳng cô: “Tiểu Miên, tôi sẽ giao cho cô một số công việc nhỏ trước. Đừng lo lắng nếu gặp khó khăn. Quan trọng là thái độ và cách cô học hỏi.”

Cô gật đầu, cảm thấy tim mình ấm áp. Áp lực vẫn còn đó, nhưng sự hướng dẫn của Hàn Dương khiến cô cảm thấy bớt lạc lõng. Cô ngồi xuống bàn, mở laptop và chuẩn bị tinh thần bắt đầu.

Ngay sau đó, một đồng nghiệp nữ đến chào: “Chào Tiểu Miên, tôi là Lâm Thúy, sẽ hướng dẫn cô vài công việc ban đầu.” Cô nở nụ cười, nhưng ánh mắt không khỏi có vẻ nghi ngại, như đang đánh giá khả năng của Tiểu Miên.

Tiểu Miên mỉm cười nhẹ: “Rất vui được làm việc cùng chị.”

Trong vài giờ tiếp theo, cô học cách sử dụng phần mềm, cách lập kế hoạch nội dung, cách xử lý email và báo cáo. Mọi thứ đều nhanh chóng, đầy áp lực, nhưng cô cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, nhấn mạnh sự chăm chỉ và tinh thần cầu tiến.

Đến trưa, Hàn Dương ghé qua bàn cô, đặt một cốc cà phê nóng: “Ăn chút gì đi, đừng quá căng thẳng.”

Tiểu Miên ngẩng lên, mắt lấp lánh niềm vui: “Cảm ơn anh.”

Hàn Dương gật nhẹ, rồi quay đi, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo cô. Cảm giác này khiến Tiểu Miên vừa bối rối vừa an tâm. Cô biết rằng hôm nay, sự xuất hiện của anh không chỉ là một sự trùng hợp, mà còn là cơ hội để cô học hỏi và thích nghi nhanh chóng với môi trường mới.

Buổi chiều, cô được giao nhiệm vụ lập một kế hoạch nội dung nhỏ cho một chiến dịch quảng cáo. Dù áp lực, cô vẫn cố gắng hết sức, nhấn mạnh sự sáng tạo và khả năng thích ứng. Hàn Dương thỉnh thoảng đi qua, đưa ra vài gợi ý nhẹ nhàng nhưng hiệu quả, khiến cô cảm thấy vừa được hướng dẫn vừa được tin tưởng.

Cuối ngày, khi Tiểu Miên sắp rời công ty, Hàn Dương gọi cô lại: “Ngày đầu tiên khó khăn, nhưng cô đã làm tốt. Đừng tự trách bản thân nếu chưa hoàn hảo. Quan trọng là học hỏi và tiến bộ từng ngày.”

Cô mỉm cười, cảm giác ấm áp tràn ngập: “Vâng, tôi sẽ cố gắng.”

Hàn Dương gật nhẹ, ánh mắt dịu dàng: “Thành phố này rộng lớn, và công việc này không dễ dàng. Nhưng tôi tin cô có thể làm được. Cứ kiên nhẫn và đừng nản lòng.”

Khi cô bước ra khỏi tòa nhà, nhìn ánh nắng chiều phản chiếu trên những tòa nhà cao, tim cô như nhẹ nhõm hơn. Hôm nay, cô không chỉ học được cách thích nghi với môi trường mới, mà còn nhận ra rằng, giữa thành phố rộng lớn này, sẽ luôn có những người xuất hiện đúng lúc để giúp cô đứng vững.

Trên đường về ký túc xá, Tiểu Miên tự nhủ: “Ngày hôm nay thật kỳ lạ. Nhưng tôi biết, đây là bước đầu tiên để trưởng thành. Và… anh ấy – Hàn Dương – có lẽ sẽ xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của tôi.”

Cô nắm chặt túi xách, lòng đầy quyết tâm. Dù trước mắt còn nhiều thử thách, nhưng với sự giúp đỡ bất ngờ của Hàn Dương, cô cảm thấy mình không còn đơn độc giữa thành phố rộng lớn và đầy cạnh tranh này. Một mối quan hệ kỳ lạ nhưng đầy hứa hẹn đang bắt đầu, mở ra những ngã rẽ mới trong cuộc sống và sự nghiệp của cô.

Buổi tối, khi ngồi bên cửa sổ ký túc xá, nhìn ra đường phố đầy ánh đèn, Tiểu Miên cười nhẹ. Cô biết rằng, giữa áp lực, thử thách và thất bại, sẽ luôn có những người xuất hiện đúng lúc, dẫn lối cho cô. Và Hàn Dương, người đàn ông với ánh mắt trầm ổn và nụ cười hiếm hoi, chính là một trong số đó.

Ngày hôm nay khép lại, nhưng trong lòng Tiểu Miên, một quyết tâm mới nhen nhóm: cô sẽ không bỏ cuộc, sẽ học hỏi, sẽ tiến lên. Và hơn hết, cô biết rằng, mối quan hệ kỳ lạ nhưng ấm áp với Hàn Dương sẽ là một phần quan trọng, giúp cô bước tiếp trong hành trình đầy thử thách này.