Sau kỳ nghỉ ngắn ngày tại biệt thự đỉnh đồi, Cố Giai quay trở lại với công việc. Lần này, nhờ sự tác động của tập đoàn Hoắc Thị, cô nhận được kịch bản điện ảnh mang tên “Gió Ngược Chiều”. Đây là một dự án lớn, hứa hẹn sẽ đưa cô chạm tay vào giải thưởng Ảnh hậu danh giá.
Tuy nhiên, khi cầm danh sách diễn viên trên tay, trái tim Cố Giai bỗng hẫng một nhịp. Nam chính: Thẩm Dực.
Thẩm Dực không chỉ là ảnh đế đang lên, mà còn là mối tình đầu thời đại học của cô. Năm đó, khi gia đình cô gặp biến cố, anh ta đã chọn ra nước ngoài phát triển sự nghiệp, bỏ lại một Cố Giai bơ vơ giữa giông bão. Sự xuất hiện của anh ta vào lúc này giống như một vết sẹo cũ bị xới lên, không còn đau nhưng vẫn thấy nhói.
Buổi họp báo phim diễn ra vô cùng hoành tráng. Thẩm Dực xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm, phong độ. Vừa nhìn thấy Cố Giai, anh ta đã chủ động tiến tới, nụ cười dịu dàng như gió xuân: “Giai Giai, lâu rồi không gặp. Em... vẫn xinh đẹp như vậy.”
Cố Giai giữ phép lịch sự, lùi lại một bước nhỏ để giữ khoảng cách: “Chào Thẩm ảnh đế, mong được anh chỉ giáo nhiều hơn trong phim mới.”
Sự xa cách của cô khiến Thẩm Dực thoáng chút hụt hẫng. Anh ta định nói thêm gì đó thì đột nhiên, cả sảnh tiệc bỗng trở nên xôn xao. Một dàn vệ sĩ áo đen tách đám đông ra, và rồi Hoắc Kỷ Thành bước vào.
Anh không mặc vest trang trọng như mọi khi mà chỉ diện một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, nhưng khí chất vương giả tỏa ra khiến ai nấy đều phải cúi đầu. Ánh mắt Hoắc Kỷ Thành lạnh lẽo lướt qua Thẩm Dực, sau đó dừng lại trên người Cố Giai.
Anh thản nhiên vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình, một động tác đầy tính tuyên chiến.
“Hoắc tổng, anh cũng đến sao?” Đạo diễn cung kính chào hỏi.
Hoắc Kỷ Thành khẽ nhướng mày, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: “Vợ tôi đóng phim điện ảnh đầu tay, tôi không đến thì ai đến? Có điều... tôi vừa xem qua kịch bản, có quá nhiều cảnh thân mật. Đạo diễn, ông biết phải làm gì rồi chứ?”
Đạo diễn đổ mồ hôi hột, vội vàng gật đầu: “Dạ, tôi hiểu, tôi sẽ dùng diễn viên đóng thế hoặc cắt bớt ạ!”
Thẩm Dực đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Anh ta nhìn Cố Giai bằng ánh mắt phức tạp, rồi nhìn sang Hoắc Kỷ Thành: “Hoắc tổng, đóng phim là nghệ thuật, nếu cắt bỏ quá nhiều sẽ làm mất đi cảm xúc của nhân vật.”
Hoắc Kỷ Thành nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt: “Nghệ thuật của tôi là không để bất kỳ người đàn ông nào chạm vào vợ mình. Thẩm tiên sinh, nếu anh thấy không diễn được, tôi không ngại thay đổi nam chính.”
Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Cố Giai cảm nhận được cơn giận của Hoắc Kỷ Thành đang nhen nhóm dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh kia. Cô biết, đêm nay về nhà, cô lại sắp "khổ" rồi.