Vừa bước vào cửa biệt thự, Hoắc Kỷ Thành đã thô bạo ép Cố Giai vào cánh cửa gỗ nặng nề. Ánh đèn hành lang chưa kịp bật, không gian tối om chỉ còn lại tiếng thở dốc nồng đậm mùi ghen tuông.
“Hoắc Kỷ Thành... anh đau...” Cố Giai khẽ rên rỉ khi cổ tay bị anh khóa chặt phía trên đỉnh đầu.
“Đau? So với việc em đứng đó cười nói với tình cũ, chút đau này có thấm thía gì?” Giọng anh khàn đặc, đầy sự áp chế. “Giai Giai, em giỏi lắm. Giấu anh nhận phim, rồi lại đứng cùng sân khấu với người đàn ông đó?”
Cố Giai cố gắng giải thích: “Em không hề biết anh ta là nam chính. Với lại chuyện năm đó đã qua lâu rồi, hiện tại em chỉ coi anh ta là đồng nghiệp.”
“Đồng nghiệp?” Hoắc Kỷ Thành cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô, khiến cô run rẩy. “Anh ta nhìn em bằng ánh mắt đó, em tưởng anh mù sao? Anh nói cho em biết, đừng hòng mơ tưởng đến việc diễn cảnh yêu đương với anh ta. Một cái nắm tay cũng không được!”
Anh bắt đầu xé bỏ lớp váy dạ hội đắt tiền trên người cô một cách không thương tiếc. Tiếng vải rách vang lên giữa đêm vắng khiến nhịp tim Cố Giai đập loạn. Sự chiếm hữu của người đàn ông này luôn điên cuồng và không có giới hạn như thế.
Anh nhấc bổng cô lên, để hai chân cô quấn quanh hông mình, rồi đi thẳng vào phòng làm việc. Anh đặt cô ngồi lên đống tài liệu quan trọng trên bàn, gạt phắt mọi thứ xuống sàn nhà.
“Kỷ Thành... ở đây không được...” Cố Giai hoảng hốt, đôi tay nhỏ bé đẩy vai anh.
“Tại sao không được? Ở đây để em nhìn cho rõ, ai mới là chồng em, ai mới là người có quyền định đoạt mọi thứ của em!”
Hoắc Kỷ Thành không cho cô cơ hội phản kháng. Anh tháo dây lưng, ánh mắt đỏ rực dục vọng nhìn chằm chằm vào cơ thể trắng nõn đang run rẩy của cô dưới ánh trăng hắt vào từ cửa sổ. Anh muốn dùng cách thô bạo nhất để xóa sạch hình bóng của người đàn ông khác trong tâm trí cô.
Đêm nay, anh không muốn là một quý ông lịch lãm. Anh muốn là một con thú dữ, hoàn toàn làm chủ con mồi xinh đẹp trong tay mình.