Hoắc Kỷ Thành đặt Cố Giai xuống lớp đệm lông vũ mềm mại. Anh chậm rãi cởi bỏ lớp áo sơ mi, để lộ cơ bắp săn chắc và lồng ngực rộng lớn – nơi cô luôn cảm thấy an toàn nhất.
Anh không vội vàng chiếm hữu. Đêm nay, anh muốn từ từ thưởng thức từng tấc da thịt của người phụ nữ mà anh đã thầm yêu và chờ đợi suốt nhiều năm. Anh cúi xuống, hôn dọc từ xương quai xanh xuống vùng ngực đầy đặn, để lại những dấu ấn đỏ thẫm như những đóa hoa trà nở rộ trên nền tuyết trắng.
"Kỷ Thành... ân..." Cố Giai cong người, đôi bàn tay nhỏ bé đan vào mái tóc ngắn của anh, hơi thở trở nên dồn dập.
Hoắc Kỷ Thành ngẩng đầu, ánh mắt anh đỏ rực vì khao khát. Anh cởi bỏ lớp rào cản cuối cùng của cả hai. Khi cơ thể trần trụi của họ chạm vào nhau, một luồng điện như chạy dọc sống lưng cả hai. Sự thô ráp, cứng cáp của nam giới và sự mềm mại, ấm áp của nữ giới hòa quyện hoàn hảo.
Anh dùng tay tách rộng hai chân cô, quỳ giữa chúng, rồi từ từ tiến vào. Sự lấp đầy chậm rãi khiến Cố Giai cảm nhận rõ rệt kích thước đáng sợ của anh. Cô khẽ rên rỉ, mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Ngoan, thả lỏng ra, Giai Giai." Hoắc Kỷ Thành thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy sự cám dỗ.
Anh bắt đầu chuyển động, ban đầu là những cú thúc chậm rãi và sâu sắc, rồi nhịp độ nhanh dần. Mỗi lần anh đâm vào đều đi thẳng đến nơi sâu nhất, khiến Cố Giai chỉ biết bám chặt lấy ga trải giường, tiếng rên rỉ không tự chủ được mà thốt ra.
"A... Kỷ Thành... mạnh một chút... em... muốn anh..."
Lời mời gọi của cô như một liều thuốc kích thích, phá tan chút lý trí cuối cùng của Hoắc Kỷ Thành. Anh xoay người cô lại, bắt cô quỳ trên giường, từ phía sau đâm mạnh vào. Tư thế này khiến anh có thể đi sâu hơn, chiếm hữu một cách triệt để hơn.
Bàn tay anh nắm chặt lấy eo cô, kéo mạnh về phía sau để đón nhận từng cú thúc như vũ bão. Tiếng va chạm cơ thể vang lên trầm đục hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm. Cố Giai cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng lớn vùi dập, chỉ có thể nương theo từng nhịp điệu của anh mà đạt đến đỉnh cao.
Trong lúc cao trào nhất, Hoắc Kỷ Thành ghé sát tai cô, vừa thở dốc vừa nói: "Em có biết... mỗi ngày nhìn em trên màn hình, anh chỉ muốn đem em về nhà, khóa lại như thế này không?"
Sự chiếm hữu bệnh hoạn nhưng đầy ngọt ngào ấy khiến Cố Giai run rẩy trong sung sướng. Cô cảm nhận được dòng nhiệt nóng hổi bắn vào sâu trong mình, đánh dấu một sự kết nối không thể tách rời.
Hoắc Kỷ Thành ôm lấy cơ thể mệt lả của cô từ phía sau, nụ hôn rơi trên bờ vai đẫm mồ hôi. Đêm nay vẫn còn dài, và tình yêu của anh dành cho cô, có lẽ cả đời này cũng không dùng hết.