Hoắc Kỷ Thành không kiên nhẫn cởi bỏ hết quần áo, anh chỉ kéo khóa quần và vén lớp váy tập ngắn ngủn của cô lên. Sự thô cứng nóng bỏng của anh ngay lập tức áp sát vào vùng nhạy cảm đang ướt đẫm của Cố Giai.
"Kỷ Thành... ân... nhẹ thôi..." Cố Giai bám chặt lấy thanh xà ngang, lưng cong lên như một dải lụa mềm.
Anh không nghe lời cô, mà trực tiếp đâm mạnh vào từ phía sau. Một sự xâm nhập đầy tính bạo liệt khiến Cố Giai thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Tư thế này khiến anh có thể đi sâu hơn bất cứ lúc nào, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng nơi sâu kín nhất của cô.
Trong gương lớn của phòng tập, Cố Giai nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Cô đang run rẩy, đôi mắt mơ màng, đôi môi bị anh cắn đến đỏ mọng. Phía sau cô, người đàn ông quyền lực nhất thành phố đang điên cuồng chiếm hữu, gương mặt anh lộ ra vẻ chiếm hữu điên rồ mà hiếm ai thấy được.
Hoắc Kỷ Thành xoay người cô lại, đặt cô ngồi lên thanh xà ngang. Một tay anh giữ chặt gáy cô, tay kia nắm lấy một bên chân cô gác lên vai mình. Sự mở rộng tối đa này khiến cảm giác đau đớn ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một luồng điện cực khoái chạy khắp cơ thể.
"Nói cho anh biết, ai là người duy nhất được chạm vào em?" Anh vừa thúc mạnh vừa gằn giọng hỏi.
"Là anh... chỉ có Hoắc Kỷ Thành... á... chậm lại..." Cố Giai khóc nức nở, cảm giác như mình sắp bị anh đâm xuyên qua.
Tiếng va chạm của cơ thể và tiếng thở dốc vang vọng trong căn phòng vắng. Anh như muốn trút hết mọi sự ghen tuông của những ngày qua vào cuộc hoan lạc này. Từng nhịp di chuyển đều dứt khoát, mạnh bạo, mang đậm phong cách chiếm hữu của một kẻ săn mồi.
Đỉnh điểm của cuộc vui, Cố Giai cảm thấy cả người mình co rút kịch liệt, cô thét lên một tiếng nhỏ rồi lả đi trong vòng tay anh. Hoắc Kỷ Thành cũng gầm nhẹ, đem tất cả tinh hoa và sự thâm tình rót đầy vào cơ thể cô.
Anh ôm chặt cô, mặc kệ mồ hôi làm ướt đẫm cả hai. Giữa căn phòng tập múa yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập loạn nhịp của hai người hòa quyện.
"Giai Giai, em là thuốc độc của anh, cũng là liều thuốc giải duy nhất của anh." Anh thì thầm vào tai cô, nụ hôn nồng cháy rơi trên bờ vai gầy.
Ngày hôm sau, Thẩm Dực chính thức tuyên bố rút khỏi dự án phim và rời khỏi giới giải trí để ra nước ngoài định cư "vô thời hạn". Ai cũng hiểu, đây là cái giá phải trả cho việc dám mơ tưởng đến người phụ nữ của Hoắc Kỷ Thành.