Hoắc Kỷ Thành tách rộng chân cô, sự thô cứng nóng bỏng của anh áp sát vào nơi tư mật đang bắt đầu rỉ nhựa của Cố Giai. Anh không vội vã xâm nhập ngay, mà dùng ngón tay thô ráp xoa nắn hạt đậu nhỏ nhạy cảm, khiến Cố Giai bật ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
“Nói... anh ta đã bao giờ chạm vào em chưa?” Anh hỏi, giọng nói đầy sự hăm dọa.
“Chưa... chưa bao giờ... Kỷ Thành, xin anh... đừng như vậy...” Cố Giai khóc không thành tiếng, cảm giác bị sỉ nhục hòa lẫn với khoái cảm đang dâng trào làm cô choáng váng.
Hài lòng với câu trả lời, Hoắc Kỷ Thành đột ngột thúc mạnh vào. Một sự lấp đầy thô bạo khiến Cố Giai ngửa cổ ra sau, cả cơ thể uốn cong như một cây cung. Đôi bàn tay cô bám chặt lấy cạnh bàn gỗ, móng tay cào vào mặt bàn tạo nên những âm thanh chói tai.
Anh bắt đầu di chuyển với nhịp độ điên cuồng. Mỗi cú thúc đều mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu tuyệt đối. Bàn làm việc rung lắc dữ dội, những tờ sớ kịch bản vương vãi dưới sàn bị giày vò theo từng chuyển động của họ.
“Á... chậm lại... em không chịu nổi...” Cố Giai nấc lên, nước mắt giàn dụa.
Nhưng Hoắc Kỷ Thành không dừng lại, anh cúi xuống ngậm chặt lấy một bên ngực của cô, dùng lực mút mạnh như muốn để lại dấu vết vĩnh viễn trên cơ thể này. Cơn đau và sự sung sướng đan xen khiến não bộ Cố Giai trắng xóa. Cô cảm thấy mình như một con thuyền lá giữa đại dương gầm thét, chỉ có thể bám vào anh để không bị nhấn chìm.
Anh xoay người cô lại, bắt cô nằm sấp trên bàn, tư thế này khiến sự xâm nhập của anh càng thêm sâu và trực diện. Hoắc Kỷ Thành nắm lấy tóc cô, ép cô phải nhìn vào màn hình máy tính đang phản chiếu hình ảnh hoan lạc của hai người.
“Nhìn xem, em đang rên rỉ dưới thân anh đây này. Giai Giai, dù là quá khứ hay tương lai, em cũng chỉ có thể thuộc về mình anh thôi.”
Sự cuồng nhiệt kéo dài đến tận nửa đêm. Khi Hoắc Kỷ Thành cảm nhận được cơ thể cô co thắt kịch liệt, anh mới gầm nhẹ một tiếng, đem tất cả sự ghen tuông và yêu thương cuồng nhiệt rót vào tận sâu trong tử cung cô.
Anh ôm lấy cơ thể lả đi của cô, hơi thở vẫn còn dồn dập. Anh khẽ liếm đi vệt nước mắt trên má cô, giọng nói đã khôi phục lại chút dịu dàng nhưng vẫn đầy tính chiếm hữu:
“Ngoan, ngày mai anh sẽ bảo người đổi kịch bản. Thẩm Dực đó... anh sẽ không để hắn ta có cơ hội xuất hiện trước mặt em nữa.”
Cố Giai mệt mỏi không còn sức để cãi lại. Trong lòng cô thầm hiểu, người đàn ông này tuy có chút bệnh hoạn, có chút cực đoan, nhưng tất cả đều xuất phát từ nỗi sợ mất đi cô. Một tỷ phú đứng trên vạn người, hóa ra lại yếu đuối đến thế trước tình yêu.