Không gian trong phòng thay đồ trở nên chật chội và nóng rực. Hoắc Kỷ Thành không cho cô cơ hội trốn thoát. Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên bàn trang điểm, khiến các loại mỹ phẩm rơi loảng xoảng xuống sàn.
Anh tách hai chân cô ra, chen vào giữa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào sự hoảng loạn xinh đẹp trên khuôn mặt cô.
"Nói, em là của ai?" Anh vừa hôn lên cổ cô, vừa dùng bàn tay to lớn xoa nắn vùng eo thon thả, lực đạo mạnh mẽ đến mức để lại những dấu tay mờ đỏ.
"Em... em là của anh... của Hoắc Kỷ Thành..." Cố Giai nấc nghẹn, cảm giác trống trải phía dưới khiến cô không tự chủ được mà kẹp chặt lấy hông anh.
Hoắc Kỷ Thành hài lòng với câu trả lời đó. Anh nhanh chóng giải phóng bản thân, sự thô cứng và nóng bỏng của anh chạm vào nơi mềm mại nhất của cô, khiến Cố Giai giật mình rên khẽ. Anh không hề dạo đầu nhẹ nhàng như mọi khi, mà trực tiếp đâm mạnh vào.
"A... Kỷ Thành!" Cố Giai ngửa cổ, đôi mắt nhắm nghiền, cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cô vừa đau vừa sướng tê dại.
Tiếng va chạm cơ thể vang lên trầm đục trong căn phòng kín. Hoắc Kỷ Thành như một con thú hoang vừa tìm được con mồi yêu thích nhất, anh điên cuồng chiếm lấy cô, mỗi cú thúc đều sâu đến tận cùng, như muốn khảm cô vào trong máu thịt mình.
Chiếc gương trang điểm phía sau không ngừng rung động theo từng nhịp chuyển động của họ. Hình ảnh Cố Giai với mái tóc rối bời, đôi mắt đẫm lệ và làn da đỏ hồng vì hưng phấn hiện rõ trong gương, càng làm kích thích thú tính của người đàn ông.
Anh xoay người cô lại, bắt cô đối diện với chính mình trong gương. Một tay anh giữ chặt gáy cô, tay kia luồn về phía trước nhào nặn đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo nhịp thở.
"Nhìn đi Giai Giai, nhìn xem em đang bị anh chiếm hữu như thế nào." Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng đen tối.
Cố Giai nhìn vào gương, thấy gương mặt mình tràn đầy xuân sắc, thấy người đàn ông quyền lực nhất thành phố đang gục đầu vào vai mình mà thở dốc, đôi mắt anh đỏ ngầu vì cực khoái. Cô cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ giữa cơn bão, chỉ có thể nương tựa vào anh, cùng anh chìm nổi.
Sự cuồng nhiệt kéo dài đến tận khi Cố Giai gần như lả đi trong lòng anh. Hoắc Kỷ Thành gầm nhẹ một tiếng, đem tất cả tinh hoa và tình yêu điên cuồng của mình rót đầy vào sâu trong cơ thể cô.
Anh ôm chặt lấy cô, nhịp tim hai người hòa vào làm một. Trong không gian nồng đậm mùi vị hoan lạc, Hoắc Kỷ Thành khẽ hôn lên trán cô, giọng nói đã khôi phục lại sự lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự thâm tình đến cốt tủy:
"Giai Giai, đời này em đừng mong chạy thoát khỏi anh."
Bên ngoài, đoàn phim vẫn đang bận rộn, không ai biết rằng bên trong căn phòng nhỏ ấy, vị tỷ phú quyền lực vừa hoàn thành một nghi thức "đánh dấu" đầy chiếm hữu đối với người phụ nữ của đời mình.