Ngày đầu tiên Cố Giai quay lại phim trường sau khi công khai thân phận, bầu không khí đã hoàn toàn khác. Mọi người từ nhân viên hậu cần đến các diễn viên gạo cội đều nhìn cô với ánh mắt kiêng dè, nịnh nọt.
Tuy nhiên, giới giải trí luôn có những kẻ không biết tự lượng sức mình. Lâm Sanh – một tiểu hoa đán đang nổi, vốn là người được nhắm cho vai nữ chính trước khi Hoắc Kỷ Thành can thiệp. Cô ta đứng trong góc, nhìn Cố Giai với ánh mắt đỏ rực vì ghen tị.
"Hừ, chỉ là một con hồ ly tinh biết leo lên giường đại gia thôi mà. Để xem Hoắc tổng chơi chán rồi sẽ vứt cô ta đi đâu." Lâm Sanh mỉa mai khá lớn tiếng khi Cố Giai đi ngang qua.
Cố Giai định lờ đi, nhưng một bóng đen cao lớn đã xuất hiện phía sau cô từ lúc nào. Hoắc Kỷ Thành hôm nay đến thăm ban, anh đứng đó, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
"Cô vừa nói ai bị vứt đi?" Giọng nói của anh như từ địa ngục vọng về.
Lâm Sanh sợ hãi đến mức đánh rơi cả kịch bản, mặt cắt không còn giọt máu: "Hoắc... Hoắc tổng... tôi không có..."
"Cút!" Anh chỉ nói một chữ duy nhất, nhưng đủ để khiến Lâm Sanh hiểu rằng sự nghiệp của mình đã chấm dứt từ đây.
Sau khi xử lý xong kẻ phiền phức, Hoắc Kỷ Thành kéo Cố Giai vào phòng thay đồ riêng của cô. Anh đóng sầm cửa lại, khóa trái.
"Anh... anh làm gì vậy? Ngoài kia còn rất nhiều người..." Cố Giai lùi lại, lưng chạm vào chiếc gương trang điểm lớn.
Hoắc Kỷ Thành không nói gì, anh tháo cà vạt, ánh mắt hừng hực lửa nóng. "Giai Giai, em lại để người khác sỉ nhục mình mà không phản kháng? Anh đã nói rồi, có anh ở đây, em không cần phải nhịn."
Anh tiến tới, ép cô vào giữa lồng ngực mình và mặt gương lạnh lẽo. Bàn tay anh mạnh bạo nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào sự giận dữ lẫn dục vọng đang bùng cháy trong mắt anh.
"Anh muốn em phải nhớ rõ, em là người của ai."
Nói rồi, anh cúi xuống cắn mạnh vào vành tai cô, một cảm giác tê dại truyền khắp cơ thể Cố Giai. Anh bắt đầu dùng những nụ hôn thô bạo để đánh dấu chủ quyền. Chiếc váy cổ trang cầu kỳ trên người cô bắt đầu trở nên vướng víu. Hoắc Kỷ Thành không kiên nhẫn, anh dùng sức xé toạc một đường bên hông váy, để lộ làn da trắng nõn nà như mỡ đông.
Sự lạnh lẽo của mặt gương phía sau và sự nóng bỏng từ cơ thể anh phía trước tạo nên một sự tương phản mãnh liệt. Cố Giai run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào vai anh.
"Kỷ Thành... đừng ở đây... họ sẽ nghe thấy..." Cô hổn hển cầu xin, nhưng giọng nói lại mang theo sự khát khao không thể che giấu.
Hoắc Kỷ Thành khẽ cười khàn đặc: "Nghe thấy thì sao? Anh muốn họ biết, bên trong cánh cửa này, em thuộc về một mình anh."