MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢnh Hậu Bé Nhỏ: Chống Lưng Của Tôi Là Nhà Giàu Số MộtChương 13: LỜI CẢNH CÁO CỦA ĐẾ CHẾ

Ảnh Hậu Bé Nhỏ: Chống Lưng Của Tôi Là Nhà Giàu Số Một

Chương 13: LỜI CẢNH CÁO CỦA ĐẾ CHẾ

451 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Cố Giai thức dậy với đôi mắt hơi sưng và những dấu vết đỏ sẫm trải dài từ cổ xuống ngực. Cô nhìn người đàn ông đang thản nhiên thắt cà vạt trước gương, trong lòng vừa giận vừa thương. Hoắc Kỷ Thành sau khi "ăn no" dường như sảng khoái hơn hẳn, khí chất lạnh lùng thường ngày có thêm vài phần thỏa mãn.

"Em ở nhà nghỉ ngơi, hôm nay không cần đến phim trường." Hoắc Kỷ Thành ra lệnh, giọng nói không cho phép cãi lại.

"Nhưng đoàn phim đang đợi..." Cố Giai chưa kịp nói hết câu đã bị ánh mắt sắc lạnh của anh chặn lại.

"Đoàn phim đó là của anh. Anh nói nghỉ là nghỉ." Anh tiến lại giường, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô. "Ngoan, anh đi xử lý một chút rác rưởi."

"Rác rưởi" mà anh nói chính là Thẩm Dực. Trong khi Cố Giai còn đang ngủ, một cơn bão tài chính đã quét qua công ty quản lý của Thẩm ảnh đế. Chỉ trong vòng 2 tiếng đồng hồ, 3 hợp đồng đại diện thương hiệu lớn của anh ta bị hủy bỏ không lý do, các dự án phim đang thương thảo đều đồng loạt quay xe.

Tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị, Thẩm Dực xông vào với gương mặt đầy giận dữ nhưng nhanh chóng bị dàn vệ sĩ chặn đứng. Hoắc Kỷ Thành ngồi sau bàn làm việc, xoay chiếc bút máy đắt tiền, ánh mắt như nhìn một quân cờ đã bỏ đi.

"Hoắc tổng, anh dùng quyền thế ép người như vậy không thấy hèn hạ sao?" Thẩm Dực nghiến răng.

Hoắc Kỷ Thành nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của một bậc đế vương: "Hèn hạ? Đối với tôi, chỉ có kết quả, không có quá trình. Anh chạm vào đồ của tôi, tôi khiến anh không còn đường sống ở đất nước này, đó là sự công bằng nhất."

"Giai Giai không phải là món đồ!" Thẩm Dực gào lên.

"Phải, cô ấy là mạng sống của tôi." Ánh mắt Hoắc Kỷ Thành chợt tối sầm lại. "Và anh đang làm tổn hại đến mạng sống của tôi. Thẩm tiên sinh, nếu anh còn dám gửi một tin nhắn, hay nhìn cô ấy thêm một lần nữa, tôi đảm bảo thứ anh mất đi không chỉ là sự nghiệp đâu."

Sự áp chế tuyệt đối khiến Thẩm Dực run rẩy. Anh ta nhận ra, trước mặt người đàn ông này, anh ta chẳng là gì cả. Một ảnh đế trong mắt công chúng, nhưng trong mắt Hoắc Kỷ Thành, chỉ là một con kiến có thể dẫm chết bất cứ lúc nào.