Lâm Tường vốn chỉ là một nhân viên IT bình thường, ngày ngày cắm cúi trước màn hình máy tính, gõ những dòng lệnh vô hồn để sửa lỗi cho hệ thống. Cuộc sống của anh vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt ngoài những buổi tối thức khuya cày game và những sáng hôm sau lê lết đến công ty với đôi mắt thâm quầng. Hôm ấy, sau một ngày dài mệt mỏi, anh bước vào thang máy của tòa nhà văn phòng, định bụng sẽ về nhà ăn một gói mì rồi ngủ một giấc thật sâu. Thang máy đóng cửa, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống gương mặt mệt mỏi của anh, nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng kêu lạ vang lên, khiến anh giật mình. Thang máy rung lắc dữ dội, bảng điều khiển nhấp nháy liên tục như bị ai đó hack, và rồi tất cả chìm vào bóng tối. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Tường chỉ kịp nghĩ rằng chắc hệ thống điện lại gặp sự cố, nhưng anh không ngờ rằng cuộc đời mình sắp bước sang một trang hoàn toàn khác.
Khi ánh sáng trở lại, Lâm Tường nhận ra mình không còn đứng trong thang máy nữa. Trước mắt anh là một cánh đồng rộng lớn, bầu trời xanh ngắt, những ngọn núi xa xa phủ mây trắng, và một con đường đất dẫn vào một ngôi làng cổ kính. Anh ngơ ngác nhìn quanh, cố gắng tìm dấu hiệu của thành phố, nhưng tất cả chỉ là khung cảnh như bước ra từ một trò chơi nhập vai. Anh tự véo má mình để chắc rằng đây không phải là mơ, nhưng cơn đau nhói khiến anh hiểu rằng mọi thứ đều thật. Trong lúc anh còn chưa kịp định hình, một tiếng kêu vang lên từ bụi cây gần đó. Một con mèo lông xám nhảy ra, đôi mắt sáng rực, và điều khiến anh suýt ngã ngửa là nó mở miệng nói tiếng người. “Ngươi cuối cùng cũng đến rồi, anh hùng bất đắc dĩ!” Con mèo nói bằng giọng điệu đầy mỉa mai, khiến Lâm Tường há hốc miệng.
Anh lùi lại vài bước, tim đập thình thịch, cố gắng tìm lời giải thích hợp lý. Một con mèo biết nói, một cánh đồng lạ, và lời gọi anh là anh hùng, tất cả như trò đùa ác ý nào đó. “Khoan đã, tôi chỉ là nhân viên IT, tôi không phải anh hùng gì hết!” Lâm Tường hét lên, giọng run rẩy. Con mèo khẽ cười, đôi răng trắng lóe lên dưới ánh nắng. “Ngươi không cần phải là anh hùng, nhưng số phận đã chọn ngươi. Ngươi sẽ cứu thế giới này, hoặc ít nhất là thử làm điều đó trước khi thất bại thảm hại.” Lâm Tường cảm thấy đầu óc quay cuồng, anh không biết nên cười hay nên khóc. Anh vốn chỉ muốn về nhà ăn mì, vậy mà giờ đây lại bị ép vào một vai trò mà anh chưa từng tưởng tượng.
Trong lúc anh còn đang hoang mang, một nhóm người từ ngôi làng tiến đến. Họ mặc những bộ trang phục cổ xưa, tay cầm cờ và trống, miệng hô vang: “Anh hùng đã đến! Anh hùng đã đến!” Lâm Tường bị kéo đi giữa đám đông, chẳng kịp phản ứng. Người dân nhìn anh bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa tò mò, như thể anh là nhân vật chính trong một câu chuyện cổ tích. Anh cố gắng giải thích rằng mình chỉ là một người bình thường, nhưng chẳng ai nghe. Con mèo lông xám đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại buông vài câu châm chọc khiến anh càng thêm bối rối. Trong lòng anh dấy lên một cảm giác bất lực, như thể mình bị cuốn vào một vở kịch mà không hề có kịch bản.
Đêm hôm đó, anh được đưa vào một căn nhà lớn trong làng, nơi người ta gọi là “nhà của anh hùng”. Trên bàn bày đầy thức ăn lạ lẫm, có món giống như mì nhưng lại được nấu bằng loại hạt kỳ quái. Người dân liên tục chúc tụng anh, kể về lời tiên tri rằng một người từ thế giới khác sẽ đến cứu họ khỏi thảm họa. Lâm Tường chỉ biết ngồi im, cố gắng nuốt từng miếng thức ăn trong khi đầu óc rối bời. Anh không tin vào tiên tri, không tin vào số phận, nhưng mọi thứ trước mắt quá thật để phủ nhận. Trong lòng anh chỉ có một mong muốn duy nhất: tìm cách quay về, trở lại với cuộc sống bình thường. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt của con mèo lông xám, anh cảm nhận được rằng con đường trở về sẽ không hề dễ dàng.
Khi màn đêm buông xuống, Lâm Tường nằm trên chiếc giường gỗ cứng, mắt nhìn lên trần nhà bằng tre. Tiếng gió thổi qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích ngoài đồng, tất cả khiến anh cảm thấy xa lạ. Anh nhớ đến căn phòng nhỏ của mình, nhớ đến chiếc máy tính, nhớ đến gói mì gói còn để trên bàn. Anh thở dài, tự hỏi liệu đây có phải là một trò đùa của số phận. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước tiếp. Dù muốn hay không, anh đã trở thành anh hùng bất đắc dĩ của thế giới này.